Anh sắp lấy vợ sau khi mang bao nỗi đau cho tôi

Post by

Người quyết định là anh, tôi đã hy vọng vào anh biết bao nhưng anh báo đáp ân tình của tôi bằng những lời lẽ cay nghiệt, phủi tay không một lời nói, chẳng đoái hoài đến tôi sống chết ra sao.
***
Tôi 23 tuổi, anh hơn tôi 5 tuổi, chúng tôi nói chuyện với nhau rất hợp rồi yêu lúc nào không biết, rất hạnh phúc. Một thời gian sau tôi thấy anh có nhiều biểu hiện khác thường, linh cảm anh còn quen người khác nữa. Khi tôi định làm rõ ràng mọi chuyện thì anh lại che đậy sai trái của mình và cho rằng tôi quá nhạy cảm. Vì yêu nên tôi bỏ qua, lúc đó chỉ nghĩ đàn ông trêu đùa bên ngoài là chuyện bình thường, chỉ cần anh yêu thương tôi thật lòng, chuyện gì cũng có thể bỏ qua hết.

Không những anh lăng nhăng lại còn rượu chè, chơi bời suốt ngày. Tôi thực sự rất chán nhưng bất lực, chỉ biết yêu anh và lao vào như con thiêu thân. Yêu nhau không thể tránh khỏi chuyện cãi vã và giận dỗi, anh nói trên Facebook với một người em rằng bố mẹ anh không thích tôi. Tôi buồn và khóc rất nhiều nhưng làm ngơ như chưa đọc được gì.

Anh vẫn ân cần và quan tâm tôi được một thời gian thì nói lời chia tay vì bố mẹ không đồng ý. Tôi đã khóc cạn nước mắt, tự hành hạ mình không ăn không uống, gầy đi trông thấy. Được hơn một tuần anh nhắn tin xin lỗi và bảo rất nhớ tôi, tôi vui mừng vì nghĩ anh yêu mình nên sẽ không rời bỏ nữa. Cứ như vậy chúng tôi qua lại nhưng không còn đi chơi cùng bạn anh nữa mà chỉ hai đứa gặp riêng nhau, không công khai và tôi như người tình hờ của anh.

Rồi tôi biết anh qua lại với người con gái khác, lại một lần nữa anh làm tôi đau lòng. Tôi nói chuyện nhưng lý lẽ không thắng nổi anh đành quyết định chấm dứt mọi chuyện. Tôi nói chuyện với người khác để có thể quên anh, cũng đi chơi với người đó nhưng không làm gì quá đáng để hổ thẹn với lương tâm. Dù đi chơi nhưng tôi luôn nhớ về anh, lúc đó tôi biết mình không thể quên được anh và anh lại níu kéo. Anh muốn tôi có em bé để hai bên gia đình chấp thuận và cho cưới. Anh biết tôi rất yêu anh, đó chính là điểm yếu của tôi, anh dùng những lời lẽ ngọt ngào thuyết phục và tôi lại đặt niềm tin nơi anh.

Rồi tôi có em bé, vừa mừng vừa sợ hãi, không biết nên làm sao. Khi biết tin anh lặng người và bảo tôi cho thời gian suy nghĩ. Tôi tức giận, nói cho anh một trận và bảo anh không quyết định được thì để tôi quyết. Anh bảo muốn giữ lại đứa bé vì đó là con mình, không muốn bỏ đi, tội cho đứa bé và anh sẽ về nói chuyện với bố mẹ.

Mọi chuyện tưởng như tốt đẹp, anh sang nhà tôi thưa chuyện, tôi cũng sang nhà anh ăn cơm ra mắt. Lúc đó tôi đang bận làm luận văn tốt nghiệp nên mọi chuyện để anh thu xếp. Rồi một hôm không biết do sắp đặt hay có người muốn chia rẽ mà có một bức thư gửi đến nhà anh, nói tôi không ra gì, mục đích muốn chúng tôi không đến được với nhau, nội dung bức thư hoàn toàn bịa đặt. Mọi thứ trong tôi dường như sụp đổ hoàn toàn, anh trách móc, không tin tưởng tôi chút nào nữa. Sau đó anh tìm hiểu mọi chuyện và biết lúc tôi định chia tay đã đi chơi với người khác nhưng quả thực tôi không làm gì có lỗi.

Anh cho rằng tôi đã lừa dối và đưa anh vào tròng. Tôi khóc rất nhiều vì lúc đó đã mang thai được hơn ba tháng, suy sụp, không biết phải làm gì hơn, chỉ biết khóc. Bố mẹ thấy vậy cũng xót xa, khuyên tôi bỏ đứa bé đi và không đồng ý cho cưới nữa. Tôi quyết không bỏ, nếu anh không cưới tôi sẽ tự nuôi.

Mọi người nghĩ lúc đầu tôi định bỏ đứa bé nhưng sao giờ lại nằng nặc đòi giữ lại? Không phải tôi muốn trói anh đâu, đơn giản vì đứa bé ngày một lớn lên, là một người mẹ tôi cảm nhận được và thấy hạnh phúc khi có sinh linh bé bỏng đang hình thành trong bụng mình. Thấy tôi quyết tâm như vậy, mẹ anh sợ tôi sẽ làm liều mà kiện anh mất việc nên sang nhà người quen của tôi nói chuyện, đánh tiếng đến tôi rằng “Nhà bác làm gì có tiền, cháu khuyên nó bỏ đứa bé đi. Nó suy nghĩ và khóc nhiều thế cũng ảnh hưởng đến đứa bé, sinh ra chắc gì đã được nguyên vẹn. Con bác nên bác hiểu, nó không giữ chân được con bác đâu, có lấy nhau về cũng bỏ nhau thôi”.



Từng lời nói của mẹ anh như dao cứa vào tim tôi, tôi biết bác không ưng tôi vì không môn đăng hộ đối. Tôi giờ mới tốt nghiệp, không công ăn việc làm ổn định nhưng gia đình đâu để tôi tay không về nhà họ mà họ đã sợ phải nuôi tôi. Khoan nói đến mẹ anh, người quyết định vẫn là anh, tôi đã hy vọng vào anh biết bao nhưng anh báo đáp ân tình của tôi bằng những lời lẽ cay nghiệt, phủi tay không một lời nói, chẳng đoái hoài đến tôi sống chết ra sao.

Mọi người trong gia đình khuyên nhủ tôi rất nhiều, bố mẹ đã khóc vì thương tôi, lo lắng cho tương lai của tôi, cuối cùng tôi chấp nhận bỏ giọt máu trong bụng. Dù không muốn nhưng không còn cách nào khác vì tôi không đủ khả năng nuôi con, sinh con ra để thiếu thốn tình cảm và không lo được mới là làm khổ con. Vậy nên tôi đã độc ác để con làm những đám mây trắng, chỉ biết âm thầm xin lỗi mong con hiểu cho mình.

Hôm nay bỗng dưng anh gọi điện cho tôi sau bao nhiêu chuyện xảy ra, anh hỏi tôi sống thế nào, có ổn không, bảo tôi cố gắng sống tốt và giờ kết nghĩa anh em, điều làm tôi đau lòng nhất là anh bảo sắp lấy vợ. Cô gái đó anh mới quen chưa đầy bốn tháng, giờ nỡ vội vàng buông ra quyết định đó. Tim tôi lại đau thắt vì không tin nổi sau bao chuyện xảy ra, nhất là khi đứa con của chúng tôi ra đi chưa được một năm cộng với bao nhiêu nỗi đau anh mang lại cho tôi mà giờ anh bảo sắp lấy vợ. Có khi nào anh nói vậy để tôi quên anh?

Tôi ước giá như đêm qua không nhận được cuộc điện thoại nào, không nghe thấy gì. Đến giờ tôi vẫn không thể quên được người đàn ông bội bạc đó, vẫn nhớ về anh, âm thầm dõi theo anh mỗi ngày, luôn quẩn quanh kỷ niệm về anh. Mỗi sáng thức dậy tôi luôn nghĩ về những chuyện đã trải qua, những đau khổ mất mát tôi hứng chịu, không muốn nói chuyện với bất kỳ ai, tự dằn vặt chính mình. Mọi người trong chuyên mục tâm sự có thể cho tôi lời khuyên nên làm thế nào để có thể thoát khỏi tình trạng này? Xin cảm ơn.

Sưu tầm


Blog, Updated at: 16 tháng 10

0 nhận xét: