Chúc vợ tôi hạnh phúc!

Post by

Chúng tôi đến với nhau khi còn rất trẻ, cả hai đều là những thanh niên tràn đầy nhiệt huyết.
***
Sau khi ra trường, vì hiếu thắng nên cả hai đều muốn thử thách mình ở một nơi thật khắc nghiệt. Chúng tôi thống nhất sẽ rèn luyện ở vùng núi non ấy khoảng 3 năm rồi quay về thành phố, nên duyên vợ chồng.

Thời gian ấy thông tin liên lạc không được hiện đại, tiện ích như bây giờ đâu. Chỉ là những lá thư tay viết đi rồi mòn mỏi ngóng đợi thư về. Có khi phải cả tháng mới có được 1 lá thư. Rồi ôm ấp, nâng niu, khóc cười với những dòng chữ đầy tình cảm yêu thương ấy. Cho đến khi nỗi nhớ sắp sửa giết chết mình thì mới có thư mới. Vòng tròn ấy cứ xoay vần và chính tôi không thể chịu đựng nổi.



Lời hẹn 3 năm tôi rút ngắn chỉ còn 1 năm. Tìm đến nơi cô ấy công tác, tôi nói: ‘Mình lập gia, lập nghiệp ở đây’. Sau một hồi cười ngặt nghẽo chế giễu tôi, cô ấy gật đầu rồi cười vang cả núi. Ngày cưới, chỉ có cau trầu, tôi đã tin rằng em là cô dâu xinh đẹp, hạnh phúc nhất thế gian. Từ thời khắc đó, tôi đã nguyện với lòng mình dành trọn cuộc sống này để bảo vệ nụ cười trên môi cô ấy.

Hoàn cảnh khó khăn ban đầu khiến cuộc sống chung gặp không ít lao đao nhưng thời điểm ấy ai cũng nghèo như vậy. Chúng tôi nhìn nhau mà vượt qua. Khi con gái đầu lòng được 4 tuổi, vợ tôi quyết định gia đình phải về thành phố lớn sinh sống. Vì trình độ chuyên môn của chúng tôi đều tốt và thuộc diện ưu tiên nên việc chuyển công tác diễn ra rất dễ dàng.

Về thành phố gầy dựng lại từ đầu, bây giờ không phải là lao đao nữa mà tôi thấy mình thực sự đuối trước những món tiền phải chi trả. Vợ không phải không biết xuất thân dưới mức bình dân của tôi nhưng cô ấy vẫn quyết cưới. Tuổi trẻ chăng? Có lẽ khi trở về thành phố, với gánh nặng gia đình trên vai, lần đầu tiên vợ tôi dao động vì quyết định ngày ấy của mình.

Cô ấy muốn con tôi được học trường tốt nhất, dù nhà ở có cấp bốn hay cấp năm thì con cái vẫn phải học hành đạt chuẩn, được học kỹ năng, luyện thể thao, luyện múa, đàn, ca hát… như ngày cô ấy còn bé. Quần áo con tôi không được tươm tất như chúng tôi muốn, tập vở đầy đủ nhưng nhiều món cũ kỹ. Con bé xinh như công chúa cứ lớn dần lên trong sự nỗ lực tận cùng của cả hai vợ chồng mà vẫn luôn thiếu thốn.

Sự hòa thuận trong gia đình tôi tỷ lệ nghịch với quá trình trưởng thành của con. Chúng tôi bắt đầu tranh luận, rồi đến cãi cọ, dằn dỗi… tất cả cũng chỉ xoay quanh tiền bạc. Vợ tôi rất khổ, cô ấy chỉ một lòng lo cho con, chịu cực khổ cùng tôi, chính vì vậy tôi càng thương vợ hơn.

Tôi cố gồng cho đến khi cô ấy nói muốn mua chiếc đàn đắt tiền cho con thì tôi bùng nổ. ‘Em muốn con có được những thứ tốt nhất, cái đó có gì sai?’, ‘không sai nhưng không phải lúc’, ‘anh không lo được cho nó phải không? Vậy thì để em nhờ người khác lo’. ‘Em sẽ nhờ người khác lo’… những lời vợ nói hôm đó tôi không bao giờ quên được.

Sự bất lực của thằng đàn ông không lo được chu toàn cho vợ con. Tôi hiểu nỗi bức xúc của vợ mình. Ngay cả khoảnh khắc chúng tôi đặt bút ký đơn ly hôn tôi cũng không oán trách cô ấy. Tôi ôm cô ấy, chân tình. Tình thương yêu, quý trọng từ tận đáy lòng trong bao nhiêu năm làm sao có thể vơi được? Tôi nói cám ơn em đã làm vợ anh, đã sinh con gái cho anh và cho anh xin lỗi. Vợ tôi khóc, bản chất cô ấy vẫn vậy, là người con gái tôi yêu cả đời này.

Năm năm sau khi ly hôn, tôi phát hiện mình bị bệnh. Bệnh trở nặng rất nhanh, vì chỉ có một mình nên tôi đã phải nhờ tới sự giúp đỡ của những hội bảo trợ. Người tốt luôn có ở quanh ta và chúng ta khó mà nhận ra nếu không lâm vào hoạn nạn. Trước khi về quê, tôi quyết định gặp vợ một lần. Tôi không muốn gặp con vì sợ nó nhớ đến mình trong hình hài tàn tạ.

Cô ấy kể con bé học giỏi và rất ngoan, sắp đi Mỹ du học. Con tôi không phải ở trọ mà ‘ba’ nó đã mua hẳn một căn nhà ở Mỹ và còn chuẩn bị xây biệt thự to ở trung tâm thành phố để đón nó trở về. Một tương lai rất ổn cho con. Tôi không còn gì để lo lắng nữa.

‘Nhìn anh mệt mỏi quá!’ – vợ tôi nói. Ừ, anh mệt thật! Anh xin lỗi vì không thể tiếp tục đi cùng em trong cuộc đời được nữa, dù là đi bên lề. Chúc em hạnh phúc, còn con của chúng ta anh tin là con sẽ hạnh phúc nếu em hạnh phúc.

Sưu tầm


Blog, Updated at: 03 tháng 10

0 nhận xét: