Tình yêu là một phần quá khứ

Post by

Tất cả mọi thứ chìm dần, rồi khuất dạng, như thời gian vẫn bỏ lại toàn bộ những gì đã từng, để rồi hoa mỹ đặt cho nó một cái tên là “Ký Ức”. Thật ra cũng chỉ là một cách níu kéo lại những nuối tiếc khi xưa.
***
Tuấn vẫn nhớ cô bé đó, cô bé mà cậu vẫn hay lén lút đứng kiễng chân nhòm qua tấm kính cửa sổ, ngắm cô bé chơi đàn. Khi các đứa con gái khác bận rộn với những chiếc kẹp tóc đủ màu, khoe nhau những con búp bê nhựa tóc vàng và bộ sưu tập váy áo bằng giấy thủ công thì dường như cô bé chẳng để tâm đến điều gì ngoại trừ chiếc đàn violin sáng vân gỗ được sơn màu đỏ và chiếc dây vải màu xanh da trời được buộc thành nơ trên cổ đàn hình xoắn ốc.

Cô bé ấy rất ít khi nở nụ cười, nhưng có nụ cười ấm áp như ánh mặt trời.

Ngày cậu theo gia đình chuyển vào Nam sống, cô bé ấy vẫn ngồi yên lặng chơi đàn trong lớp, nắng chiếu vào làm dây vĩ cầm tỏa sáng lấp lánh.

– Tuấn, đi thôi con!

Chiếc xe lặng lẽ chuyển bánh, những gì đã thành ký ức liệu có thể giữ được mãi không? Như ký ức về khuôn mặt cô bé ấy, như ký ức về những bản đàn lặng lẽ của những tháng ngày sẽ trượt vào quá khứ, cho dù lớn lên rồi, cho dù thời gian có trôi đi, vẫn sẽ nguyên vẹn như lúc ban đầu?

Mãi sau này, cậu vẫn không thể quên được khoảnh khắc cô bé ấy nhìn thấy cậu trong xe, rồi đưa tay lên vẫy vô thức như một lời tạm biệt. Chiếc xe của bố rất nhanh bỏ lại mọi thứ sau lưng: Cửa hàng văn phòng phẩm cậu vẫn quen ghé vào mua truyện, hàng cây dọc con đường đến trường, những chiếc xe đạp vừa lạ vừa quen. Và cả cô bé ấy đứng đó, giữ lại một phần thời thơ ấu của cậu, chiếc váy màu trắng lay động trong gió, cây đàn violin được đeo phía sau lưng.

Tất cả mọi thứ chìm dần, rồi khuất dạng, như thời gian vẫn bỏ lại toàn bộ những gì đã từng, để rồi hoa mỹ đặt cho nó một cái tên là “Ký Ức”. Thật ra cũng chỉ là một cách níu kéo lại những nuối tiếc khi xưa.

Thời gian có trở lại lần nữa đâu! Và con người luôn vương vấn với tất cả những gì gọi là xưa cũ như thế.

Ký ức luôn khiến người ta trở nên mơ hồ trước quá khứ, để rồi luôn phải tự hỏi bản thân, rằng liệu có phải mọi chuyện đã từng xảy ra hay không?

Ngay cả tên của cô bé ấy cậu cũng không biết.



Chen ra khỏi đám đông đang đứng chờ người thân ở sảnh sân bay, Tuấn uể oải đẩy đống hành lý đến phía cổng ra vào. Hơn mười năm sống trên mảnh đất khác không khiến cậu quên đi mùi vị rất riêng chỉ có ở Hà Nội, một vẻ mà cho dù Sài Gòn có náo nhiệt và phồn hoa đến đâu cũng không thể thay thế được. Lần này cậu xin phép bố mẹ ra ở hẳn Hà Nội để tự lập, mặc dù nhận được sự phản đối mạnh mẽ của mẹ, nhưng cuối cùng bố và cậu cũng thuyết phục được bà, với điều kiện, trước khi đi cậu phải liên hệ để được nhận vào một nơi ổn định.

Đơn xin việc của cậu được một công ty chuyên thiết kế nội thất và nhà ở chấp thuận. Ngay từ đầu Tuấn đã rất thích làm việc ở đây bởi vì nghe nói môi trường làm việc khá năng động, cởi mở, lại có điều kiện để nhân viên có thể phát huy khả năng sáng tạo không giới hạn của mình.

Chuông điện thoại báo cuộc gọi đến cắt đứt dòng suy tưởng dài không đáy của cậu, màn hình nhấp nháy tên thằng bạn thân và cũng là hàng xóm với cậu thuở nhỏ.

– Đến nơi chưa?

– Đến rồi! Ông đang ở đâu đấy?

– Ông bắt taxi đi, tôi bận chút việc gấp, lát tôi đến xếp đồ cho!

– Từ từ đã…

Hơn mười năm, những gì vốn trở nên thân thuộc bỗng chốc hóa thành điều gì đó vô cùng xa lạ. Thế nhưng Hà Nội, trải qua hơn mười năm ấy, dẫu có thay đổi nhưng cũng vẫn chính là nơi mà từ nhỏ cậu đã chôn chặt trong tim.



– Hôm nay team chúng ta có thêm chiến hữu mới nhé! Tuấn giới thiệu đi!

Anh trưởng phòng trẻ tuổi đẩy vai Tuấn ra giữa phòng rồi ngồi vào vị trí. Phòng thiết kế chỉ có hai nữ, nhưng lại có đến năm nam, ai cũng nhìn chằm chằm cậu với ánh mắt thích thú, duy chỉ có một cô gái đeo tai nghe, chăm chú làm việc.

Sau màn giới thiệu là tiếng xì xào vang lên, hầu hết là những tiếng trêu chọc của các đồng nghiệp nam lớn tuổi. Bất giác không khí thoải mái ấy tạo cho Tuấn một cảm giác thân thiết hơn hẳn, cảm giác hồi hộp cũng nhanh chóng bị xua tan đi.

Những ngày đầu làm ở phòng thiết kế không quá khó khăn với một người có năng lực như Tuấn. Đồng nghiệp cởi mở, thân thiện và nhiệt tình chỉ dẫn phong cách thiết kế chủ đạo của phòng cho cậu. Duy chỉ có cô gái suốt ngày đeo tai nghe chăm chú làm việc, thường chỉ trao đổi một vài câu cần thiết với cậu chứ tuyệt đối chẳng thêm một lời nào khác nữa.

Thế nhưng Tuấn rất thích chú ý đến cô gái kỳ lạ ấy bởi vì một cảm giác chẳng rõ là gì nảy sinh. Ban đầu chỉ là thấy lạ nên nhìn cô ấy làm việc một chút, rồi sau đấy đã biến thành chú ý rất kỹ mỗi lần cô ấy cười, mỗi lần cô ấy cắn môi khi bản thiết kế không được như ý hoặc chưa có ý tưởng.

Nhiều khi cảm xúc là điều gì đó phức tạp mà cũng đơn giản như thế đấy. Vô tình chú ý, vô tình quan sát, thế là thành thói quen.

Thang máy của công ty có sự cố, Tuấn bất đắc dĩ vòng qua đi cầu thang bộ. Chợt thấy tiếng cãi vã, cùng với đó là tiếng đồ vật rơi trượt xuống những bậc thang. Chạy lên phía trên, cậu thấy Quỳnh đang ngồi xuống nhặt những mảnh gỗ. Một chiếc violin sơn màu đỏ vỡ tan tành trước mắt.

– Anh cút ngay khỏi đây! Tôi chưa bao giờ nhận lời yêu anh, nợ của nhà tôi tự tôi sẽ kiếm đủ trả, tôi không có lý gì phải dây dưa với anh hết!

– Tôi cho cô nghĩ lại đấy! Hoặc là lấy tôi thì xóa hết nợ nần, hoặc là trả hết luôn đi, không khất thêm nữa!

Câu chuyện của hai người kia loáng thoáng rơi vào tai Tuấn. Trước đây, công ty của bố Quỳnh phá sản do ông tự huy động tiền đi đầu tư vào cổ phiếu, cuối cùng bị rớt giá thành ra nợ nần chồng chất phải đến nhờ cậy vay tiền gia đình nhà Dũng – vốn là một đối tác làm ăn của bố Quỳnh. Tên Dũng này đã theo đuổi Quỳnh một thời gian khá lâu rồi, giờ lại thêm mối dây dưa lằng nhằng nên khó dứt được sự đeo bám của anh ta. Nhất là bên cạnh Quỳnh vẫn chẳng có ai. Cô không có bạn trai, với cá tính độc lập luôn tự đương đầu với khó khăn thì chẳng có gì là khó đoán khi cô luôn tự xử lý những rắc rối của mình.

Tuấn không do dự bước lên phía họ, rút điện thoại trong túi ra giả vờ như đang nói chuyện. Tiếng bước chân chậm chạp nhưng đủ để hai người kia biết sự có mặt của một người khác.

Dừng lại ở chỗ Quỳnh đang gom những mảnh vỡ của chiếc violin mới vài phút trước bị ném xuống đất thô bạo, Tuấn cúi xuống, cẩn thận nhặt giúp. Kỳ lạ là cô gái ấy chẳng hề rơi lấy một giọt nước mắt. Ở vào tình cảnh này, hầu hết các cô gái đều cảm thấy ấm ức hoặc tiếc nuối, mất mát mà khóc lóc ghê gớm lắm. Thế nhưng cô gái này chỉ đứng trơ khấc nhìn cậu thu nhặt mảnh vỡ cùng mình, không nói nửa lời, đôi mắt đỏ hoe được giấu sau hàng mi dài.

Chiếc dây vải màu xanh da trời thắt hình nơ chạm vào tay khiến trái tim cậu đập rộn lên một nhịp, sau đó là sự bất ngờ pha lẫn chua xót. Quá khứ dội về không còn rõ rệt nữa nhưng vẫn đủ để cậu nhận ra chiếc violin buộc dây vải màu xanh ngày nào. Tuấn ngẩn người một chút rồi nhặt lấy như những đoạn quá khứ đã xa lắc xa lơ, cẩn trọng, nâng niu từng chút một. Những gì vốn dĩ tưởng như đã vĩnh viễn đi xa, bỗng một ngày nhận ra nó đang ở rất gần. Nhưng hoàn cảnh phát hiện ra không giống như tưởng tượng đã khiến cho cậu bất chợt cảm thấy, cuộc sống chính là tổ hợp của tất cả những éo le.

– Phải cẩn thận chứ, vỡ tung ra rồi này!

Người đàn ông hậm hực bỏ đi, không gian yên ắng đến nỗi có thể nghe thấy nhịp thở chậm chạp của hai người. Quỳnh vẫn chăm chú nhìn cậu, ánh mắt có một chút rối loạn và mỏi mệt, rồi sau đó là tĩnh lặng hoàn toàn. Cô vứt những mảnh đàn vừa nhặt được trong tay xuống đất, gật đầu với cậu, nở một nụ cười nhạt rồi cáo lỗi quay lưng đi trước.

Nhìn cô gái kiêu ngạo ấy bước từng bước lên cầu thang bộ, Tuấn bỗng dưng cảm thấy thú vị đến bật cười. Cô gái năm xưa chẳng hề thay đổi một chút nào, vẫn ương bướng và ngang ngạnh, vẫn làm cho người khác tức phát điên khi đối diện nói chuyện gì đó. Nhưng lại là cô gái cực kỳ dịu dàng khi đàn những khúc nhạc êm ái.

– Dù sao thì… – Cô gái ấy đột nhiên quay lại, mắt nhìn về phía cậu, kiên định. – Hôm nay, phải cảm ơn anh!

Có những sự trùng hợp là ngẫu nhiên, nhưng với những sự trùng hợp xảy ra như điều kỳ diệu, người ta gọi đó là kỳ tích.

Nếu gọi là may mắn cũng được, hoặc gọi là một kiểu tái ngộ như phim truyền hình cũng được, Tuấn không quan tâm. Sờ tay lên phía ngực trái để cảm nhận trái tim đang đập nhanh tới nỗi không thể đếm nhịp. Cô gái này và cô gái trong quá khứ là một người, cảm giác ấy bất giác khiến cậu vui mừng khó tả.



Quỳnh ôm chồng bản thảo mà hôm qua mang về để nghiên cứu thiết kế cho dự án sắp tới đứng trước thang máy. Đang băn khoăn không biết làm cách nào để bấm nút thì bất chợt có một cánh tay vươn ra từ phía sau, nhẹ nhàng ấn xuống.

– Chào buổi sáng!

Tuấn giơ tay vẫy, kèm theo một nụ cười “thừa năng lượng” quá mức vào buổi sáng mà ai cũng đang trong tình trạng uể oải ngáp ngắn ngáp dài chực ngủ gật.

Gần đây Quỳnh đã quen với sự xuất hiện bất thình lình của người con trai này ở mọi nơi, từ việc pha sẵn một tách cà phê để xuống bàn cô mỗi sáng đến việc gợi ý một vài ý tưởng cho cô về một số bản vẽ phức tạp. Khi mọi người kéo đi tụ tập sau giờ tăng ca thì thấy cậu nán lại thu dọn đồ cùng với cô, trên chuyến xe bus những buổi tối muộn, không biết là vô tình hay cố ý mà cậu luôn ngồi ở ghế dưới, đeo tai nghe, mắt nhắm hờ cổ quái. Sự xuất hiện của một người xa lạ xen vào cuộc sống vốn khép kín, tĩnh lặng khiến Quỳnh cảm thấy khó chịu. Tuy nhiên người lạ này lại bước vào một cách tự nhiên, không ồn ào, cũng chẳng để lại dấu vết, đôi khi làm như người vô hình, lại khiến cô cảm thấy có chút an toàn.

Cậu lướt qua chồng bản thảo vượt quá mặt Quỳnh, bước vào thang máy, tủm tỉm cười, ấn nút chờ cô gái kiêu ngạo kia bước vào. Một vài đồng nghiệp cũng bước vào cùng với họ, thang máy chật hẹp, chỉ vài giây sau đã chật kín người.

– Tuấn này, cậu ở phòng thiết kế vì công ty quên thân, vì chị em phục vụ, thế mà cậu lại để hoa khôi tay xách nách mang vất vả thế nào, chẳng gallant gì hết!

– Em cũng muốn gallant lắm, nhưng cô ấy sẽ từ chối em rất lạnh lùng cho mà xem!

– Cô gái là thế, cậu cứ phải bám, bám dai như đỉa thì mới có ngày thành chính quả được!

– Vâng em hiểu ý của chị rồi!

Vậy là Quỳnh trợn tròn mắt nhìn tên đồng nghiệp mới đưa tay ôm gọn đống bản thảo đang ở trên tay cô. Và vẫn nguyên thái độ cười cợt ấy, nhướn mày, một tay đưa ra bấm tầng thang máy. Mùi thơm của gỗ tùng phảng phất, khác hẳn với mùi nước hoa sặc sụa, nặng nề mà con trai vẫn thường dùng luôn khiến đầu óc cô choáng váng. Mùi hương có một sự thanh khiết mà dịu dàng, chắc chắn mà kiên định, khiến bất cứ ai cũng có cảm giác tin cậy dễ chịu và bất giác nảy sinh thiện cảm.

Phòng thiết kế nằm ở gần tầng trên cùng, các đồng nghiệp đã lần lượt bước ra khỏi thang máy, chỉ chừa lại hai người với một không gian yên tâm đến nỗi nghe thấy cả nhịp thở của nhau.

– Tôi thật sự mong anh đừng quan tâm đến tôi nữa, phiền lắm, tôi muốn sống cuộc sống yên ổn của mình. Anh hãy tôn trọng tôi!

Tuấn cười khổ nhìn cô gái ấy bước ra khỏi thang máy. Cậu muốn nói với cô ấy cậu chính là thằng con trai luôn ngồi ngoài cửa lớp học đàn ở cung văn hóa hơn mười năm về trước. Nhưng cho dù có nói ra, cô ấy cũng chưa chắc đã nhớ, thậm chí còn tưởng cậu là thằng điên mắc chứng hoang tưởng.

Yêu đơn phương đã bị cho là dại, vậy yêu đơn phương một người, cho đến hơn mười năm sau gặp lại vẫn ngay lập tức yêu thương người ấy thì là thần kinh có vấn đề hay là ngu ngốc? Từ khi người ấy mới chỉ là một cô bé, cho đến khi là một cô gái cứng rắn trưởng thành. Từ khi chiếc violin bóng loáng không tì vết đã có một vài vết xước của thời gian, từ khi chiếc dây vải màu xanh da trời còn tươi tắn cho đến lúc bạc phếch như thế này…

Một thời gian rất dài cậu nhắc nhở bản thân phải tìm lại, một thời gian rất dài cậu lớn lên và chỉ nghĩ về cô bé đó. Năm tháng qua đi rồi, đối diện với cô ấy, vẫn không có cách nào mở lời về những chuyện đã qua. Phải chăng, mọi chuyện đã khác xưa, và con người cũng đã thay đổi quá nhiều?

Trong phòng vệ sinh nữ, Quỳnh rửa tay, nhìn thẳng vào gương nghe tim đập thình thịch. Có lẽ nào cô lại dễ dàng rung động với một người chỉ trong thời gian ngắn như thế? Cái tên Tuấn này rốt cuộc là ai chứ? Có phải do quá cô đơn, nên mới dễ mủi lòng nhận lấy yêu thương sớm đến vậy?

Lắc nhẹ đầu để cố vứt những suy nghĩ ấy khỏi đầu, Quỳnh bước ra và đi về phía phòng làm việc. Cô thẳng tay ném cốc cà phê ca cao sữa trên bàn vào thùng rác trong con mắt ngỡ ngàng của Tuấn và những đồng nghiệp trong phòng, mở máy, tiếp tục bản vẽ đang dang dở.

Từ hôm đó, không còn cốc cà phê ca cao mùi sữa thơm phức mỗi sáng đặt trên bàn làm việc của cô nữa. Anh chàng Tuấn cũng đột nhiên trầm lặng và bớt cởi mở đi. Phòng làm việc lại trở về thời gian khi anh ta chưa đến, trầm lặng và có phần căng thẳng.

Dũng lại tìm đến công ty Quỳnh, anh ta đứng đợi ở trước sảnh tòa nhà công ty, khiêu khích ánh nhìn từ những người qua lại. Cô gằn giọng thật nhỏ nhưng cũng thật quả quyết, dường như đã mất hết kiên nhẫn.

– Tôi nợ tiền nhà anh, không có nghĩa phải bán thân cho anh! Lần cuối tôi yêu cầu anh ra khỏi đây!

– Cô có sợ mọi người biết cô từng phải đi hết quán bar này phòng trà kia để chơi đàn kiếm tiền không? Còn nhiều chuyện nữa về gia đình cô lắm, để tôi kể lại cho cô nhớ nhé?

Dũng cao giọng, cố tình bêu rếu về gia đình cô. Về chuyện công ty nhỏ của bố cô bị phá sản thế nào, chì chiết về việc mẹ cô đã phải đến cầu xin nhà anh ta giúp đỡ ra sao. Những câu nói chối tai vừa đủ để tất cả mọi người đều nghe thấy.

Xung quanh đã có tiếng bàn tán một vài đồng nghiệp nữ nhiều chuyện đã dừng chân hẳn lại để xì xào bình phẩm. Đã có những cái bĩu môi, những điệu cười khẩy khinh bỉ. Quỳnh nhắm mắt, cảm giác uất hận trào lên lồng ngực khiến cô nghẹt thở. Cô chỉ thấy tay mình giơ lên, kèm theo đó là một cái tát giáng xuống má cho Dũng.

Sau vài giây bất ngờ, Dũng tức tối định giơ tay lên định trả đũa cái tát vừa rồi thì bị một lực khác ngăn lại. Tuấn bình thản giữ tay Dũng, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú vào Quỳnh.

Cô ấy vẫn không khóc, ngay cả khi bị nhục mạ hay chế giễu đến thế nào, cũng vẫn tuyệt nhiên không khóc. Một cô gái phải cứng rắn thế nào mới không tỏ ra yếu mềm hoặc gục ngã trước mặt người khác, bất kể có bị tổn thương? Một cô gái cứng rắn như thế, đã từng phải trả qua những chuyện đau lòng cỡ nào?

– Lại là mày à? Biến ra chỗ khác, không phải chuyện của mày!

Tuấn quay sang, chỉ thấy Quỳnh đang trừng mắt nhìn tên con trai trước mặt, dường như đang cố kiềm chế cơn tức giận đang phóng ra từ ánh mắt. Những lời xì xầm to dần, cả vẻ mặt đắc ý của gã thanh niên, tất cả tạo thành một đòn đả thương chí mạng vào cô gái nhỏ bé đang đứng trước mắt cậu đây. Trong quãng thời gian hơn mười năm ấy, trong quãng thời gian không có cậu, cô ấy đã ra sao và sống thế nào? Cậu không hề biết, thậm chí ngay cả bao giờ cậu đứng đây, liệu có hiểu cô gái của hiện tại được bao nhiêu?

Nhưng có quan trọng gì đâu? Không hiểu thì cậu sẽ từ từ tìm hiểu, nếu cô ấy gặp khó khăn, cậu sẽ cùng cô ấy gánh vác, nếu cô ấy mệt thì cậu cho cô dựa lưng ngồi nghỉ. Chỉ cần quyết tâm, có điều gì là không thể làm?

– Anh thử động vào cô ấy xem, tôi chắc chắn không để yên đâu!

Cuối cùng cũng là do anh trưởng phòng gọi bảo vệ đến mời Dũng ra về.

– Nói chung là từ giờ tao không đến tìm mày nữa đâu, đến hẹn mà không trả đủ tiền thì người khác đến thay tao đấy!

Anh ta còn chửi thề thêm vài câu nữa, nói với Quỳnh rằng anh ta sắp cưới rồi, chỉ trêu đùa với cô một chút thôi ai dè cô “khó ăn” quá, sau đó thì đùng đùng bỏ đi. Hóa ra đám công tử nhà giàu ăn hại vẫn thường như thế, vẫn thường coi những việc bức bách kẻ yếu như thế này là thú vui quen thuộc.

Đám đông tụ tập cũng tản dần, anh trưởng phòng đi đến vỗ vai Tuấn rồi cũng lên phòng làm việc, quay lại dặn Quỳnh lát nữa đến phòng anh nói chuyện. Chỉ còn trơ lại hai người đứng đó. Bất chợt, Quỳnh quay lưng, đi về phía cầu thang bộ. Tuấn đi theo sau, hai người cứ chậm rãi leo hết không biết bao nhiêu bậc thang, leo đến nỗi chân bắt đầu tê nhức. Cho đến cô gái quay lại nhìn cậu bằng con mắt thẫn thờ. Đôi mắt tưởng như không bao giờ biết khóc, nước mắt bất chợt tuôn rơi.

– Anh thì biết gì về tôi hả? Anh thì biết cái gì?

Chưa bao giờ Quỳnh thấy xấu hổ và nhục nhã như thế, chưa bao giờ cô thấy mỏi mệt như thế. Cảm giác như đi trên sa mạc đơn độc một mình, bỗng dưng xuất hiện một ốc đảo, cứ ngỡ đó chỉ là ảo ảnh trong lúc kiệt sức mà thôi, nhưng lại sợ đó chính là cơ duyên thật sự. Vậy mà hôm nay, có những chuyện cô muốn giấu kín đi, lại bị anh biết hết.

– Biết chứ, hơn nữa còn biết em từ hồi nhỏ cơ…

Trong buổi sáng ngày hôm đó, dưới vệt sáng hắt xuống từ cửa sổ thông gió ở lối cầu thang bộ, trên tầng mấy không rõ nữa, chỉ biết là rất cao. Cậu bé Tuấn của hơn mười năm về trước trở lại, đứng đối diện với câu chuyện quá khứ. Cậu bé ấy đã từng leo lên ghế, nhòm qua cửa sổ nhìn trộm cô kéo đàn, đã từng mỗi buổi tan trường cố ý đi đằng sau cô trên đoạn đường về nhà, để dành tiền ăn sáng mua cho cô một cuốn vở viết nhạc và cả bộ bút màu tặng vào đúng sinh nhật.

Cậu bé ấy cũng là cậu bé không thể nói lời tạm biệt ở hơn mười năm về trước, nhưng cho đến hơn mười năm sau đã trở về, đứng trước mặt cô, chìa tay ra và mỉm cười.

Người ta có thể vì cái gì mà cất giữ hình bóng của một người lâu đến thế? Khi còn chưa biết tình yêu là gì, khi chỉ là những rung động nhỏ, đã bắt đầu lặng lẽ tự hứa hẹn với chính mình, rằng nhất định sau này sẽ tìm lại cô bé của ngày xưa. Và ngay cả khi đã trưởng thành và quên đi, cũng lại một lần nữa gặp gỡ rồi yêu thương chính cô gái ấy.

Giờ đây, ở lối cầu thang bộ, cô đứng phía trên cách cậu vài bậc thang, cảm nhận rõ ràng một sự ấm áp len dần vào tim.

– À quên mất, em chờ tôi một chút!

Quỳnh ngẩn người nhìn cậu con trai chạy như bay xuống lối thang bộ, bất giác bật cười.

– Này! Anh có thể đi bằng thang máy cơ mà!

Tuấn ngước lên nhìn Quỳnh, mỉm cười. Chỉ vài phút sau, cậu xuất hiện với một chiếc hộp lớn, đưa ra trước mặt cô.

Có phải con gái luôn chờ mong một ngày nào đó mình sẽ được trải qua một câu chuyện cổ tích, gặp được người yêu thương, và nhận được từ tay người con trai ấy một món quà? Dẫu không xa hoa, lộng lẫy nhưng ý nghĩa, cảm động đến phát khóc, giống như trong tay cô ấy chính là cả thế giới thu nhỏ?

Tuấn nói với cô những gì, cô vẫn còn nhớ rõ mồn một. Cậu nói mặc dù quá khứ đã xảy ra chuyện gì, tương lai có khó khăn thế nào, vẫn sẽ kiên trì cùng cô vượt qua. Cậu muốn cô tin cậu, cậu muốn cô đặt hạnh phúc của mình vào tay cậu một lần.

Dù là bất cứ cô gái nào, mạnh mẽ hay yếu đuối, trong sâu thẳm trái tim đều mong muốn như thế. Khi đã quá mệt mỏi, khi lớp vỏ cứng rắn ngụy trang bề ngoài bỗng nhiên sụp đổ, thì chỉ cần có người kiên trì ở bên cạnh trở thành chỗ dựa là đủ. Tình yêu, dù có bao nhiêu lời thề thốt, dù có nói rằng sâu nặng bao nhiêu, so với cảm giác bình yên này, làm sao quý giá bằng?

Bên trong chiếc hộp màu xanh thắt nơ xinh đẹp là một cây đàn violin màu đỏ được phủ một lớp giấy mỏng trong suốt lên trên, ánh sáng chiếu vào, còn phát ra tia nhũ lấp lánh. Bên trên cổ đàn hình xoắn ốc là một chiếc dây vải màu xanh da trời được buộc thành nơ xinh xắn.

Có khó khăn nào là không vượt qua được? Một cánh cửa khép lại sẽ có một cánh cửa mở ra. Làm gì có đường cùng khi vẫn còn cố gắng và nỗ lực? Chỉ cần mỗi khi mỏi mệt có bờ vai chìa ra để an tâm dựa vào nghỉ một lát rồi tiếp tục tiến lên, thế là quá đủ.

Dưới luồng sáng hắt ra từ các cửa thông gió, không thể nhìn rõ khuôn mặt cô gái, nhưng chỉ thấy rõ một điều, cô ấy đang mỉm cười…

Sưu tầm


Blog, Updated at: 29 tháng 9

0 nhận xét: