Nhà đang yên, mong anh đừng về

Post by

Tôi và chồng ly thân nhau đã được 3 tháng nay, những tháng ngày qua đối với gia đình tôi giống như địa ngục vậy. Thật chẳng có gì hay ho khi kể lể về sự tan vỡ của gia đình mình, nhưng giờ tôi buồn và cô đơn quá, tôi muốn có ai đó lắng nghe tôi nói cho thỏa nỗi lòng này.
***
3 tháng ly thân, người ta cứ tưởng, và ban đầu tôi cũng tưởng, chỉ cần giải thoát cho nhau một thời gian, khi cả hai đều bình tĩnh lại thì tất cả sẽ đâu vào đấy. Nhưng không phải, tôi đã nhầm, và người ấy cũng đã nhầm. Chúng tôi ngày càng có những bất hòa không thể hóa giải nổi, khi mà cả chuyện trò cũng tránh không mở lời với nhau. 3 tháng qua, phương tiện liên lạc duy nhất của tôi và người ấy chính là gửi thư điện tử. Chúng tôi như hai người khách hàng với nhau, và thứ giao dịch duy nhất là tình hình của con cái.

Mỗi lần nghĩ tới con, tim tôi như có ai đó bóp nghẹt lại. Con tôi còn quá nhỏ, cháu chưa thể nhận thức được hết mọi chuyện xung quanh, và cả chuyện gia đình bé bỏng của con đang ngày một tan vỡ. Tôi vẫn thường nói dối con rằng bố phải đi công tác xa nhà, và thỉnh thoảng được về nhà để đưa con đi đâu đó ít hôm và mua cho con nhiều quà đẹp. Trẻ con mà, dễ lừa và cũng dễ tin, tôi cảm thấy có lỗi vô cùng…



Tôi vẫn thường nói dối con rằng bố phải đi công tác xa nhà, và thỉnh thoảng được về nhà để đưa con đi đâu đó ít hôm và mua cho con nhiều quà đẹp. (Ảnh minh họa)

Ly thân nhau, anh ra thuê một phòng trọ mới, nhường lại căn nhà cho mẹ con tôi. Hàng tháng, anh sẽ gửi sinh hoạt phí cho con và cứ cuối tuần sẽ đón cháu sang bên nhà ấy ở. Hẳn rằng nhiều người đang thắc mắc về lý do chúng tôi chia tay nhau. Không như bao gia đình khác thời nay, chia tay, phần lớn là do một người không chung thủy. Còn với gia đình tôi, chồng tôi còn có tật xấu, là hễ đi gặp khách hàng về, anh lại uống say, mỗi lần như thế anh đều mắng chửi tôi thậm tệ.

Lấy nhau 4 năm, anh xuất hiện thói xấu này 2 năm sau ngày cưới, kể từ khi tôi sinh cháu nhỏ nhà tôi được 1 năm tròn. Anh là con trai trưởng, vậy nên ông bà ở quê rất muốn có cháu trai để nối dõi tông đường. Vậy nhưng tôi lại sinh con gái, và bị vô sinh thứ phát khiến tôi không thể có con thêm được nữa.

Những tưởng chồng sẽ cảm thông, sẽ thấu hiểu, nhưng không, anh ngày càng khiến tôi thêm thất vọng và buồn tủi. Đặc thù công việc khiến anh không thể ngừng đi gặp gỡ khách hàng, và mỗi lần như vậy anh đều về nhà và lôi nỗi đau ấy của tôi ra để giằng xé. Có thêm hơi men, anh không thể kiểm soát được lời nói của bản thân và chỉ cần một giấc ngủ sâu, ngày mai anh đều quên sạch sẽ. Anh bảo rằng tôi là một người đàn bà tồi, một người không biết đẻ, thật xấu hổ khi anh đã lấy tôi về,…Còn tôi, từng câu từng chữ của anh như cứa vào tim tôi rỉ máu. Là một người mẹ, một người vợ, làm sao mà tôi không biết đau, biết buồn kia chứ. Đấy đâu phải lỗi của tôi, có ai thấu hết nỗi đau này cho tôi không? Chồng có cần xát muối vào tim tôi thêm nữa như thế?

Và sau bao ngày nhẫn nhịn, dù còn rất yêu anh, tôi đành trình bày và xin phép các cụ hai bên được ly thân chồng mình, tôi không thể chịu đựng thêm ngày nào nữa. Mọi người đều biết được chuyện gia đình tôi, vì chúng tôi ở bên cạnh nhà của vợ chồng em trai anh, bao đêm dài anh mắng chửi cả làng đều nghe thấy. Vậy nhưng anh lại không đồng ý, anh bảo rằng điều đó quá vô lý, khi mà anh và tôi có xích mích thật nhưng anh nghĩ rằng nó chả có gì to tát cả.

Vợ chồng nào mà không có lúc cãi cọ, hơi men vào khiến anh không kiềm chế được chút thôi, có gì đâu, anh vẫn chung thủy và không bồ bịch gì. Anh thì thế, nhưng bằng sự giúp đỡ và thấu hiểu của các cụ hai bên, mọi người nhất trí để chúng tôi được ở tách riêng ra và có thời gian suy nghĩ lại tất cả. Vợ chồng cậu em ra sức khuyên giải, sau bao lần, chồng tôi vì sĩ diện lên mới hùng hổ bỏ nhà đi chẳng mang theo thứ gì ngoài quần áo và xe của anh. Tôi cũng mặc kệ, tôi bây giờ chọn cách buông xuôi, sống cho con và cho bản thân mình đã.

Hai tháng đầu, anh không hề về nhà một lần, điện thoại liên lạc cũng không. Tôi hỏi ra mới biết anh sang nhà bạn ở, ngày ở cơ quan và đêm thì về tạm đấy ngủ. Bạn anh đang độc thân, chắc vì thế nên anh cũng không làm ảnh hưởng gì lắm đến cuộc sống của họ. Còn tôi, tôi và con học cách sống không có người đàn ông trụ cột ở trong nhà nữa.

Sáng dậy tôi đưa con đi học, chiều lại đón về. May sao kinh tế của tôi khá ổn, cứ cuối tuần hai mẹ con lại dắt nhau đi chơi công viên, hay sang nhà những người bạn mà kể từ khi lấy chồng tôi bận rộn nên để quên đâu đó. Tôi nhận ra rằng, bấy lâu tôi đã hy sinh và đánh mất bản thân mình quá nhiều, tôi không muốn những ngày tháng này sẽ bị phá bỏ một lần nữa. Rồi một ngày, chồng bất ngờ gọi điện cho tôi, tôi bèn bắt máy:

– Alo, em đây!

Anh ấy thấy tôi có vẻ xuôi lòng, mới bảo:

– Em còn giận nữa không? Suy nghĩ kỹ chưa? Cuối tuần này anh dọn về nhé!

Hai tháng anh đi, anh đã học thêm được điều gì vậy? Không hề liên lạc lấy một câu, không thăm con lấy một lần và giờ gọi hỏi tôi giống như tôi đang chỉ mới 3 tuổi đầu đang ăn vạ vì bị mất cây kẹo vậy. Tôi liền đáp:

– Nhà đang yên, mong anh đừng về!

Anh có vẻ bất ngờ với câu trả lời của tôi, anh như hét lên trong điện thoại:

– Em nói cái gì vậy, anh nhịn em đủ rồi đấy nhé! Đừng để anh vừa về đã phải tìm em để cãi nhau. Không nhiều lời, tối nay anh về luôn!

Nói rồi, anh dập ngang máy, còn tôi đứng xụi lơ như bầu trời vừa đổ sập trước mắt. Tối đấy tôi gửi con sang nhà cậu em chồng để “đón” chồng về giải quyết mọi chuyện,…Nhưng anh vừa về, kéo va li đồ vào nhà rồi vào phòng đóng khóa trái cửa lại không nói một lời, tôi cũng đành mặc kệ. Đêm ấy, tôi mất ngủ, và hình như là anh cũng vậy.

Sáng hôm sau dậy, tôi vẫn đi làm như thường ngày, nhưng tới công ty lại nhận được một bức thư từ anh, chắc là tối qua anh không ngủ để viết…Anh bảo rằng chắc hai chúng tôi cần có thêm thời gian suy nghĩ, có thể là anh đã sai, và tôi hãy cho anh thời gian để sửa sai và làm lại.

Còn con gái, anh mong tôi hãy để anh làm tròn bổn phận của người cha, bấy lâu nay anh nhớ nó mà chỉ lén đứng từ xa để nhìn. Anh chọn cách ra ngoài ở trọ, để mẹ con ở lại nhà, chu cấp đầy đủ sinh hoạt phí và cứ cuối tuần anh sẽ sang mang con đi chơi. Anh còn có một yêu cầu, rằng mong tôi suy nghĩ lại, và đừng bảo gì với con cả, con không có lỗi. Chiều hôm ấy tôi về nhà và đã thấy anh đi từ bao giờ. Tối đến, tôi trả lời thư của anh, chấp nhận những yêu cầu anh đề ra và cũng không nói gì thêm nữa.

Vậy là chúng tôi đã ly thân được 3 tháng, càng ngày tôi càng thấy khó chịu ở trong lòng. Phần vì tôi muốn thoát khỏi anh, phần nữa tôi lại không muốn con tôi phải chịu thiệt thòi khi gia đình tan vỡ. Chữ thương thì vẫn còn đó, nhưng liệu rằng tiếp tục, gia đình tôi sẽ đi tới đâu trong khi tôi vẫn không thể sinh con, và mỗi lúc có hơi men anh lại không thể kiểm soát nổi bản thân mình…


Blog, Updated at: 17 tháng 9

0 nhận xét: