Có được thân xác em rồi anh đã thoả mãn chưa?

Post by

Anh muốn thân xác em lắm vậy sao? Anh đã có nó rồi đấy, anh thoả mãn chưa? Còn bây giờ, xin lỗi, anh không thể…
***
Đúng 8 giờ Minh đến khách sạn quen thuộc mà hai người vẫn thường qua đêm với nhau. Cô đặt phòng và lên đó trước. Lướt facebook cả tiếng đồng hồ rồi mà vẫn chưa thấy Hải đâu, Minh bắt đầu sốt ruột. Hôm nay lẽ ra Minh đã không đến nhưng mà Hải gọi điện bảo muốn gặp có chuyện nên bất đắc dĩ cô phải đến. Cũng đã hơn tháng nay cô và anh chưa gặp nhau, họ chỉ là tình nhân, cần đến nhau mỗi khi muốn đáp ứng nhu cầu bản năng.

– Em đợi lâu chưa, anh xin lỗi. Hôm nay khai trương quán nhậu mới của thằng Phong, bọn nó cứ bắt uống mãi không cho đi. Anh phải uống hết nửa két bọn nó mới chịu tha đấy.

– Vậy à, anh định hẹn em nói chuyện gì?

– À, ừ, nhưng mà để sau đi, giờ chiều anh tí đã. Cả tháng nay không gặp rồi.

– Không gặp em thì anh đã có những em khác, có khi nào anh bị “đói” đâu mà sợ.



Hải đã nhanh chóng cởi được chiếc áo ngoài của cô xuống giường. (Ảnh minh hoạ)

Rồi chẳng để Minh nói thêm, Hải đã nhanh chóng cởi được chiếc áo ngoài của cô xuống giường. Họ cũng chẳng còn xa lạ gì mà phải khám phá từ từ. Sau khi hai con người lao vào nhau, đã thoả mãn cái dục vọng của mình, Hải nằm dài ra giường nhìn lên trần nhà rồi quay sang Minh nghịch những lọn tóc lơ phơ phủ trên má của cô. Bất giác Hải nhìn thấy vết sước dài còn rất mới phía sau vai của Minh, có lẽ khi nãy vì áp sát người tình quá nhanh anh đã không phát hiện ra được.

– Thằng nào in dấu lên đây vậy?

– Anh quan tâm làm gì.

– Tôi muốn biết, cô hiểu chưa? Cô lại qua đêm với thằng nào chứ gì?- giọng Hải dữ dằn.

– Chúng ta là gì của nhau mà anh đòi kiểm soát em? – Minh đáp trả lại.

– Cô được lắm. Tôi cho cô biết cô là gì?

Nói rồi Hải lại lao vào Minh như để trả thù cho cái việc Minh đã ngủ với thằng đàn ông khác trước khi đến với Hải đêm nay. Minh chống cự nhưng Hải như con hổ dữ, đang vồ chặt con nai con, Minh chẳng thể nào mà thoát ra được. Minh khóc nức nở.

– Loại như cô mà còn bày đặt khóc à, đồ gái đĩ rẻ tiền.

– Anh…

– Đây cái giá đêm nay của cô, từ ngày mai cô hãy biến mất khỏi cuộc đời tôi, đó cũng là chuyện tôi muốn nói với cô đấy – Hải vừa nói vừa ném sấp tiền xuống trước mặt Minh.

Minh khóc nức nở, vơ vội quần áo và lao ra ngoài đường. “Đồ gái đĩ rẻ tiền”, lời Hải cứ văng vẳng bên tai Minh. Đúng rồi cô chỉ là một con đĩ, và người ta vẫn thường đối xử với một con đĩ như thế. Nhưng trước đây cô đã nghĩ khác về Minh, cô đã tưởng anh không giống như những người đàn ông khác, chí ít cô và anh đã là tình nhân của nhau 3 năm qua. Vậy mà…

Những ngày sau Hải cắt đứt hoàn toàn liên lạc với Minh, Minh biết mọi chuyện đã chấm dứt. Lúc này cô cũng đã ngộ ra mình đã đi sai con đường, cô muốn làm lại nhưng liệu rằng có ai chấp nhận sẽ lấy một con đĩ như cô về làm vợ? Nhưng thật may, anh đã đến và chấp nhận tất cả. Anh yêu cô bằng tình yêu chân thành và muốn cô ở lại bên mình.

Vợ anh đã mất, anh chỉ có một mình, ở bên anh cô sẽ chẳng bị ai soi mói làm phiền, cô hạnh phúc chọn anh làm bến đỗ cho cuộc đời mình.

Ngày mai cô tổ chức đám cưới với anh, cô vui mừng lắm. Cô ngồi lục lại danh bạ điện thoại xem còn ai chưa mời không, vì bạn bè không nhiền nên cô không muốn để sót ai.

Tìm một hồi, cô dừng lại ở số điện thoại của Hải. “Đồ gái đĩ rẻ tiền”, Minh mỉn cười rồi lướt qua. Thế nhưng không ngờ ngay sau đó, Hải gọi cho cô, Minh lưỡng lự nhưng rồi bắt máy.

– Mình gặp nhau một lúc được không em?

– Ở đâu?

– Vẫn khách sạn cũ

Một năm nay từ cái đêm hôm ấy Minh đã không đến khách sạn này. Minh đã muốn rời xa hoàn toàn cái quá khứ đen tối từ khi chồng sắp cưới bước vào cuộc đời cô.

Minh và Hải có mặt đúng giờ, cùng bước vào căn phòng ấy.



Anh xin lỗi, em sắp lấy chồng à. (Ảnh minh hoạ)

– Có chuyện gì anh nói đi.

– Anh xin lỗi, em sắp lấy chồng à.

– Đúng, thì sao?

– Chúc mừng em, em giỏi hơn anh nghĩ nhiều đấy.

– Cảm ơn, cũng là nhờ cái đêm ấy.

– Thôi được rồi, đừng tranh luận nữa. Một năm mới gặp lại, anh không muốn mình lại cãi nhau.

– Vậy anh muốn gì?

– Chiều anh đêm nay nhé. Một năm qua đi dạt cùng mấy thằng bạn nên không gặp được em. Em yên tâm, anh sẽ không để em phải chịu thiệt đâu – Hải vừa nói vừa đặt trước mặt Minh một cọc tiền.

– Anh muốn thân xác em lắm vậy sao? Anh đã có nó rồi đấy, anh thoả mãn chưa? Còn bây giờ, xin lỗi anh, anh không thể mua nó bằng tiền được nữa. Anh ở lại, em phải về lấy chồng.

Nói rồi Minh quay bước đi thẳng bỏ lại Hải ngồi một mình trong căn phòng khách sạn lạnh ngắt, anh đã không có cơ hội được nói lại câu nói mà anh đã ném vào Mặt minh vào cái đêm sau khi họ làm tình một năm trước đây.

Sưu tầm


Blog, Updated at: 06 tháng 10

0 nhận xét: