Chuyện tình nữ thư ký

Post by

Mọi thứ làm Thế Bảo cảm thấy trống rỗng. Anh thèm một bàn tay yêu thương và một hơi ấm nào đó bên mình. Như thể, một cô người yêu chẳng hạn…
***
Hải Yến nín thở ngồi trong căn phòng sang trọng. Cô choáng ngợp bởi mọi thứ xung quanh mình: bộ bàn ghế cổ điển, đèn bàn sang trọng, màu tường … và cách bố trí mọi thứ cũng tinh tế một cách kì lạ. Đôi mắt Hải Yến lộ rõ vẻ hân hoan như lạc vào một thế giới cổ tích mà cô chỉ có thể đi dạo rồi phải quay về với thực tại của riêng mình.

Phía sau biển tên Tổng giám đốc, ông Mạnh Cường đăm chiêu nhìn bộ hồ sơ của cô gái trẻ. Thi thoảng ông gật gù ra điều ưng ý về một điều gì đó. Mỗi dáng điệu của ông Mạnh Cường đều làm Hải Yến hồi hộp và lo sợ.

– “Cháu đã từng đi làm ở đâu chưa?”

– “Dạ, cháu từng đi thêm hồi sinh viên, nhưng đó chỉ là những công việc đơn giản, chưa đúng với chuyên môn mà cháu được học.”

– “Cháu lại đây, tôi muốn chỉ cho cháu điều này cần bổ sung vào hồ sơ”.

– “Dạ…”

Hải Yến tiến tới bên cạnh chỗ ông Mạnh Cường ngồi. Cô khẽ cúi thấp người xuống nghe lời dặn. Mái tóc dài ngang vai buông xõa xuống, cứ nhẹ nhàng, bồng bềnh.

***

– “Hợp đồng này cần được kí trong hôm nay”

Hải Yến giật bắn mình khi từ phía bên ngoài, cánh cửa mở thật nhanh và mạnh ra. Bước vào căn phòng là một chàng trai cao lớn, gương mặt lạnh lùng và giọng nói thì sắc lẹm. Sự xuất hiện đường đột của anh ta trong căn phòng khiến Hải Yến hơi hốt hoảng. Cô bối rối và đỏ bừng gương mặt:

– “Ở trường đại học mà anh theo học, người ta không dạy anh phép lịch sự tối thiểu là phải gõ cửa trước khi vào phòng à? Xem ra tôi đã tốn tiền cho anh ăn học rồi” – Ông Mạnh Cường buông bộ hồ sơ xuống đầy vẻ giận dữ nhìn chàng trai đó.

– “Sao thế ạ? Hẳn là có điều gì đó bất tiện mà con không nên nhìn ở đây?”

– “Đúng là bất tiện. Sự bất tiện cho những người có mặt trong căn phòng này khi họ phải chứng kiến sự bất lịch sự của anh”.

Vẫn giữ thái độ cấc lấc như lúc anh ta bước vào phòng, chàng trai đó đưa tay gãi trán làm ra điều suy nghĩ và rồi tưng tửng nói:

– “Được thôi, nếu bố muốn, con có thể bước ra ngoài, đóng cánh cửa lại và bắt đầu gõ. Con sẽ coi như chưa từng thấy điều gì…”

– “Tôi không có hứng xem anh bày trò, có việc gì nói nhanh đi”

Anh ta cũng chẳng có gì là vội vã, dáng điệu thì khinh khỉnh. Anh ta ném lên bàn một tập giấy tờ nhưng đôi mắt thì không ngừng dán vào người Hải Yến:

– “Vụ này cần bố xem qua và kí gấp”

Câu nói đó dành cho ông Mạnh Cường nhưng ánh mắt anh ta thì xoáy sâu vào đôi mắt Hải Yến. Cô thấy khó chịu và ngượng ngùng với cái nhìn đầy vẻ thăm dò đó.

– “Mà nhân tiện con muốn hỏi, giám đốc nhân sự có vấn đề gì hay sao?”

– “Ý anh là gì?”

– “Nếu ông ta không có vấn đề gì thì có phải con đang nhìn nhầm không? Bố đang tự mình tuyển người đó à? Hay bố định cho giám đốc nhân sự nghỉ việc và tự mình tuyển dụng mọi vị trí”

Ông Mạnh Cường vẫn giữ được thái độ bình thản trước những lời đả kích đến từ chàng trai không mấy dễ chịu đó:

– “Tôi có thể tuyển bất cứ ai mà tôi thích và cũng có thể sa thải bất cứ kẻ nào mà không cần một lí do. Kể cả anh”.

Câu nói cuối cùng của ông Mạnh Cường khiến chàng trai đó nhếch mép cười đầy ngạo nghễ. Hình như anh ta cũng chẳng thấy lo sợ cho điều đó.

– “Không hiểu rồi cô bé này sẽ đảm đương vị trí đó trong bao lâu. Đúng là so với cô thư kí Kim Thanh, cô ấy có phần trẻ hơn thật… Nhưng con không nghĩ sở thích của bố lại nhạt vậy”.

Hải Yến đủ thông minh để hiểu những lời mai mỉa mà anh ta nói. Cô đã định bật lại một điều gì đó những nghĩ tới đại cục Hải Yến lại im lặng. Cô nhìn anh ta bằng ánh mắt của sự giễu cợt. Với những kẻ ngạo mạn, sự nóng giận của bạn chỉ làm anh ta thêm đắc thắng. Hãy cứ cho hắn thấy bạn coi những lời mà anh ta thốt ra như một thứ rác rưởi. Đấy mới là cách khiến hắn và những người như hắn thấy xấu hổ.

– “Nếu anh không có việc gì và quá rảnh rỗi thì anh nên bước ra khỏi căn phòng này và học cách làm thế nào để trở thành người lịch thiệp đi”.

– “Cảm ơn bố, con vẫn cần mẫn học cách làm người lịch thiệp từ bố mỗi ngày. Chào bố!”.

Cho tới tận khi hắn ta bước ra khỏi phòng, Hải Yến vẫn không thể nào có lấy vài giây thiện cảm với con người khó ưa đó. Với tư cách là một nhân viên, anh ta quá hỗn hào, với tư cách một người con thì anh ta quá xấc xược, còn với tư cách một người đàn ông, anh ta vừa bất lịch sự và thiển cận trong cách đánh giá con người.

Hải Yến cố gắng xua đuổi cảm giác bực bội từ khi anh ta bước vào phòng để lắng nghe những lời dặn dò từ ông Mạnh Cường. Cô cần có sự chuẩn bị thật tốt trước khi bắt đầu một công việc mới ở nơi này.

Hải Yến nở một nụ cười thật mãn nguyện và bước ra khỏi căn phòng. Cuối cùng thì cô cũng đã tìm được một công việc mà cô cảm thấy yêu thích và phù hợp với mình. Hải Yến khẽ mở cánh cửa ra về.

– “Ra kia nói chuyện một chút đi”

Thiếu chút nữa Hải Yến đã hét lên vì bị giật mình. Cô ngoảnh sang phía bên phải, là hắn ta. Hắn vẫn đứng đó, khoanh tay trước ngực đầy ngạo nghễ và nói bằng cái giọng ra lệnh.

– “Đúng là những người làm việc bất chính thường có tật giật mình mà. Ra nói chuyện với tôi một chút”

– “Những người đường đường chính chính chắc không có thói quen đứng núp bên ngoài cửa như anh. Nhân tiện, hãy nói cho tôi biết, lí do nào khiến tôi phải chấp nhận tiếp chuyện với anh?”

Câu trả lời đanh thép của Hải Yến khiến hắn ta có vẻ như thích thú. Hắn bỏ đôi tay xuống, quay sang phía Hải Yến rồi cười. Lại cái nụ cười đầy vẻ khinh người ấy.

– “Đi nào, 1 phút thôi. Sẽ có ích cho cô hơn đấy”

– “Tôi không có thời gian cho anh, dù chỉ là 1 phút”.

Hải Yến quay đầu bước đi nhưng phía sau hắn ta vẫn không ngừng bỏ cuộc:

– “Nếu tôi nói tôi đang đảm nhận vị trí mà dù sau này cô có làm ở bộ phận nào cô cũng phải đối diện với tôi, dưới quyền tôi thì cô nghĩ sao?”

Hải Yến vẫn bước về phía trước:

– “Từ tuần sau tôi mới đi làm, lúc đó tôi mới nhân viên. Giờ thì không!”

Sự quả quyết và ngang ngạnh của Hải Yến bắt đầu làm một kẻ khinh khỉnh như hắn ta khó chịu. Hắn đuổi theo, nắm lấy tay Hải Yến kéo ngược chiều lại.

– “Đi nào, tôi cần phải nói, vài phút thôi, dù với tư cách nào cũng được”.

Hải Yến không muốn chống cự vì làm như thế cũng chẳng có tác dụng mà chỉ tạo ra sự chú ý với nhiều người hơn mà thôi. Cô không muốn ngay từ khi chưa kịp bắt đầu đã phải đối diện với hàng loạt những nghi ngờ không đâu chỉ vì một gã như hắn ta.

– “Buông tay ra, tôi tự đi được”



Hắn đi lên tầng thượng của tòa nhà, có vẻ như đây là nơi người ta thường hẹn hò để giải quyết những vấn đề riêng tư thì phải. Nó yên tĩnh, vắng lặng và đủ rộng để ai đó có thể quát lên khi họ cảm thấy bực bội trong người.

Thay vì bắt đầu câu chuyện, hắn vẫn đứng khoanh tay trước ngực và nhìn xuống thành phố từ tầng thượng của tòa nhà.

– “Tôi không nghĩ mình thừa thời gian để lên đây ngắm anh hoặc một thứ gì đó vô dụng như anh”

– “Mục đích xin việc của cô là gì?”

– “Là để có một công việc, làm một người có ích và nuôi sống bản thân mình”

– “Nếu cô muốn kiếm một công việc nhàn hạ để nuôi thân, như cái việc mà cô đang ứng tuyển đây thì ngày hôm nay, lẽ ra cô nên mặc một chiếc váy ngắn, khoe được cặp đùi mơn mởn của cô hoặc chí ít cũng là lấp ló bầu ngực của một cô gái vừa mới lớn như cô. Làm vậy, có thể cô sẽ khiến ông ấy thích thú hơn và hứa hẹn cho cô một khoản kha khá hơn những gì cô mong đợi. Hay là cô sợ người ta sẽ đánh giá nhân cách của cô nên cố tình mặc một bộ đồ quê mùa đến vậy?”

– “Nhân cách của tôi không phải được đánh giá từ bộ đồ tôi mặc mà từ nhân cách của kẻ đánh giá tôi. Và tôi thì thực sự không hiểu tôi đang phí thời gian đứng đây nói chuyện với anh về chủ đề gì. Tôi không biết anh là ai, không biết anh làm gì ở đây nhưng nghe này, tôi và anh chỉ vừa nhìn thấy nhau vài phút và tôi hoàn toàn không quen anh. Tôi không muốn đứng đây để nghe anh thẩm định về thời trang hay buông lời nhận xét xằng bậy về nhân cách của tôi”.

Hắn quay ra nhìn Hải Yến rồi nén một tiếng thở dài:

– “Cô khá là xinh xắn, cô không hợp với điều đó. Dừng lại đi, khi chưa quá muộn”

– “Cảm ơn, nhưng tôi không có thói quen nghe theo lời một người lạ, nhất là một người như anh. Anh muốn gì thì nói thẳng đi”

– “Cô cần bao nhiêu tiền để từ bỏ vị trí mà cô đang tuyển vào. Vị trí bên người đàn ông mà tôi tin chắc là ngang tuổi bố cô”.

Hải Yến bắt đầu hiểu ra vấn đề mà anh ta nói. Thì ra, anh ta muốn tống tiễn những cô gái ở quanh bố mình. Có vẻ như, sự hằn học mà hắn ta đang dành cho cô không phải là lần đầu.

– “Anh định trả cho tôi bao nhiêu?”

– “Cô muốn thế nào, cứ nói đi. Có nhiều người như cô đến và đi sau vài tháng. Họ lao đao vì mất nhiều hơn là được. Họ cũng ôm mộng tưởng sẽ được là một ai đó có quyền lực trong nhà tôi. Nhưng cái họ nhận về cay đắng hơn thế nhiều lần”.

– “Vậy à, tôi chưa nếm thử cảm giác đó như thế nào. Vì vậy, tôi cũng muốn một lần xem sao. Tôi dám chắc, cái tôi vòi vĩnh được từ ông ấy sẽ nhiều hơn khoản tiền mà anh đưa. Tôi sẽ không ngu ngốc mà kí vào một bản hợp đồng thiệt thòi đến vậy. Còn giờ thì thời gian cho anh đã hết. Xin đừng giữ chân tôi thêm nữa vì tôi không muốn tiếp tục phí hoài một buổi chiều đẹp trời như thế này bên cạnh anh”.

Hải Yến mạnh mẽ quay đi. Tầng thượng lộng gió, mái tóc thề ngang vai của cô bị ngọn gió thổi tung. Cái dáng vẻ nhẹ nhàng ấy đi thật nhanh. Nó cứa vào lòng hắn một nỗi khắc khoải. Hắn lẩm bẩm với chính mình: “Tôi không muốn thêm một người nữa phải khổ mà thôi. Cô không biết điều gì đang chờ đợi mình đâu. Dừng lại đi”.

Hải Yến trở về nhà, trên đường, cố tìm mọi cách để bao biện cho sự thô bỉ mà chàng trai trẻ hôm nay đã “trình diễn”. Cô vốn không có thói quen đánh giá người khác qua lần đầu gặp mặt, đặc biệt khi sự đánh giá đó là không tốt. Nhưng dù cố gắng đến mấy, cô cũng không thể nào tìm được lí do để bào chữa cho anh ta. Rốt cục, cảm giác trong Hải Yến về anh ta vẫn chỉ là một kẻ thô lỗ, cục cằn, không hiểu chuyện.

Hải Yến quyết định lựa chọn một chiếc váy. Nó đủ độ trẻ trung để làm cho cô trở nên ấn tượng nhưng vẫn đủ sự kín đáo để khiến Hải Yến không bị mọi người khó chịu. Lần đầu tiên đi làm, cái cảm giác đó khiến Hải Yến hồi hộp và lo lắng vô cùng.

Ông Mạnh Cường đợi sẵn Hải Yến ở trong phòng. Khi Hải Yến đến, đôi mắt của người đàn ông đứng tuổi đó nhìn cô một lượt, nhanh thôi, nhưng có vẻ như ông ấy hài lòng về sự phục sức ngày hôm nay của Hải Yến:

– “Đi theo tôi, tôi sẽ giới thiệu cháu với mọi người”

– “Dạ vâng, cảm ơn Tổng giám đốc”

Hải Yến hít thở một hơi thật sâu trước khi ông Mạnh Cường mở cửa căn phòng đó và dẫn cô vào. Phía trong đó có những con người xa lạ mà cô chưa biết tuổi, biết tên. Sau này, cô sẽ gọi họ là đồng nghiệp.

– “Mọi người làm quen với nhau đi. Đây là Hải Yến, từ hôm nay cô ấy sẽ làm ở bộ phận này với tư cách là nhân viên của dự án. Cô ấy còn trẻ, vì thế mong mọi người hãy giúp đỡ vì kết quả chung của công ty. Chúc cô sớm hòa nhập nhé”.

Từng câu, từng chữ đĩnh đạc của ông Mạnh Cường nói ra khiến ai nấy đều tập trung chú ý. Có vẻ như ở đây cũng đang diễn ra một cuộc họp phòng. “Thật là may mắn vì có thể gặp tất cả mọi người ngay trong ngày đầu tiên” – Hải Yến nghĩ thầm trong bụng, đôi môi không quên nở nụ cười thân thiện.

Thế nhưng, nụ cười đó tắt vụt khi Hải Yến nhìn thấy gương mặt thân quen nhưng đáng ghét đó. Hắn tiến về phía cô, đưa tay ra bắt như một cách cố chứng tỏ sự lịch thiệp. Nhưng với Hải Yến, nó chỉ là một sự khiêu khích không hơn không kém:

– “Chào người mới! Rất hân hạnh khi được làm việc cùng với cô. Tôi rất nóng lòng muốn biết cô nhân viên đích thân bố tôi tuyển vào tài cán tới mức nào. Tôi là Thế Bảo, là trưởng dự án này. Những người còn lại, cô tự động làm quen đi nhé”.

Hải Yến rụt rè bắt tay. Còn Thế Bảo thì siết thật chặt như một cách cố tình gây hấn với cô. Hải Yến có đôi chút thất vọng vì ngày đầu tiên đi làm không suôn sẻ cho lắm. Cô có cảm giác người con trai đứng trước mặt mình đây sẽ tạo nên những sóng gió trong cuộc đời cô. Nghĩ vậy, nhưng Hải Yến vẫn mỉm cười. Nụ cười của cô dường như khiến Thế Bảo có phần bối rối khi anh dùng ánh mắt hơi quá lạnh lùng so với bình thường. Thế Bảo vội rút tay lại và về vị trí của mình ngồi. Sự thay đổi đó của Thế Bảo khiến Hải Yến có cảm giác mình vừa chiến thắng.

– “Chào em! Chị là Nhật Hạ. Có lẽ em kém tuổi chị nhỉ, chào mừng em đến với phòng nhé. Có gì không hiểu em cứ hỏi mọi người. Ở đây làm chính có 3 người, giờ thêm em là 4. Một người nữa hôm nay vắng mặt, có lẽ lát nữa anh ấy mới đến”.

– “Vâng, em cảm ơn chị nhiều. Em rất vui khi được gặp gỡ và làm việc với mọi người”.

Ngay sau câu nói của Hải Yến, cánh cửa phòng mở ra. Bước vào phòng là một người thanh niên với gương mặt thật hiền và đôi mắt đầy tình cảm:

– “Ơ, người mới à?” – Chàng trai chủ động bắt chuyện

– “Dạ, em chào anh, em là Hải Yến”.

– “Anh là Vương Tú, chào mừng nhé”

Sự thân thiện của những người trong căn phòng làm Hải Yến cảm thấy tâm trạng được thả lòng hơn một chút. Cô ngó trước nhìn sau để tìm một vị trí ngồi cho mình.

– “Hải Yến, em ngồi đây đi”

Hải Yến thực sự thấy thích khi nghe giọng nói ấm áp của Vương Tú. Anh có một giọng nói mà dám chắc cô gái nào nghe xong cũng ao ước chàng trai mình yêu cũng sẽ thì thầm bằng một giọng ngọt ngào đến như vậy.

Vương Tú kéo Hải Yến ngồi vào vị trí gần mình. Hải Yến nhoẻn miệng cười vì nó làm cô cảm thấy an toàn hơn. Thú thật, Hải Yến hơi lo lắng khi bên cạnh Thế Bảo còn một chỗ trống.

– “Cảm ơn anh”

– “Đừng cứ cảm ơn qua cảm ơn lại như thế, nghe khách sáo lắm. Hãy thoải mái hơn đi nhé”

Những câu chuyện từ nãy đến giờ của hai người đều nằm trong sự quan tâm của Thế Bảo. Anh chàng nghe ngóng và cảm thấy khó chịu vì hai bên tỏ ra thân thiết.

Hải Yến bắt đầu làm việc mà trong lòng thấy bất an vô cùng. Tiếng điện thoại đổ chuông khiến cô giật bắn mình. Hải Yến lặng lẽ bước ra ngoài, sang phòng của Tổng Giám Đốc Mạnh Cường. Sự rón rén của Hải Yến tất nhiên không thể nào qua mắt được Thế Bảo.

***

– “Đi theo tôi”

Một lần nữa, khi Hải Yến vừa bước ra khỏi căn phòng thì Thế Bảo đã chờ sẵn ở đó. Anh ta vẫn đứng với dáng vẻ thách thức:

– “Anh không có việc gì khác ngoại trừ việc theo dõi tôi à?”

– “Tôi không rảnh để theo dõi cô nhưng tôi theo dõi tất cả những ả đàn bà vây quanh bố tôi và cô là một trong số họ”

– “Tôi nghĩ chúng ta có một số chuyện cần phải nói rõ ràng với nhau”

– “Tốt, vậy lên tầng thượng của tòa nhà. Tôi chờ cô ở đó”.

Hải Yến thực sự thấy bực mình, cô muốn nhân chuyện này nói rõ mọi cảm giác tức tối để Thế Bảo hiểu và buông tha cho cô. Điều cô cần là một môi trường làm việc tốt, thân thiện chứ không phải là có kẻ lẵng nhẵng đi theo cô và gán lên người cô những danh phận dơ bẩn:

– “Anh nói đi, anh có chuyện gì khó chịu với tôi?”

– “Thẳng thắn luôn nhé, cô là bồ nhí của bố tôi?”

Hải Yến nuốt mạnh nỗi bực tức vào trong để không sừng cồ lên khi câu chuyện chỉ vừa mới bắt đầu:

– “Tôi không có ý định đó. Tôi vẫn ao ước bạn trai của mình là một anh chàng lịch thiệp và sống tình cảm. Và nếu tôi có đổi ý muốn cặp với một người hơn mình nhiều tuổi tôi cũng không chọn chú Cường bởi vì tôi không muốn dây vào một kẻ như anh”

– “Vậy tại sao cô lại được vào công ty này dễ dàng đến như vậy. Cô nghĩ công ty này đơn giản đến việc cô có thể thoái mái mang hồ sơ đến gặp Tổng Giám Đốc và được nhận?”

– “Đúng, tôi có một người quen, chú ấy là bạn của chú Mạnh Cường. Chính chú ấy đã giới thiệu tôi và chú Cường đồng ý giúp”

– “Tôi có thể tin cô không?”

– “Tôi không ép anh phải tin, tin hay không thì tùy anh”.

Thế Bảo tiến lại gần Hải Yến. Anh cứ thế ép Hải Yến vào phía bờ tường. Hải Yến thấy sợ, cô cứ thế lùi dần, lùi dần và bị ghì chặt bởi người đàn ông cao lớn đứng trước mặt:

– “Tôi nhắc lại, tôi không muốn cô lại gần bố tôi. Nếu tôi phát hiện ra cô nói dối, cô đừng có trách tôi”

***

– “Buông cô ấy ra”

– “Giọng nói đó?” – Trong nỗi hoảng loạn khi bị Thế Bảo chèn ép, Hải Yến nghe như đâu đó có giọng của Vương Tú.

– “Tôi nhắc lại, anh bỏ cô ấy ra” – Vương Tú tiến lại gần và đẩy mạnh Thế Bảo sang một bên. Anh nhìn Thế Bảo bằng một ánh mắt đầy sự hận thù.

– “Cậu theo dõi tôi đấy à?”

– “Tôi không có nhã hứng đấy, chỉ là tình cờ đứng trên tầng thượng này thôi. Nhưng nhờ vậy mà tôi biết được, anh vừa có hành động không đúng mực với phụ nữ. Anh định như thế đến bao giờ? Anh định chạy theo bố tới khi nào?”

– “Tôi chỉ không muốn có thêm một cậu em bất đắc dĩ như cậu nữa mà thôi”.

Câu chuyện của họ càng nói càng làm Hải Yến rối bời. Có vẻ như họ không chỉ đơn giản là hai người đồng nghiệp trong một phòng. Họ có một mối quan hệ nào đó… Hải Yến không thể biết rõ nhưng cô dám chắc hai người không cùng một chiến tuyến.

– “Nếu anh cảm thấy mình có đủ thời gian và sức lực thì cứ đi mà làm điều đó. Nhưng đừng vì thế mà nhìn tất cả những cô gái đều là kẻ muốn cặp kè với bố. Anh đang xúc phạm họ đấy”. – Vương Tú nhìn vào mắt Thế Bảo và nói đầy đanh thép.

“Đi thôi”, Vương Tú nắm lấy tay Hải Yến lôi đi bỏ mặc sau lưng Thế Bảo đứng tần ngần. Bất giác, Thế Bảo cảm thấy tức tối nơi lồng ngực. Anh cảm nhận được một cuộc chiến sẽ sắp nổ ra giữa hai người, mà hình như Hải Yến là một điều gì trong đó…

Hải Yến ngập ngừng rồi giật mạnh tay ra khỏi Vương Tú. Cô hơi ngại cho sự thân thiết quá mức này:

– “Anh buông tay em ra đi… Làm thế mọi người sẽ chú ý đấy”

Tới lúc này Vương Tú mới nhận ra hành động của mình. Anh bối rối:

– “Anh xin lỗi… anh không cố tình. Anh sợ em lại bị những lời cay độc của anh ta làm tổn thương thôi. Anh ta luôn nghĩ tất cả những người phụ nữ vây quanh bố đều là nhân tình cả. Anh ta điên thật rồi, không còn biết phân biệt phải trái, đúng sai gì nữa cả… Em đừng để ý những lời anh ta nói nhé”.

Hải Yến thấy nhẹ lòng hơn đôi chút:

– “Ngay từ đầu em đã không muốn để ý tới anh ta rồi. Anh ta cứ xù lông nhím lên mà em chẳng hiểu vì lí do gì… Nhưng em có thể hỏi anh một chuyện được không?”

– “Em nói đi”

– “Anh và anh ta… có quan hệ gì ạ?”

Vương Tú trầm ngâm sau câu hỏi đó của Hải Yến. Anh mỉm cười và cốc nhẹ vào đầu Hải Yến:

– “Tò mò vừa thôi cô bé… Rồi em cũng sẽ biết thôi mà, nhưng anh thì không muốn nói ra điều đó. Em rảnh không, chúng ta đi xuống căng tin làm ly cà phê cho thư thái rồi lên làm việc tiếp”.

Hải Yến thích không gian lãng mạn của khu vực uống cà phê của tòa nhà:

– “Em không nghĩ ở văn phòng lại có một nơi thú vị như thế này”

– “Uhm, cũng phải có nơi nào đó cho người ta giải tỏa những bực dọc và có hứng làm việc hơn chứ. Em đã quen với công việc chưa? Có gì khó khăn không?”

– “Cũng tàm tạm anh ạ. Còn khó khăn, có lẽ khó khăn lớn nhất đến từ gã nhím xù kia”

Sự lém lỉnh của Hải Yến khiến Vương Tú bật cười. Một thoáng, anh lại trầm ngâm:

– “Thực ra anh ta làm cho mọi người khó chịu nhưng… anh ta không phải là một kẻ đáng ghét. Anh ta đáng thương nhiều hơn. Chỉ có điều anh ta không chịu mở lòng mình ra mà luôn mang sự nghi ngờ áp đặt lên mọi thứ…”

– “Em không hiểu lắm… Anh có thể nói rõ hơn về anh ta được không? Anh ta, cái gã Thế Bảo ấy làm sao mà lại đáng thương…”

Vương Tú im lặng và ngước mắt nhìn lên. Thay vì trả lời câu hỏi của Hải Yến. Anh nén một tiếng thở dài khi thấy Thế Bảo đứng ngay đằng sau cô:

– “Sao thế? Có phải tôi vừa nghe thấy ai đó nhắc tên tôi ở đây không? Cô có vấn đề gì với tôi à? Nếu muốn cô có thể hỏi thẳng tôi tại sao phải hỏi qua anh ta…”

Hải Yến cảm thấy ngượng khi bị Thế Bảo bắt bài. Cô luống cuống đứng lên:

– “Tôi… tôi xin lỗi… tôi phải lên phòng trước đây. Tạm biệt hai anh”.

Hải Yến lập cập bước vội ra khỏi bàn, cô vấp phải chiếc ghế và lao người về phía trước. Cả Thế Bảo và Vương Tú đều bật dậy để đỡ cô. Nhưng oái oăm thế nào, Hải Yến bổ nhào người về phía Thế Bảo. Cô gục vào ngực của Thế Bảo. Cảnh tượng đó làm cả ba cùng khó xử. Đôi má Hải Yến đỏ bừng lên vì xấu hổ. Cô chạy biến đi khỏi căn phòng đó để lại sau lưng cả hai người đàn ông đều bật cười.

***

– “Cô bé đó đáng yêu đấy chứ. Anh đừng có dùng những từ ngữ chua chát đó để làm cô bé bị tổn thương. Cô bé không phải là đối tượng của bố đâu? – Vương Tú nhấp một ngụm cà phê rồi nói bâng quơ với Thế Bảo.

– “Sao cậu biết?”

“Anh không thấy là bố để cô bé đó làm ở phòng của chúng ta thay vì làm thư kí ngồi trong văn phòng của bố à?”

– “Cũng chẳng biết thế nào được. Tôi sợ, ông ta không muốn lộ liễu nên đã bày ra cái trò đó. Họ gặp nhau ở đâu mà chẳng được…”

– “Nhưng anh nhìn cô bé đó, có giống một người sẵn sàng lên giường với một lão già không?”

Câu chuyện rơi vào im lặng. Thế Bảo và VươngTú không muốn tìm câu trả lời cho điều đó. Thực ra trong lòng, cả hai đều lo sợ. Cũng không hiểu nỗi lo sợ đến từ việc ông bố rồi đây sẽ có thêm một cô nhân tình hay lo sợ cô nhân tình của bố chính là Hải Yến?

***

Thế Bảo dựa đầu vào chiếc ghế, gương mặt lộ rõ sự mệt mỏi. Anh cảm thấy cuộc sống sao mà quá đỗi ngột ngạt. Thế Bảo lặng lẽ bước ra ngoài hành lang, cầm một tách cà phê nóng hồi rồi bấm thang máy lên tầng thượng. Mỗi khi buồn hoặc cảm thấy xuống tinh thần, Thế Bảo thường lên đó để hít thở bầu không khí trong lòng và ngắm thành phố từ trên cao.

Đã hơn 7h tối, thành phố lên đèn, phố phường chằng chịt bởi những ánh sáng từ các tòa nhà, xe cộ… Mọi thứ làm Thế Bảo cảm thấy trống rỗng. Anh thèm một bàn tay yêu thương và một hơi ấm nào đó bên mình. Như thể, một cô người yêu chẳng hạn…

Cũng đã lâu rồi anh không yêu… Kể từ khi ông Mạnh Cường bắt anh phải từ bỏ cô gái mà anh yêu suốt thời sinh viên thì trái tim Thế Bảo như hóa đá. Đó là một câu chuyện buồn hơn những gì anh có thể tưởng tượng ra trong đời mình. Đàn bà với anh chỉ là một cụm từ mà nhắc đến tim thấy đau.

Thế Bảo đưa tay nhìn đồng hồ, muộn rồi… Anh phải hoàn thành gấp báo cáo cho ngày mai. Một công việc quá ư mệt mỏi nhưng anh lại chẳng thể nào buông xuôi.

Ánh đèn phòng làm việc vẫn sáng: “Ai ở lại muộn thế nhỉ?” Thế Bảo lẩm bẩm với chính mình như vậy bởi lẽ vào giờ này, ngoài anh, sẽ chẳng còn ai ở lại đây thêm nữa.

Thế Bảo lặng lẽ mở cửa phòng bước vào. Hình ảnh Hải Yến với mái tóc xõa ngang vai đang ngồi cặm cụi làm việc khiến anh thấy thích thú. Dường như đã lâu lắm rồi Thế Bảo mới thấy tim mình có chút rung động trước một cô gái. Mà cũng đúng, vì Hải Yến đẹp thật, một vẻ đẹp mong manh và thuần khiết chứ không sắc sảo và lạnh lùng như những người mà anh gặp.

“Đúng là dở hơi, nghĩ cái gì thế không biết” – Thế Bảo tự gõ vào đầu mình rồi bước vào căn phòng. Sự xuất hiện đường đột của Thế Bảo khiến Hải Yến giật mình:

– “Á… ối giời ơi… Anh làm gì ở đây vào giờ này?”

– “Tôi mới là người hỏi cô điều đó chứ? Công ty này là của ba tôi, văn phòng này là của tôi, tôi muốn đến lúc nào thì đến chứ?”

– “Anh có nhất thiết phải đi mà không phát ra tiếng động như thế không? Anh muốn dọa ma tôi đấy à?”

– “Là vì cô mải chăm chú làm chứ không phải là vì tôi cố tình đi nhẹ. Mà nhân tiện tôi muốn biết cô đang làm gì ở đây vào giờ này?”

– “Tôi… máy tính của tôi bị hỏng mà có một cái báo cáo tôi cần phải hoàn thành trong ngày sáng mai. Tôi sợ làm không kịp nên ở lại làm…”

– “Cô có biết là cô đang tiêu thụ điện ngoài quy định của công ty không hả?”

– “Nếu anh thích, anh có thể tắt điện đi…”

Không đợi Hải Yến sửa sai sau câu nói đó, ánh điện của phòng tắt phụt đi. Mặc dù không thể nhìn thấy rõ nét gương mặt của Hải Yến như ánh sáng mờ ảo hắt ra từ chiếc máy tính cũng đủ khiến Thế Bảo hình dung ra cô nàng đang hết hồn và lo sợ.

Hải Yến hét toáng lên:

– “Anh làm cái trò khỉ gì vậy hả? Bật điện lên đi… nếu muốn tôi có thể đóng thêm tiền mà…”

Hải Yến lần sờ bước về phía công tắc của phòng. Cô nói bằng cái giọng đầy run sợ nhưng lại cố phải tỏ ra mạnh mẽ để đối phương không bắt bài. Sự luống cuống đó của Hải Yến khiến Thế Bảo thấy thú vị và đáng yêu. Phải mất tới vài phút Hải Yến mới tiến được đến vị trí có công tắc điện. Nhưng khi cô vừa chạm tay vào thì thấy một bàn tay nắm chặt lấy tay mình. Ngay sau đó, ánh điện phòng sáng bừng lên. Thì ra… Thế Bảo đang đứng ở đó, còn tay cô thì đang chạm phải tay anh, trên cái công tắc điện…

– “Anh…. Anh định dở trò gì vậy hả. Đừng có nghĩ ở đây không có ai mà bắt nạt tôi”

– “Hay thật đấy, chính cô là người đề nghị tắt điện, chính cô là người tiến về phía tôi mà giờ lại đổ vấy tội cho tôi là sao? Tôi còn đang định run sợ trước ý định của cô ấy chứ”.

Hải Yến đỏ bừng đôi má, cô chạy vội về bàn làm việc và không quên nhắc nhở:

– “Anh muốn nghĩ thế nào cũng được, muốn gây sự ra sao thì tùy, tôi cần phải hoàn thành gấp số công việc này. Tôi không có một ông bố hậu thuẫn sau lưng như anh và tôi cần phải làm việc để giữ được vị trí này”

Nếu là bình thường, có thể Thế Bảo sẽ cảm thấy nghi ngờ độ thành thật trong sự cố gắng đó. Nhưng với Hải Yến thì anh tin. Hơn một tháng kể từ khi Hải Yến xuất hiện tại văn phòng với vị trí mới, cô đang nỗ lực từng ngày và rõ ràng cô không khiến mọi người thất vọng về những gì mà cô làm được.

Thế Bảo trở về bàn làm việc của mình. Hình như một vài phút trêu trọc Hải Yến lại làm cho Thế Bảo thư thái hơn để bắt tay vào làm cái đống sổ sách ngập đầu này.

Gần 3 tiếng đồng hồ trôi qua, căn phòng không ai nói với ai một tiếng nào, chỉ có tiếng gõ máy, âm thanh kí lên giấy lạnh lùng của Thế Bảo… Thực ra, có thể Hải Yến chăm chú nhìn vào màn hình còn Thế Bảo thì không… Có đôi lúc anh vẫn ngồi lặng đi nhìn Hải Yến, cũng chẳng biết để làm gì, đơn giản là anh thấy dễ chịu khi nhìn cô.

Hải Yến mệt mỏi buông chiếc kính xuống bàn và day day hai bên thái dương. Cô thở dài và có vẻ như đang gặp khó khăn với điều gì đó…

– “Sao thế? Có vấn đề gì à?”

Thế Bảo đặt lên bàn một ly nước ấm và nhìn vào màn hình máy tính. Khoảnh khắc Hải Yến ngước mắt lên nhìn gương mặt của người đàn ông đứng cạnh mình, bất giác cô thấy tim mình xao xuyến. Bỏ đi những lời nói cục cằn, thậm chí là hay chọc tức của Thế Bảo, đúng là anh có một gương mặt đủ để khiến cô gái nào nhìn vào cũng thấy lòng thổn thức. Hải Yến bối rối:

– “Có vấn đề này, trong bản báo cáo nhưng tôi không biết phải làm nó ra sao cả…”

Thế Bảo đưa cho Hải Yến ly nước ấm:

– “Uống đi, nó sẽ khiến cô cảm thấy thư thái hơn. Nào, để tôi xem, điều gì khiến cô gái của chúng ta cau có vậy nào”.

Thế Bảo ghé sát gần gương mặt với Hải Yến. Đôi mắt anh hướng về phía màn hình và có vẻ như đang đăm chiêu suy nghĩ. Thế Bảo chỉ dẫn cho Hải Yến cách làm nhưng tai cô cứ ù đi… Hải Yến lúc này chỉ thấy tim mình đập mạnh và hồi hộp.

– “Này, có hiểu không thế cô bé? Cứ gật đầu lia lịa là sao?”

– “Anh, anh vừa gọi tôi là… là cái gì cơ?”

Thế Bảo cảm thấy hơi ngượng ngùng khi bị hỏi lại như vậy. Đúng là anh vừa gọi cô bằng một cách khác thường. Nó không giống với bản chất hàng ngày của anh mà cũng không giống với bản chất mối quan hệ mà hai người vẫn có…

– “Tôi hỏi cô có hiểu vấn đề mà tôi vừa giải thích cho cô không? Sao mặt cô cứ nghệt ra vậy”.

Hải Yến có vẻ hơi thất vọng vì ngay sau đó anh lại xưng hô như những ngày qua. Ngay lập tức, Hải Yến làm mặt kiêu kì:

– “Tất nhiên là tôi hiểu, cảm ơn anh”.

Căn phòng lại rơi vào im lặng. Thế Bảo lật giở những trang tài liệu để nghiên cứu còn Hải Yến cặm cụi làm nốt công việc.

– “Muộn rồi đấy? Hình như cô chưa ăn tối? Ra ngoài ăn chút gì đó đi”

Thế Bảo chủ động tiến đến gần Hải Yến và đưa ra lời đề nghị:

– “Nhưng…”

Đột nhiên Thế Bảo muốn nắm lấy tay cô gái này, giống như cách mà Vương Tú đã làm hôm nọ, kéo cô đi… Nghĩ vậy nên Thế Bảo cứ làm mà chẳng hề suy nghĩ xem mối quan hệ của hai người là gì:

– “Không nhưng gì cả, đi nào, bụng đói thì chẳng thể làm nổi việc gì đâu. Tôi cũng đói lắm rồi”.

Hải Yến đứng đợi Thế Bảo dưới chân tòa nhà trong khi anh xuống tầng hầm để lấy xe. Một lát, cô giật mình khi thấy có chàng trai cưỡi chiếc xe moto dừng kít lại trước mặt mình:

– “Lên xe đi”

Hải Yến còn chưa kịp nhận ra người thanh niên đó là ai thì Thế Bảo đã cởi bỏ chiếc mũ bảo hiểm trên đầu mình ra.

– “Là tôi đây, sao cứ ngẩn ra thế, cô chờ một anh chàng nào khác à?”

– “Sao anh lại đi xe này? Ô tô của anh đâu?”

– “Buổi tối muốn đi dạo, thư thái thì đi xe máy là tuyệt nhất. Chiếc ô tô kín mít ấy sẽ khiến cô thêm bí bách đó. Lên xe đi”

Thế Bảo đưa cho Hải Yến chiếc mũ bảo hiểm treo ở đầu xe. Cô hào hứng ngồi lên xe và cảm thấy trong lòng đầy phấn khích. Nhưng khi Hải Yến vừa ngồi lên thì Thế Bảo lại xuống xe. Anh cởi phăng chiếc áo khoác của mình và choàng lên người Hải Yến.

– “Ngồi xe máy đi vào buổi đêm lạnh lắm. Cô tự kéo khóa áo lên đi”

Thế Bảo tình cảm một cách vừa phải. Anh cởi áo, khoác cho cô nhưng không tới mức tận tụy kéo khóa lên vì anh biết điều đó sẽ làm cả hai người cùng thấy ngượng…

Tiếng động cơ rền vang cả một góc phố yên tĩnh. Hai người vút đi vào thành phố. Hải Yến thấy có nhiều thứ thật lạ trong tim mình. Hình như, cô và Thế Bảo đang xích lại gần nhau hơn… Hay là đêm khiến người ta thấy cô đơn…? Làm việc cùng phòng, rồi những buổi đi chơi cứ thế nhiều thêm dần cũng tỉ lệ thuận với thiện chí của Hải Yến dành cho Thế Bảo. Mỗi khi đi làm về, Thế Bảo thường đợi cô về cùng, họ chở nhau trên những con phố dài thơ mộng, kể cho nhau nghe những câu chuyện của cuộc sống. Dần rà, Hải Yến và Thế Bảo đã trở thành một cặp không rời…

Hôm ấy, Thế Bảo chặn Hải Yến trong thang máy: “Cô…người đã khiến trái tim tôi tan chảy, làm người yêu tôi được không??? Hải Yến mỉm cười: Nếu tôi không đồng ý thì sao? Tôi là thư ký của bố anh cơ mà!!! Anh vẫn bảo tôi là bồ nhí của bố anh còn gì? Không, em là của tôi thôi, Thế Bảo ghì chặt lấy đôi vai mỏng manh của Hải Yến. Cô hạnh phúc, từ nay sẽ chẳng còn ai nghi ngờ thân phận của cô nữa…

Sưu tầm


Blog, Updated at: 14 tháng 9

0 nhận xét: