Summer boy

Post by

Hoành buồn cười. 17 năm qua, chính nó vẫn nghĩ mình là một thằng con trai “thẳng”. Cho đến khi nó chán ngán sự hâm mộ của lũ con gái thị thành, và nhung nhớ một thằng nhóc quái lạ tình cờ gặp trên một chuyến xe.

Hè, thời tiết quái đản.

Vứt bỏ thành phố chen chúc hàng tỉ khối bê tông cốt thép nóng hầm hập, Hoành vác balo cùng những em đồ nghề, nhảy xe về với biển. Có tới một tá con gái gào thét nó nhát gan, mới 38 độ đã đánh bài chuồn, nhưng mặc xác. Đơn giản là nóng, và chẳng có cách quái nào thuyết phục nổi nó ở lại để chịu đựng nguyên một mùa hè.

Giữa sống và sĩ diện, nó ưu tiên vế đầu.

Hơn nữa, trên thế giới chẳng có bất cứ định luật nào đóng đinh rằng, con trai thì không sợ nóng. Xin lỗi, dù có, Hoành cũng đập. Nó chưa bao giờ ưa những quy định hay những thứ bó buộc kiểu gạch đầu dòng. Nên OK nhé, đừng cố gắng gào thét nó nhát gan. Thật thà thừa nhận sự thiếu nam tính không có nghĩa nó là một thằng hèn. Hoành tự thấy bản thân hèn khi nó nhăn nhở cười dưới ánh mặt trời chói gắt, cố ra vẻ “đẹp trai ngại gì nắng nóng”. Sĩ diện, đôi khi lố bịch lắm trước những sự thật rõ ràng.

Lên xe rồi, chiếc điện thoại còn inh ỏi. Hoành chầu bầu ngồi ngó những dòng tin. Sự lèo nhèo của những cô bé mê muội gương mặt điển trai vô tác dụng trước thứ nhiệt độ đặc trưng của mùa hè. Và trước khi nó kịp tặc lưỡi phớt lờ đi những tin nhắn níu kéo, chuyến xe lăn về phía biển đã bắt đầu.

Hoành là trai thành phố ngay từ khi còn là hòn bi ve trong bụng mẹ. Nó sung sướng đến phát điên vì có một ông bố giàu. Cái sự thừa tiền phiền phức đến độ Hoành chỉ muốn về quê, nơi bà ngoại nó sống với mùi vị thanh thản, thoáng đãng, bình yên của biển. Nó ghét tiệc tùng cùng những mối quan hệ kinh tế lằng nhằng, chán nản khi phải gặp gỡ những gương mặt đối tác của công ty. Nghĩ đến việc sau này được bố truyền ngôi, nhấc mông ngồi lên chiếc ghế cao ngất của tập đoàn, Hoành chỉ muốn đào ngũ. Vì vậy, chỉ cần có một lý do, nghe hơi hơi lọt tai thôi cũng đủ để chàng công tử lập tức vác balo chạy về với biển.

Khi người ta thiếu tiền, người ta thấy khốn khổ. Nhưng với một số kẻ thừa tiền, giàu còn là một cuộc sống khốn khổ và khốn nạn hơn.



Chống cằm nhìn bâng quơ ra ngoài cửa sổ, Hoành mơ màng. Một chiếc ví với vài đồng polime thơm thơm, không cần quá nhiều, cũng đủ để nó sống ngon lành nơi thôn quê dân dã. Nhẹ, và đủ, thế là quá hạnh phúc đối với một công tử thích bình thường. Kinh nghiệm sống 17 năm cho nó một bài học đơn giản là, nhiều tiền dễ sinh ra hư hỏng và yếu não. Nên vừa đủ thôi, cơm ăn ba bữa, có chỗ ngủ đàng hoàng, thế là được. Và chỉ chừng ba tiếng đồng hồ nữa, nó được về với nơi nó thấy được nhất trong đời mình.

Bà sẽ đón nó với món gì nhỉ? Ốc luộc như hồi năm ngoái chăng? Hình như khứu giác nó đã ngửi thấy mùi thơm thơm lởn vởn trong không khí rồi.

– Cậu này, tớ ngồi đây được không?

Hoành cụt hứng dẹp ngang sự mơ màng, quay sang với cái nhìn khó chịu. Nó cực kỳ kỳ thị những nhân tố phá đám khi tâm hồn ăn uống của nó lên ngôi. Lần thứ n, kẻ quấy rối là một thằng con trai lùn lùn, mảnh khảnh, mặc bộ đồ thể thao rộng thùng thình, mặt hệt con gái, và mái tóc màu đỏ hung như làm nóng hơn thị giác người đối diện trong bầu không khí mùa hè.

Quạu cọ nhấc em guitar từ ghế bên đặt lên đùi, Hoành cộc lốc.

– Ngồi đi!

Thằng nhóc kia cười, đôi mắt to to màu nâu với rèm mi dài cong cong nheo khẽ. Nó bẽn lẽn ngồi xuống như một nàng dâu, ôm khư khư chiếc balo thể thao nơi lồng ngực.

Cái liếc của Hoành xẹt qua hệt tia chớp. Nó cảm thấy tự hào, vì hóa ra còn có một kẻ thiếu nam tính hơn nó một cách phô trương đến nỗi cả thằng mù cũng mò ra được. Nhận xét sơ qua, người bạn đồng hành của Hoành trên chuyến xe đào ngũ mang một vẻ dịu dàng nữ tính thừa thãi đến phát sợ. Nó liếc, rồi quay đi, lờ tảng.

Chiếc xe khách lăn đều trên con đường ngộp nắng. Hoành nhét headphone vào tai, nhắm mắt ngủ. Nó hạnh phúc mường tượng về một mùa hè đầy tiếng sóng biển và những món ăn dân dã bà làm. Giữa chừng giấc mơ, mái tóc ngắn mềm mại của ai đó đổ nhẹ lên vai Hoành. Nó cáu kỉnh mở mắt trông sang, rồi chết lặng.

Chẳng cần headphone hay cái gì đó nhét vào tai cho yên tĩnh, cơn say xe đã chém gục thằng nhóc tóc hung đỏ.

Thoáng qua trong một giây, Hoành tính đem cái đầu vô lễ kia ném ra cửa sổ, nhưng nhẹ thôi, hai rèm mi dài cong của thằng nhóc lạ mặt rung lên trong cơn mớ ngủ, khiến cậu công tử chững lại, ngồi im.

Chăm chú nhìn ngắm những sợi mi mỏng manh, Hoành chợt giật mình khi nhận ra những nhịp tim trong lồng ngực đột nhiên mềm mại. Nó quay ngoắt đi, ngồi im và cố sức không đánh rơi cái đầu vô lễ tựa nhẹ trên vai, suốt ba tiếng đồng hồ.

Lạ! Chúng nó chỉ là hai thằng con trai lần đầu tiên gặp mặt…

~ o O o ~

Những ngày hè ẩn cư, không bị quấy nhiễu bởi những cô gái nhiều lời, Hoành tung tăng xách em guitar ra bờ biển chơi bất kể thời tiết. Nó thích ngồi trên ngọn hải đăng cao, hoặc phiến đá tròn quay nơi hàng dừa nước, gảy gảy những dây đàn và gạch gạch những nốt đen bé tí hon vào cuốn nhạc phổ. Đam mê âm nhạc của nó dường như lên cao lắm, giữa không gian yên bình thoáng đãng và mát mẻ. Nhưng, giữa chừng những say mê, Hoành lại lơ đãng nhớ thằng nhóc không biết tên trên chuyến xe khách ngày nào.

Thằng nhóc đó đã biến mất ngay khi xe vào giữa bến. Nó lủi cực kỳ nhanh vào chốn đông người, mái tóc đỏ hung tan chảy trong sắc nắng mùa hè chói gắt. Có lẽ nó là người vùng này, nhưng kể từ đó đến nay, Hoành không còn gặp lại.

Ngòi bút cậu công tử bỗng thẫn thờ. Hoành thở dài nhìn những con sóng bạc phơ dạt bờ nơi rìa dải cát. Nó chẳng hiểu nổi tại sao lại nhớ mái tóc đỏ hung. Giữa hai thằng con trai không quen, nỗi nhớ quái quỷ này có ý nghĩa gì chứ?

Đâu đó có những tiếng ồn, Hoành ngoảnh đầu tìm kiếm.

Một tốp học sinh cấp ba đột nhiên xuất hiện, quăng những chiếc xe đạp vào bóng râm dưới hàng dừa, hú hét nhau chạy nhào ra biển. Chúng có vẻ hơi hào hứng và ồn ào quá mức cần thiết cho một cuộc chơi, vô tình thôi nhưng đã thành công trong việc phá tan cảm hứng của một tên con trai thành phố.

Hoành bực dọc đeo guitar lên vai, quyết định về nhà.

– Này guitar…

Tiếng gọi lạ lẫm và gây chướng tai khiến Hoành cau mày. Nó lầm lỳ quay đầu, nhìn về phía kẻ to gan nào đó vừa hét toáng.

Giữa đám quỷ ồn ào đang thỏa thuê dìm nhau trong nước, một cái bóng nhỏ loi choi chạy về phía Hoành, mái tóc ướt nhều lấp loáng, đỏ rực.

Hoành đứng im, bỗng nhiên hồi hộp.

Thằng nhỏ đó lao tới, khựng lại, xòe tay ra.

– Cậu bỏ quên đồng xu đánh dấu này! Tôi say xe, nhưng đâu có nôn lên người cậu, thù oán gì mà đánh dấu?

Hoành nhìn đồng xu bạc trong lòng bàn tay nhỏ nhoi. Ờ, đánh dấu! Trong lúc thằng nhóc ngủ say, nó đã thả đồng xu bạc vào ngăn phụ chiếc balo thể thao thằng nhóc ôm trong lòng. Bị phanh phui rồi, gương mặt trai thành phố vẫn tỏ ra tỉnh rụi.

– Không đánh dấu thì sao tìm được cậu để đòi!

– Đòi gì?

– Phí ngủ trên vai tôi!

Thằng nhỏ tròn mắt nhìn lên. Kể ra thì nó cũng thấp hơn Hoành nhiều quá, có lẽ chỉ đụng đầu mũi Hoành. Ngó cái vẻ vênh vênh ngạo đời của cậu công tử, nó trề môi.

– Nhỏ nhen hay muốn làm quen tôi vậy?

Hoành nghe tim mình hụt một nhịp, cau mày.

– Ảo tưởng quá đấy!

Thằng nhỏ chợt cười toe, nụ cười hồn nhiên và trong veo sáng bừng trên gương mặt mang nhiều nét con gái.

– An, nhà số 4 đầu làng, rảnh thì ghé qua đàn guitar cho tôi nghe, cuối hè sẽ trả đồng xu đánh dấu lại cho cậu!

Nói rồi nó tung tẩy chạy ù đi, chui vào giữa đám bạn và trò nghịch nước.

Hoành đứng ngẩn ra.

Cái thằng con gái kia sao mà…

~ o O o ~

Dù không muốn, Hoành vẫn lết xác qua căn nhà An bảo. Nó không thừa nhận nỗi nhớ quái lạ trong lòng, và tất tần tật những cái cớ được lôi ra chỉ là đòi phí cho bờ vai bị biến thành gối ngủ. Dẫu sao cũng là lần đầu tiên trong 17 năm sống trên đời, nó bị một ai đó tựa đầu vào vai, dù kẻ vô duyên là một thằng con trai rất con gái.

Quanh quẩn bên ngoài cổng nhà An, luống cuống hít ngửi hương ngọc lan chăng đầy trên rào gỗ, Hoành căng thẳng thực sự. Giữa chốn đô thị xa hoa, nó chưa từng một lần đến chơi nhà đám bạn. Lịch học được ông bố sắp xếp đặc quánh cả đầu, chèn ép hết sạch những khoảng thời gian rảnh rỗi, thành ra ngay cả một xíu kiến thức đi chơi, Hoành cũng không có.

Nhìn nó quanh quẩn phía ngoài mà An cứ rúc rích cười phía trong. Chẳng hiểu sao An thấy Hoành vụng về phát tội. Cách làm quen lạ đời thôi chẳng nói, nhưng ngay cả cách chấp nhận có thêm bạn bè của Hoành cũng hết sức… dở hơi. An chỉ nghe đứa cháu trai độc tôn của bà Dương là một công tử, chứ chưa từng nghe cậu nhóc đó là một thằng ngốc rất lạ đời.

Lần đầu thấy Hoành là vào mùa hè năm ngoái, khi An đem hải sản bà Dương đặt mua qua nhà. Sau một năm, Hoành cao và đẹp trai hơn nhiều, chỉ duy cái điều ngố ngố như khi ngồi tập câu cá bên bờ ao là không thay đổi.

An nhận ra Hoành ngay khi bước lên xe, nên mới cố tình… gây sự. Ai ngờ đâu, Hoành là một thằng ngốc thật!

Cáu thế, mà lại im lặng để An ngủ ngon. Trong cái sự kiêu chảnh công tử của cậu ta, An buồn cười khi nhận ra Hoành là một kẻ dễ bị bắt nạt bởi những đứa tỏ vẻ yếu mềm.

– Ê, vào nhà đi, không nuôi chó! – An gào toáng ra, rồi nín cười đến đau bụng nhìn Hoành giật thót cùng vẻ cáu kỉnh.

Hoành lầm lỳ một cục đẩy cổng bước vào sân. Nhà An rất giản đơn và nhiều cây cảnh, lãng mạn đến mức có cả một bộ bàn ghế đá trước thềm. Ngồi khoanh chân trên bậc cửa, An hì hụi lau sạch trái bóng cam. Thằng nhóc liếc lên, cười gian manh và nghịch ngợm.

– Nhìn gì? Cười gì?

– Nhìn chàng đẹp trai, cười một thằng ngố!

Hoành trừng mắt nhìn, nhưng ai đó chẳng quan tâm, xua xua tay chỉ điểm cho nó một chiếc ghế.

– Trêu thôi, đừng cáu! Bạn bè với nhau mà!

– Ai bạn bè với cậu?

– Chứ đứa đang nói chuyện với cậu là ai?

– Không quen! Ma nó biết!

An nhún nhún vai không đến nỗi phật lòng. Cải tạo một con cún thích cắn lung tung đương nhiên sẽ phải chịu đau vài phát!

– Có nhớ đứa giao hàng năm ngoái đã chỉ cậu cách câu cá không?

Hoành nhíu mày cố nhớ trong vài giây. Chịu, từ đời tám hoánh đến giờ, sao chứa nổi cái ký ức đó! Nó cộc lốc quay ngoắt đi, hừ một tiếng, thái độ hết sức khinh khỉnh.

An thở dài.

– Qủa nhiên là không nhớ hả, công tử ngu?

– Nói ai ngu? – Hoành sừng sộ.

Khoảnh khắc nó quay đầu, nụ cười láu cá trên môi An bừng nở. Có cái gì đó không ổn ở đây! Tự nhiên, tim nó loạn nhịp. Hoành lúng túng quay đi, và nó nhớ y nguyên rằng, An là một thằng con trai quái đản.

Đưa mắt nhìn quanh, ngó nghiêng không gian giản đơn mà bình yên và đẹp dịu, Hoành buột miệng hỏi.

– Không ai ở nhà?

An cọ cọ trái bóng cam, lắc đầu đáp.

– Không! Đêm nay thuyền về muộn, mẹ tôi ở ngoài bến đến sáng mới về!

– Nhà cậu làm gì?

An ngẩng lên, ngán ngẩm nhìn Hoành và thở dài một tiếng.

– Lại hỏi ngu!

Lần này Hoành tung chân hất văng trái bóng cam lên trời. An trợn mắt nhìn, rồi chồm tới đòi giật lại của quý trong tay cậu công tử đang lên cơn. Hoành bực dọc chẳng biết làm gì hơn ngoài cướp đi trái bóng, nhưng rồi cái sự đòi đồ gan lỳ của An biến cuộc đến chơi nhà đầu tiên trở thành… một trận tranh cầu.

Vờn nghịch một hồi, hai đứa bò lăn trên mặt bàn đá xám. An giờ chẳng buồn chọc ghẹo cậu công tử kia, hấm hứ nằm thở dốc. Nó chơi bóng giỏi nhất làng, nhưng lại bại đẹp dưới tay một thằng nhóc khó chơi.

Hoành chỉ cười tươi, hả hê tuyên bố.

– Nhà bà Dương cuối làng, rảnh qua dạy tôi câu cá, cuối hè trả bóng, OK?

An ngẩn người ngẫm nghĩ, rồi cười phá ra.

Thì ra thằng ngố kia cũng thú vị đến lạ thường!

~ o O o ~

Mùa hè có cái gì đó nóng bỏng hơn, nhộn nhịp hơn, và ngọt ngào một cách kỳ lạ. Những chuyến xe chạy lại chạy qua, từ đầu làng đến cuối làng, và những bước chân cuốc bộ ngược lại chiều của những vòng xe, xuyên qua đêm, lọt qua bình minh trong veo vùng biển vắng, khắc vào những trang cuộc đời cậu công tử thành phố 17 tuổi một mùa hè kỳ lạ.

Đôi khi, An đạp xe ngược đường đến đón Hoành khi bình minh ló dạng, ôm theo trái bóng chạy nhào ra biển vờn chơi. Đôi khi, Hoành rảnh việc ôm guitar, lững thững tản bộ trên con đường nhập nhoạng đêm tối, mò tới nhà An tỏ chút lãng mạn và yêu đời. Và đôi khi, hai đứa đụng mặt nhau vào những đêm không ngủ, nơi dải cát lồng lộng gió và những vạt ánh trăng dịu dàng.

Mỗi lần như thế, cảm xúc trong Hoành dày hơn, bâng khuâng hơn, bối rối hơn, phức tạp hơn. Hoành nửa sợ nửa chờ mong những cuộc hẹn. Nó bất lực trong việc kiềm hãm sự náo loạn của con tim, muốn tránh né một sự thật nào đó đi, nhưng… chẳng thể.

Đêm, biển dạt dào bản tình ca sóng muối. Ngồi trên ngọn hải đăng cao, tựa lưng vào bờ tường còn hun khí nóng đọng lại của buổi ngày, Hoành thẫn thờ ngẩng đầu ngắm vầng trăng sáng. Biển và trăng vẫn như thế kể từ lần đầu Hoành về đây, mà lại lạ lẫm như chưa bao giờ được thấy. Cuộc sống thị thành xô bồ và náo loạn, không chứa chấp những khoảng lặng yên tĩnh đến nhường này, nên chẳng bao giờ cho nó được bình tâm suy nghĩ về cảm xúc và thế giới của chính mình. Để rồi khi cơ hội đó đến, Hoành lại như một thằng vu vơ vô công rỗi nghề, không biết nên bắt đầu từ đâu và suy nghĩ về điều gì.

Nó chỉ thẫn thờ nhìn lên thế thôi, lặng lẽ ngắm một mặt trăng tròn quay sáng bàng bạc. Dường như, trong khoảng sáng yên ả ấy, Hoành thấy An nheo mắt cười nụ cười con gái…

– Hoành Hâm! – giọng nói thân quen láu lỉnh vang lên khiến cậu công tử giật mình.

Hoành ngoảnh đầu, bối rối nhìn An toe toét cười trèo lên những bậc thang cuối. Mái tóc hung đỏ hình như dài hơn ngày đầu hai đứa gặp mặt, bao phủ gương mặt nhỏ nhỏ của An, biến nó thành một thứ sinh vật ngày càng giống con gái. Hoành nghe tim mình hỗn loạn, rộn ràng, vội quay ngoắt đi.

An chồm tới, vung tay quàng qua vai Hoành mạnh bạo.

– Nhớ ai hả nhóc? Nửa đêm không ngủ, lại ra đây!

Hoành làm mặt tỉnh queo, hỉ mũi một cái.

– Cậu còn lùn hơn tôi, dám láo nữa à?

– Chả sao! Tôi lùn chân, không lùn não!

– Ờ, cái đứa cay cú không giật lại được bóng từ tay tôi hóa ra cũng có một thứ để tự hào!

An nhún nhún vai.

– Đằng nào cuối hè cậu chẳng trả lại bóng cưng cho tôi, lo gì!

Hoành nhếch môi rồi im lặng. Nó không nhớ mình định chọc ghẹo An câu gì, khi nhớ ra rằng, mùa hè có giới hạn rõ ràng hơn những cảm xúc mơ hồ trong tim nó.

– Sao ngậm miệng rồi? – An nghiêng đầu tò mò hỏi.

Hoành đắn đo, rồi trầm giọng.

– Cậu không định lên thành phố sao? Hết cấp ba, phải thi đại học chứ!

Như mọi lần, An bình thản cười tươi.

– Tôi chỉ lên thành phố tham gia mấy giải đấu giao lưu thôi, chứ yêu biển lắm. Hết cấp, tôi sẽ theo bố đi biển.

Hoành ậm ừ và không hỏi nữa. Mỗi người có một lựa chọn riêng, một tương lai và một tình yêu riêng, dù Hoành có muốn lôi cổ An lên cái chốn đô thị của nó để nhìn thấy An mỗi ngày thì sự tự do của An vẫn tuyên bố một điều rằng Hoành không có tư cách. Hơn nữa… An chắc gì đã mang những xúc cảm phức tạp giống như Hoành.

Dưới chân hải đăng, sóng trầm tư tràn lên những mỏm đá. Lớp bọt trắng mỏng manh mặn chát sáng lóa trong ánh trăng đêm hè, len trong từng kẽ đá, rồi tan biến đi chầm chậm.

An buông ánh nhìn ra đường chân trời mỏng mảnh, cười bâng quơ.

– Còn cậu chắc sẽ không trở lại vùng biển này, Hoành nhỉ?

Người bên cạnh lặng im, liếc nhìn gương mặt An rồi quay đi, thở khẽ.

Cứ thế, thời gian của mùa hè lại trôi qua, ngốn dần đi những lạ lẫm và vô tư thuở ban đầu của hai đứa. Hoành hay trầm tư hơn, suy nghĩ nhiều hơn, gương mặt điển trai phảng phất nét buồn sâu thẳm. Nó cố tìm kiếm một cái tên cho những trang nhật ký về An trong trái tim mình, nhưng càng tìm, mọi thứ càng giống một cái mê cung luẩn quẩn.

Chỉ một cái quàng vai vô tư, An cũng khiến trái tim Hoành chết lặng.

Chỉ một nụ cười đắc ý hiếu chiến khi đùa vui, An cũng khiến Hoành rối trí.

Chỉ một cái vẫy tay khi tạm biệt nhau về nhà, An cũng khiến Hoành ngẩn ngơ.

Hoành chỉ biết giấu nhẹm đi sự bất thường của những nhịp tim, khi mà nó ý thức được rằng, An không phải con gái. Nhưng nó lại càng ý thức được hơn… hình bóng một thằng nhóc con xuất hiện trong những giấc mơ của một thằng nhóc con, gần như đêm nào cũng thế.

17 tuổi, nó nghe đến cả tỉ lần những Boy Love khiến đám con gái trong lớp và đám con gái xung quanh phát cuồng. Đối với đám sinh vật kỳ lạ ấy, tình yêu đồng tính là một chủ đề thú vị, mới mẻ, và hay ho. Nhưng trong thực tế, bao nhiêu bà mẹ xì-tin có tinh thần chấp nhận chuyện con trai mình là Gay bằng một phần mười đám hủ nữ? Mẹ nó sẽ nghĩ gì khi nó rước về một cô dâu không mang giới tính nữ? Ông bố sĩ diện của nó sẽ quát tháo ra sao? Thiên hạ sẽ nhìn vào nó và người nó yêu như thế nào? Và… cả An nữa, cậu ta sẽ nghĩ gì khi biết được những điều Hoành nghĩ?

Ôm cây guitar ngồi bệt trên nền cát, Hoành lơ đãng gảy những nốt nhạc bật lên trong đầu. Gió biển về đêm dường như thật bao dung khi thổi mát những rối ren trong nó, rất dịu dàng, và bình yên.

“Có thể rồi em sẽ quên

Những ánh mắt vụng dại yêu thương của tôi trong mùa hè ấy

Những khát khao lặng im mà bùng cháy

Khi tôi đi rồi, biến mất khỏi đời em

Sóng biển vẫn sẽ lặng yên

Vuốt ve ký ức của tôi bằng nụ cười thuần khiết

Gió miệt mài những nỗi niềm tha thiết

Như giấc mộng dài tôi hướng mãi về em…”

Cát dưới chân lạo xạo. Hoành thở dài buông cây guitar, nằm dài ra bờ cát.

Mai nó về thành phố rồi, rời khỏi thế giới của An. Liệu cậu nhóc cầm đồng xu bạc kia sẽ nhớ tới nó được đến bao giờ? Bóng dáng một thằng nhóc thành phố kênh kiệu hay ôm đàn gảy bâng quơ tồn tại trong An được bao lâu khi mà cuộc đời hai đứa dài và xa nhau đến thế?

Hoành khép mắt, nhớ nhung.

Nó nhớ đến đau lòng hai rèm mi đáng yêu của một kẻ say xe tựa đầu lên vai nó, thiếp ngủ. Ngay từ khoảnh khắc ấy, nhịp đập trong lồng ngực cậu công tử đã quái lạ, bất thường.

Ai đó đá đá vào cẳng chân dài, và tiếng An vang lên láu lỉnh.

– Lại bỏ nhà nhé, thằng con hư!

Hoành không mở mắt ra. Cái gì đó đang siết nhẹ trái tim nó sau bao ngày cố gắng bình thản. Cảm nhận được An ngồi xuống cạnh bên, Hoành không dám thở.

Tự nhiên… nó yếu đuối quá…

– Mai Hoành về thành phố nhỉ?

Hoành ậm ừ, vẫn không chịu mở mắt ra. Nó chỉ mơ hồ cảm nhận cái liếc sắc lẻm của đứa phiền phức ngồi bên, thấy vui vui, mà lại đắng nghét.

Thế giới của nó 17 năm trước không có An, tẻ nhạt đến buồn cười. Có An rồi, có một mùa hè thật vui, Hoành bỗng nhỏ nhen và dở hơi khi giấc mộng đi đến hồi kết thúc. Nó không muốn về thành phố nữa, nơi những tòa cao ốc bê tông cốt thép vô vị mọc lên như nấm bao phủ tầm nhìn, những con người của tiền bạc sống qua ngày với nhau, những đứa con gái dường như sống chỉ để tăm tia những anh chàng đẹp… nhưng, ở lại, rồi sẽ có ngày An phát hiện ra những thứ nó giấu biến đi. Một thằng con trai sẽ chẳng thoải mái gì khi bị một kẻ đồng giới yêu đương cuồng nhiệt!

Hoành buồn cười. 17 năm qua, chính nó vẫn nghĩ mình là một thằng con trai “thẳng”. Cho đến khi nó chán ngán sự hâm mộ của lũ con gái thị thành, và nhung nhớ một thằng nhóc quái lạ tình cờ gặp trên một chuyến xe.

Giờ đây, nếu An ngồi bên nó lâu hơn một chút, có lẽ… nó sẽ gạt bỏ tất cả để… tỏ tình…

Yêu, mù quáng quá!

– Hoành Hâm!

– Gì?

An lúng túng gãi gãi đầu, rồi đùng đùng đập xuống ngực Hoành một thứ gì đó. Trước khi Hoành hết nhăn nhó vì đau và cầm cái thứ ấy lên xem xét, An đã nhe răng chuồn thẳng.

Chạy một đoạn xa rồi, An quay đầu, hét toáng lên khoái trá.

– Hoành Hâm, về thành phố khám mắt đi là vừa!

Trên dải cát sáng trắng dưới trăng, một gã khờ ngồi ngẩn ngơ nhìn trừng trừng bức ảnh nhỏ. Có lẽ mới chỉ chụp cách đây một năm, khi… An còn để tóc dài tới vạt áo.

Hoành như phát hoảng lên, ú ớ.

Thì ra có một loại con gái ham thể thao và dẹp lép đến nỗi nó có thể nhầm là con trai. Nhưng… thế quái nào, suốt mùa hè, nó chẳng hề nhận ra…

Hoành thẫn thờ ngồi chết lặng.

Giới tính của nó vẫn như trong khai sinh, là may hay là rủi?!

Sưu tầm


Blog, Updated at: 18 tháng 9

0 nhận xét: