Đau đớn chồng chê thua xa mấy con búp bê

Post by

Tôi biết Nam vẫn yêu tôi nhưng chưa quên được chuyện cũ. Song tôi chấp nhận chịu đựng để được bên anh, đó là cách để nói lời xin lỗi với chồng.
***
Tôi biết Nam vẫn yêu tôi nhưng chưa quên được chuyện cũ. Song tôi chấp nhận chịu đựng để được bên anh, đó là cách để nói lời xin lỗi với chồng. Chiều tan sở về sớm, tôi cố gắng chen giữa dòng người đông như nêm cối để mua bằng được nguyên liệu nấu món đuôi bò hầm thuốc bắc mà Nam – chồng tôi vẫn thích.

Về đến nhà đã gần tối, sấp ngửa vào bếp ngay chẳng kịp thay quần áo. Thế mà nấu xong rồi, ngồi đợi mãi chẳng thấy anh về.

Phải hơn 1h đêm, chồng tôi mới về đến nhà, anh lè nhè gọi vợ ra mở cửa. Lúc đó tôi vẫn thức đợi anh về nên nghe tiếng bước chân là biết. Chưa vào đến cửa, mùi rượu nồng nặc từ hơi thở, quần áo của anh đã ngập ngụa cả phòng.

Đột nhiên, anh xô tôi ngã dúi dụi, rồi chồm lên người vợ đòi thỏa mãn sau chầu rượu say bí tỉ. Nhưng giữa chừng, nhìn thấy tôi nước mắt lưng chòng, anh đột nhiên hằn học đứng dậy trước khi buông ra lời trách móc cay độc:

– Ngủ với cô còn thua xa nằm bên mấy con búp bê tình dục.

Đau đớn, mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, tôi chẳng cất nổi mình, cứ nằm ôm mặt khóc. Tôi biết sự hằn thù này của Nam cũng bởi ghen tuông mà ra cả. Liệu có bao giờ anh tha thứ được cho tôi hay không?



Trước khi yêu Nam, tôi đã có mối tình khá sâu nặng với một chàng trai người Hàn Quốc học cùng trường. Mối tình đầu lãng mãn và say đắm như trong phim khiến tôi tự nguyện dâng hiến ‘nụ hàm tiếu’ đầu đời cho chàng trai xứ lạ.

Nhưng dẫu yêu đến đâu thì ngày ra trường cũng tới, tôi không thể sang Hàn vì gia đình chỉ có mình tôi, nếu đi lấy chồng xa ai sẽ là người săn sóc bố mẹ lúc tuổi cao sức yếu và ai sẽ tiếp tục phát triển công việc kinh doanh đồ truyền thống của gia đình?

Trong khi ấy, người yêu tôi cũng là con một, anh không thể bỏ bố mẹ nơi quê nhà mà về đất khách sinh sống được. Ngày chia tay tại phi trường, tôi đã khóc rất nhiều, anh cũng không hề muốn chia ly nhưng hoàn cảnh đâu cho phép.

Một năm sau, nhờ bố mẹ vun vén, tôi quyết định lấy Nam, trợ lý đắc lực của bố trong công việc. Phải nói Nam là người đàn ông khá hoàn hảo. Anh không chỉ thông minh, quyết đoán mà còn rất linh hoạt, hào hoa. Đi bên cạnh anh, tôi luôn cảm thấy vô cùng an tâm và được che chở. Vả lại, đã đến lúc tôi muốn tìm một chỗ dựa để quên đi người yêu cũ và mối tình vô vọng.

Mọi việc cho lễ hỏi, rồi đám cưới gần như chúng tôi chẳng phải nhúng tay vào, tất cả đều được bố mẹ, anh chị họ trợ giúp rất nhiều. Còn Nam, anh ngày một chứng tỏ mình sẽ là người chồng tốt khi luôn bên cạnh chia sẻ với vợ sắp cưới những tâm sự của một cô gái sắp bước vào đời sống hôn nhân. Trân trọng tình cảm đó của anh, tôi dần yêu Nam.

Nhưng càng gần ngày cưới, tôi càng cảm thấy hoang mang vì không biết sẽ vượt qua ‘đêm tân hôn’ bằng cách nào khi sự trinh trắng đã trao cho người yêu cũ. Tôi sợ Nam thất vọng về mình nên đã dại dột tìm cách mua màng trinh giả.

Đêm đó, sau tiệc cưới, chúng tôi về phòng tân hôn sang trọng trong khách sạn để nghỉ ngơi trước chuyến du lịch trăng mật châu Âu. Biết Nam khá nôn nóng có đêm đầu tiên nên tôi vào phòng tắm sửa soạn và quan trọng nhất là cố gắng gắn màng trinh giả. Việc này khá suôn sẻ vì người bán hàng đã hướng dẫn tôi rất kỹ.

Nhưng không ngờ, ít phút sau, khi cả hai đang say đắm với khúc dạo đầu thì tôi bỗng thấy đau rát vùng kín kinh khủng. Chỉ ít phút sau, cả phần bụng dưới đau quằn quại và ra máu khá nhiều, dù chưa hề có sự xâm nhập nào từ phía Nam cả. Rồi tôi ngất đi…

Đến khi tỉnh lại, tôi thấy mình đã nằm trong viện, bên cạnh là mẹ đang sưng húp mắt vì khóc nhiều. Cả ngày hôm sau, cũng chỉ thấy bố mẹ mà không thấy chồng vào thăm. Chột dạ, tôi gặng hỏi mẹ thì mãi bà mới kể lại sự việc.

Hóa ra, ngay trong đêm đưa vợ vào viện cấp cứu, Nam đã được bác sĩ cho biết tôi bị sung huyết, rồi băng huyết âm đạo vì kích ứng với thứ đồ giả mà gây tác hại thật ấy. Đau đớn hơn, bác sĩ nói tổn thương trên cổ tử cung và đường âm đạo do xuất huyết sẽ khiến việc có con của chúng tôi sẽ khó khăn hơn rất nhiều.

Sau đó, tôi chỉ biết khóc mà thôi, tôi đã gây tội lớn với chồng, người đã yêu thương và tin tưởng tôi.

Phải đến 2 hôm sau, nhờ bố mẹ vợ khẩn nài, Nam mới đến thăm tôi tại bệnh viện. Anh gần như không nói câu nào, gương mặt lạnh tanh vô cảm. Từ giây phút đó, tôi đã biết mình sẽ sống thế nào khi tiếp tục cuộc hôn nhân này. Cho đến giờ, Nam vẫn yêu tôi, chỉ có điều mỗi lần bên vợ là chuyện cũ lại trở về. Chắc hẳn anh đang cố gắng tìm lối thoát.

Nhưng tôi chấp nhận chịu đựng để được bên chồng, đó cũng là cách để nói lời xin lỗi với anh!

Sưu tầm


Blog, Updated at: 12 tháng 9

0 nhận xét: