Đến bao giờ

Post by

“Sẽ bao giờ tồn tại điều gì gọi là đẹp vô cùng đẹp không anh nhỉ?”
***
Tôi nhìn Đông với ánh mắt khôi hài. Cô luôn như thế, không thực tế, một chút rắc rối và xa vời..

“Chỉ là một cơn gió nhẹ, đúng lúc em ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm gợn chút mây và những tán thông cao vút, chơi vơi, để đủ âm sắc một khung hình. Như vậy là đẹp vô cùng đẹp phải không anh?”

Tôi biết Đông không cần tôi phải trả lời, vì cô biết rằng tôi luôn nghĩ ừ, mọi vật trong lăn kính của riêng em, đều vô cùng đẹp, theo một cách của riêng em. Và tôi biết rằng, Đông chỉ cần một nụ cười cùng cái chớp mắt thật chậm rãi, như một cách em muốn tôi ghép giữ những cảm xúc vụn vặt của em với nhau.. Như cách em chỉ cười mỗi khi tôi nói hai tiếng yêu Đông.



Một buổi cà phê sớm với những ánh nắng và những cơn gió đầu tiên se lạnh, tôi và em bên cạnh nhau, dunhill xanh và áo len tím. Mùi hương của tóc em phảng phất ôm nhẹ lấy tôi. Quay sang nhìn em, gương mặt gầy, mái tóc ngắn đội chiếc nón xanh đậm của màu trời hạ đông pha lẫn. Em nhắp môi cái thức uống nóng ấm nâu đặc. Những ngón tay trái thẳng đuột, với chiếc nhẫn ngón áp út của tôi và em.

Rồi em khoanh tay ngồi đó, nhỏ bé nhưng lại cứng rắn vô cùng. Đôi vai gầy và tấm lưng hơi cong. Tôi chỉ muốn biến thành không khí, thành gió, thành mây, thành tia nắng, để được bao quanh em và vui đùa với những vụn vặt lạ kỳ của em. Lại nghĩ, tôi lại chỉ muốn trở thành chiếc áo len tím em đang mặc, để sưởi ấm và để cảm giữ chặt lấy hơi ấm của em.. Rồi tôi chỉ lại nhìn em, nhíu mày và mỉm cười. Có lẽ em hiểu tôi, và hiểu được những ý nghĩ bất chợt của tôi cho em.

Một thành phố lạnh, một thành phố nhỏ, một thành phố đang trở mình trưởng thành, một thành phố nhộn nhịp đèn xe, những nơi mà tôi và em từng đi qua. Có những đêm, em nằm cạnh bên, mắt nhắm nghiền và môi khẽ mở, chợt trở mình, cho tôi những nỗi lo linh tinh vô lý. Những lúc ấy, em ấm đến lạ thường. Quay sang ôm mãi lấy em đến khi tê ấm người mà vẫn chẳng muốn buông rời. Em biết, và chỉ nhẹ nhàng quay người.

Rồi tôi thấy mình nằm gọn trong tay em. Đông thường đẩy tôi quay lưng lại và vòng tay qua người tôi từ phía sau, thì thầm “người ta thường nói, người ôm từ phía sau yêu nhiều và nhiều hơn người được ôm.” Thêm nữa một lý do của em, trong muôn vàn những lý do cho những điều em làm cho tôi và cho cả hai con người biết yêu. Tôi cũng chỉ cười và nói “cũng yêu Đông, rất nhiều.”

Hôm nay là một buối sáng trời trong xanh của những ngày cuối năm, ở một thành phố lạnh, tôi biết lạnh buốt người là như thế nào. Không có Đông ở chiếc ghế bên cạnh, phần cà phê cũng chỉ còn một, chỉ còn Dunhill xanh mà không còn áo len tím, chỉ còn đôi giày đen mà chẳng còn đôi giày trắng, và chỉ còn tôi, nhớ em rã rời.

Em có rất nhiều lý do, nhưng những lần em đẩy tôi xa em, và em xa tôi, em lại chỉ im lặng. Tôi từng khó chịu và lo sợ, sợ mất em và sợ bị lừa dối. Nhưng một lần, hai lần rồi ba lần. Tôi không phải quen dần với những cảm giác đó. Chỉ là nhận ra rằng, giữ chặt em bên mình chưa bao giờ là cách.

Chỉ là nhận ra niềm tin của tôi với em và chúng tôi, sâu lớn hơn rất nhiều nỗi nghi lo. Tôi không hỏi cũng chẳng muốn nói gì. Chỉ là lặng lẽ làm theo em, đến bên em những lúc em cần tôi, luôn ở đó những lúc em tìm đến. Khi xa em và khi em xa, tôi ở đó nơi mà em luôn biết, dunhill xanh cà phê và điện thoại, chờ em đến với tôi một ngày..

Nhìn bầu trời xanh tôi nhớ em. Nhìn ánh nắng lịm tôi nhớ em. Nhìn đường phố người tôi nhớ em. Nhớ một bước chân từng bên cạnh. Nhớ một mái tóc một mùi hương. Nhớ một hơi thở dụi vào tóc. Một lời thì thầm Đông yêu Du.

.. Và đến bao giờ thì tôi mới được gặp lại Đông, một gương mặt tôi chẳng bao giờ nhớ, một con người của những giây phút chốc, sót lại bên tôi trong từng hơi thở nhẹ, từng chớp mắt và từng nỗi nhớ dài

Sưu tầm


Blog, Updated at: 18 tháng 9

0 nhận xét: