Đi biển gặp hoàng tử

Post by

Đa tình là đặc tính của đàn ông. Ngu ngốc là đặc trưng của đàn bà.
***
– Alô, chiều nay đi tập với tớ nha.

– Không được rồi, không biết nữa, tớ bận mất rồi.

– Alô, tối nay có hẹn đi xem phim với tao, nhớ chứ?

– Ôi, tao xin lỗi, có lẽ không được đâu.

* Nhắn tin:

SMS1: Anh à, đang làm gì đấy?

SMS2: Anh đang đi chơi.

SMS1: Đi với em được không? Đang buồn quá đây…

SMS2: Anh đang đi với bạn anh rồi.

*Nhắn tin:

SMS1: Mày à, tao buồn quá, đi uống chút đi

SMS2: Uống gì, là sao? Thôi, tao không đi đâu.



Từng làn xe trôi tuột qua hàng mắt cay xè, người tụt xuống và bỗng nhiên đứng sững. Tôi ở thành phố này, tính đến ngày hôm nay đã là hai tháng tròn trĩnh, không bạn bè, không gia đình và không phải lúc nào, có người yêu cũng tốt. Bơ vơ như một kẻ có thói quen đường chợ. Trái tim đập cho hơi thở gấp, mọi thứ bỗng nhiên trở nên gượng gạo đến khó ưa. Chẳng ai dừng cuộc sống xô bồ, để ngoái lại nhìn tôi dù một lát.

Cuối tuần họ làm gì?

Họ lao đi một cách khác ngày thường đến lạ.

Họ lao đi và họ đã lao đi… Ai cũng thế, sẽ thấy cô đơn lạc lõng… dù chỉ duy nhất hay ít nhất một lần…



Biển đầy sóng và biển cồn cào, thứ cồn cào sôi lên mỗi lần sóng trôi về những con cá chết. Một sinh linh, một kiếp đời đột nhiên tan biến, chẳng cần ai lần mò, nó cũng luôn có ở đó, để chết đi.

Biển bình yên như những lần hẹn hò người ta hay từ chối. Bởi người ta đã có hẹn của mình rồi. Một đứa con gái không có đế chế, không hề có nhan sắc mặn mòi hay rực lửa, thậm chí chẳng có quá nhiều tiền để chịu chi, thì rất khó có thể có những lời chấp nhận.

Như biển, biển không đòi hỏi. Còn con người, họ đòi hỏi nhiều lắm đấy.

Đàn ông đòi hỏi gì ở đàn bà?

Đó là nhan sắc.

Có thể là tính cách.

Đôi khi cũng phải chăng là tiền bạc và quyền lợi khác mà họ có thể khai thác đến tận cùng.

Đàn bà cần gì ở đàn ông.

Không có ai hoặc ít người trả lời rằng, đó là tình dục.

Cứ như thể, ham muốn không có ở đàn bà chính chuyên, mà chỉ xuất hiện ở những con điếm dâm dục mà thôi.

Họ nhăn nhó mỗi khi tôi bàn tới. Tôi thò thay lên với tới tận mặt trời nóng rẫy…

Này, ai mà biết được, đàn bà cần bao nhiêu thứ ở đàn ông nhỉ?



1. Đi biển và tắm biển

Tôi mặc nhiên không yêu biển đến dạt dào, biển chỉ bình thường là những cơn sóng chết hoài và chết mãi, bình yên và lặng lẽ theo bóng dáng thủy triều dâng. Có một người đàn ông đi về phía nắng, anh ta trẻ, trông dịu dàng và rất mặn. Dáng người vừa vặn và khuôn mặt khá thanh tú, dễ nhìn. Đôi mắt đỏ au như là vừa mới khóc, mũi cao làm mọi thứ trẻ nên hài hòa. Khi anh ta không cười, mọi thứ dưới chân tôi như là cát đang tan ra hòa vào sóng. Cảm giác lạnh rất ấm áp nhẹ nhàng. Anh ta đi lang thang dọc bờ biển. Như một con mèo lười mân mê sợ nước. Anh ta không bước xuống, không tiến xa, không ngâm mình hòa vào một bài ca mặn mòi nào cả… Giống như là hoàng tử vậy, anh ta kiêu sa và lịch lãm… Anh ta tới biển để làm gì nhỉ? Không phải là để đi biển và tắm biển… Chỉ là đi biển và dạo chơi, đùa giỡn với khoảng thời gian thảnh thơi của mình. Anh ta đang sống… Như mọi hoàng tử trên thế giới và trong truyện cổ tích, anh ta giống như một kẻ sinh ra để hưởng thụ và sống vô nghĩa.

Tôi rút anh ta khỏi khung cảnh của biển. Đặt anh ta vào tiếng nhạc xập xình ở Volcano, ở 97, ở Bouce, ở Lush, ở Ozon, ở Velvet… Tôi lần lượt đặt hoàng tử vào tất cả các quán bar mà tôi biết…

Tôi nhìn thấy anh ấy lắc như một thằng điên, cười nói hả hê bên bàn rượu và say xỉn khi trở về nhà.

Tôi lại nhấc hoàng tử khỏi quán bar. Đặt chàng vào một nơi hoàn toàn yên tĩnh khác. Hoàng tử ngồi và nhắn tin tán loạn, cho khoảng bảy chục người. Với những nội dung và những lời như chim bướm… Đêm nay, trong số bảy chục cô gái được đức hoàng tử sủng ái nhắn tin đó, ai sẽ là người được chàng “ân ái”?



2. Đi biển và làm tình:

Trong ví của hoàng tử lúc nào cũng có bao cao su. Hoàng tử là một con người “rất sạch.” Hoàng tử ì ạch giống như một chiếc condom dài và rộng, không vừa bất cứ một cái của quý nào… Chàng quá giống với một món hang phế phẩm ở trên giường. Bởi vì chàng nhỏ bé, và không thể cương lên được, nên của quý của hoàng tử được làm bằng pha lê, chúng cứng nhưng dễ vỡ! Vậy đó, nếu một hoàng tử phải tìm đến nhiều hơn một sự lựa chọn cho một đêm, thì hẳn anh ta ngày nào cũng phát điên lên vì… cái dái của mình. Chàng không bất lực, chàng chỉ đang cố gắng làm một người không bất lực. Bằng cách bất lực chứng minh cái sự không bất lực của mình.

Rồi lần lượt một ngày nào đó, bảy chục cô gái gặp nhau và họ vui vẻ bàn tán về cái chim của chàng.

Còn chàng, chàng sẽ làm gì? Ngẩn ngơ ngồi đó và tiếc cho cái cục dái bất hạnh của mình?

Tôi bật cười với những suy nghĩ hỉ hả và chuẩn xác ấy! Bỗng nhiên, “hoàng tử”, hãy tạm gọi anh ta như vậy nhé, bước đến và ngồi bên cạnh tôi.

Tôi quay sang cười với anh ta một cái. Một nụ cười có thể là miếng mồi đối với đàn ông nếu nó toát ra từ một người con gái đẹp, nhưng nó vô nghĩa với một vẻ đẹp bình thường. Tôi lấy tay di di lên cát, viết thành một hình trái tim nho nhỏ có khung tròn.

– Vẽ trái tim lại còn giam nó lại là sao?

– Để cho nó đỡ trốn chạy!

Ừ, tôi luôn giam trái tim mình lại, nó không được phép trốn khỏi cái cũi đã ấn định của mình. Trái tim chỉ được di chuyển và xô lệch, ở trong cái vòng tròn của nó. Tôi đã có người yêu, và tôi là một phụ nữ chưa có chồng bị giam cầm trong tình yêu đó. Có nghĩa là chính chuyên, lo toan, và không ngoại tình. Người phụ nữ sẽ phải đứng chờ người đàn ông của mình, và nói “em yêu anh” mỗi ngày cho dù ta đã đang rất chán họ, cho dù ta muốn lên giường với thằng khác quá đi mất.

Nhưng tôi dám chắc một điều rằng, phụ nữ không phải là đàn ông, phụ nữ không được tha thứ nếu như ngoại tình. Phụ nữ, không được phép đòi hỏi giống đàn ông, không được đòi thử và nhét dày bao cao su trong ví và đòi đi “thử.”

– Đôi khi để trái tim chạy trốn một lần cũng tốt chứ sao?

Đúng rồi, anh là đàn ông và anh sống như hoàng tử. Anh khác tôi, anh để trái tim chạy rông không biết lối về, nó cứ bay bướm đậu dông dài trên những cánh hoa đến thời tàn úa. Còn tôi khác chứ, tôi sợ tôi đi lạc, sẽ không tìm được một mái nhà và quên đi đường về cho những tháng ngày lang thang làm tôi yếu đuối, đôi cánh gẫy rời… khi cuộc đời chưa kết thúc. Sống bại liệt trong vài chuyến bay xa…



3. Nằm trên giường của hoàng tử:

Hoàng tử ở trong một căn phòng rất đẹp bên bờ biển. Vì hoàng tử là hoàng tử, hoa mĩ và có rất nhiều tiền. Tôi nằm trên chiếc giường đó, nép người vào trong thân hình đó. Cầm điện thoại và nói chuyện với người yêu. Tôi không nói tôi ngoại tình. Tôi chỉ nói rằng mình đang ốm, ở nhà, và nằm ngủ, thế thôi.

Giường của hoàng tử có mùi hoàng gia, đó là mùi tiền nồng nàn lên tận mũi. Rất nhiều cô gái yêu cái mùi đó đến tái tê. Riêng tôi thì, tôi yêu cái mùi ngoại tình lén lút.

Sau ngày hôm nay, tôi sẽ không bao giờ gặp lại sự lén lút này. Chỉ đơn giản như một lần giao lưu thể xác rất an toàn. Con người ta nép vào nhau và lần mò thân xác trong một chiều hoàng hôn bờ biển nhạt. Khi ánh chiếu phản chiếu vào người hai chúng tôi những vệt nắng tàn.



4. Ngủ với hoàng tử rất khác “người thường”

Hóa ra hoàng tử không nhạt nhòa như tôi nghĩ. Những gì người ta hay nói ở một tình yêu đi từ ham muốn, đó là ngôn ngữ thân thể khi đụng chạm vào nhau.

Lần đầu tiên hôn hoàng tử, tôi tưởng như môi mình cháy, cảm giác tê nơi đầu lưỡi và luồng điện ấy giật vào tim. Tôi đã ngã ra đằng sau bởi cảm giác đó, cảm giác làm tôi hoảng sợ đến kinh hoàng. Nó quá mạnh mẽ đến nỗi tôi mất đi sự thăng bằng cần có. Hoàng tử đã đỡ lấy tôi. Tay anh ấy nắm chặt lấy tấm lưng yếu mềm của tôi. Nắm chặt lấy sự mỏng manh đang sợ hãi vu vơ cái nỗi hoan hỉ mãnh liệt của đôi môi quyến rũ ấy…

Và anh ơi, anh hãy đừng bao giờ cười… Hãy cứ là một người rất lạnh. Chỉ thỉnh thoảng mỉm cười một chút thôi, để vẻ lạnh lùng lấn át con người anh… Đôi môi khi không cười, nó mời chào lắm. Đó là đôi môi điện giật, quyến rũ đến từng phút giây, khiến tiếng thở đứa con gái này ngày càng trở nên gấp gáp và ham muốn trỗi dậy…

Có tình yêu nào, xuất phát từ đôi môi nồng cháy, của người đàn ông có ánh mắt đa tình?

Hoàng tử không to lớn như một đấu sĩ bò tót, không lực lưỡng như một gã đô con cố gắng tập tạ để lên cơ bắp mỗi ngày nhưng cái ấy thì bé như que tăm ngúng nguẩy. Hoàng tử rất khác… không cao, không thấp, không béo, không gầy, không cơ bắp, không bủng beo… Hoàng tử là một hoàng tử trong veo với những gì thuần khiết mang mùi đàn ông rất lạ. Và tất nhiên là, hoàng tử không có một “que tăm” ngúng nguẩy, hoàng tử có hẳn một cây gậy thần kì.

Tôi đã nghĩ rằng, chỉ có một bàn tay thật lớn mới có thể ve vuốt sự sung sướng của đàn bà. Nhưng hóa ra một bàn tay “vừa đủ” lại mang đến nhiều hơn thế. Hơn cả sung sướng nơi cơ thể… Đó là sự thăng hoa ở một góc tối tăm nào đó nơi tâm hồn đang chết dần đi vì héo úa. Đôi bàn tay đi vào rãnh ngực, làm cho mọi thứ xung quanh nó trở nên căng phồng… Đi sâu và đi xa… Vào rồi lại ra… Đôi bàn tay có sức mạnh vừa đủ ấy uyển chuyển vô cùng. Nó như đang nói rằng, con người ta phải sống, sống để dẫm đạp lên mọi thứ mà hưởng thụ, hưởng thụ từng ngày để từng giờ thấy mình cho và được cho…

Đôi chân hoàng tử, trườn lên, anh ấy bò lên người tôi như thể một loài bò sát trơn tru và láng mịn. Đàn ông không phải cứ sần sùi da thịt mới đáng yêu.

Anh ngồi lên trên tôi, nhấp nhô như bóng dáng của thủy triều… Từng đợt sóng ào lên cao, tràn sâu và trong rồi lại duỗi mình ra từ tốn… Đôi khi những cơn sóng ấy sỗ sàng và dữ tợn… Ào ạt tuôn vào và thọc sâu đến nhói đau, nhưng rồi lại duỗi mình ra với cơ man nào là bọt biển tan biến dịu dàng…

Ngủ với hoàng tử rất khác, trong từng động tác, tôi như thấy được mình đang nói chuyện với chính mình… Một cảm giác thật khác khi giao tiếp bằng thứ ngôn ngữ mới… Mỗi cảm giác khác là một lần thăng hoa khác, có thể là cào xé, có thể là nhẹ nhàng, có thể là cưỡng bức, có thể là đòi hỏi… Nhưng mọi cái có thể đó, mỗi cái có thể đó, đều đem đến duy nhất một cảm giác… thỏa mãn!



– Trong bao nhiêu người phụ nữ anh ngủ cùng, anh có tình cảm với họ?

– Một hoặc hai trên và trong rất nhiều.

– Thường là trước khi ngủ đúng không?

– Ừ.

– Vậy là lần này, em không có cơ hội là người phụ nữ thứ ba rồi.

– Nếu chưa yêu mà đã ngủ rồi, em biết đấy, rất khó…

– Ừ.

– Nhưng lần này, em có thấy nó có gì đấy lạ không?

Tôi quay lưng về phía anh, anh vòng tay ra ôm tôi nhẹ nhàng, hai chiếc điện thoại của chúng tôi đặt trên bàn đầu giường ngủ, chúng tắt lịm như thể cả thế giới này sẽ không ai có thể chạm được tới chúng tôi. Mối liên hệ cuối cùng với những xô bồ đường đời đã biến mất.

Tôi quay lại, cười, xoay người anh, để lưng anh nhìn về phía tôi. Tôi lấy tay di lên người anh một hình trái tim và vẽ một vòng tròn xung quanh nó. Giá như tôi có thể ràng buộc, nhốt trái tim này vào một cái cũi và dấu nó tận sâu đáy tâm hồn…

Rồi quàng tay, nhẹ nhàng xoay mặt anh, tôi nhìn mặt anh thật kĩ. Vì tôi biết, tôi không còn cơ hội được nhìn nó nữa. Sau bốn ngày ở bên nhau, sau khi bỏ qua ngàn vạn mối muộn phiền dai dẳng, buồn ngày không có vị đắng, chỉ đầy rẫy những ngọt ngào. Tôi hôn vào môi anh… Điện lại xoẹt qua tim tôi, luồng điện ấy làm tôi muốn nghiện nó… Anh lại xoay người lại, ôm lấy tôi.

Chúng tôi đã nói chuyện với nhau, bằng một thứ ngôn ngữ rất khác, ngôn ngữ của thể xác không lời… Bàn tay tôi như nói với từng lớp da trên thân thể hoàn mĩ của anh rằng:

– Ừ, lạ lắm, em thấy nó rất tuyệt!



Có thể thăng hoa là hạnh phúc, nhưng có một điều ngay cả chuyện cổ tích không phải lúc nào cũng may mắn được diễn ra. Thực tế đó là, sự ngọt ngào và thăng hoa không bao giờ là mãi mãi cả. Nó ảo ảnh và giăng đầy những lớp sương mù tê tái của thực tại mệt nhoài. Chúng tôi trở về với cuộc sống của chúng tôi. Của những đứa con gái hằng đêm anh tán tỉnh. Anh đọc diễn văn cho những đứa con gái đó, y chang nhau. Không phải để ngủ, không phải chỉ để ngủ. Đôi khi, chỉ là cho vui thú… và thoát li khỏi cuộc sống nhàm chán đang cuốn anh đi mỗi ngày. Hoàng tử vẫn là hoàng tử, lẳng lơ và đa tình, đập chung một nhịp tim trong hàng ngàn mối quan hệ. Nhưng cuộc điện thoại, những lá bài, những bó hoa, những trò ve vãn, anh làm như thú vui mỗi ngày… Chúng trôi qua, và anh thích sống thế.

Tôi trở về với cuộc sống đầy sóng của tôi… Mọi đợt sóng đều reo lên ồn ã… Chỉ thiếu đi lớp sóng màu mỡ và đa tình trên thân thể anh, thiếu đi đôi môi điện giật đầy thú tính, bản năng nhưng vô vàn quyến rũ…

Tôi không hề biết tình cảm của anh dành cho tôi như thế nào, cảm giác của anh đối với tôi ra sao. Tôi chỉ biết thân thể tôi rất nhớ dáng người đó của anh. Tôi chỉ biết trái tim tôi đã một lần phá cũi, giờ nó đang bơ vơ không muốn trở về…

Một chuyện tình thoáng chốc đến và đi, vì lẽ gì nó không ở lại?



Tôi bước lên xe, ngoái lại nhìn anh, bức tranh này, ôi sao buồn tẻ, anh đứng đó, đôi mắt vẫn buồn rầu như đẫm lệ, khuôn mặt không cười với cái miệng thật xinh tươi. Anh từ đâu đến, anh ra sao, có bao nhiêu nỗi buồn trải dài trên làn mi một người đàn ông như thế. Hay anh chỉ đơn giản là anh, đĩ đượi và nông cạn với những kịch bản sắp sẵn sẽ kể với một vạn người? Hay anh chỉ là anh, đơn giản là một hoàng tử đầy đủ sự quyến rũ, và thừa đủ sự cao sang, không ai chạm vào anh để sở hữu được anh, họ chạm vào anh để anh chơi đùa và ném họ.



SMS1: Anh có còn muốn gặp em nữa không?

SMS2: Anh không rõ nữa!



SMS2: Em còn muốn gặp anh nữa không?

SMS1: Em không biết nữa…



Nhưng có một điều, em rất biết, đó là, em rất nhớ anh…

– Alô, em yêu à, sao mấy hôm nay không liên lạc với em được vậy? Anh lo quá!

– Em đi ngoại tình!

Cuộc sống, có biết khi nào, là “Đủ” được không? Người ta đôi khi chịu đổi vài năm, chỉ để lấy một vài ngày… Có câu nói này đi ra từ Điên Loạn, rất hợp với hoàng tử và em:

“Đa tình là đặc tính của đàn ông. Ngu ngốc là đặc trưng của đàn bà.

Trong tình yêu không có chỗ cho “làm tình nghiêm túc.”

Hãy cứ đa tình như anh vốn dĩ, và em sẽ mãi là “con đĩ” của riêng anh…”

Hoàng tử đa tình, vì hoàng tử sinh ra đã là một hoàng tử!

Sưu tầm


Blog, Updated at: 28 tháng 9

0 nhận xét: