Em là gió còn chị ấy là mưa

Post by

Và liệu sau này, anh có chấp nhận đồng hành với Gió suốt chặng đường còn lại không nhỉ ? Câu trả lời chỉ có mình anh mới biết được.
***
Những cơn mưa luôn gợi lại những điều gì đó thật sâu kín trong từng người. Có một người đã hứa với mưa, rằng anh yêu một cô gái, anh sẽ làm mọi thứ và suốt cuộc đời anh chỉ có một mình nàng trong tim, và mưa đã là nhân chứng cho lời hứa của anh, luôn dõi theo anh mọi lúc, chỉ có một điều, sau mỗi cơn mưa lạnh, thì sẽ có cầu vồng hiện ra trước mắt, đẹp thật đấy, nhưng chẳng bao giờ có thể chạm tới được, thật vô vọng.

Và rồi có cơn gió chợt thoảng qua, nó mang đến cho anh những điều mới mẻ khác, nó muốn anh quên đi lời hứa ngày nào với mưa, bởi cơn mưa vô tình lại khiến cho con tim anh vỡ nát. Anh sẽ chọn sống với Mưa, với những ký ức ngày nào, hay sẽ chấp nhận cùng Gió, đi tiếp chặng đường còn đang dở trong hành trình của mình…

Những cơn mưa tháng bảy, luôn mang theo một vị gì đó rất lạ, ít nhất là với một người, luôn trông chờ một thứ gì đó thật thú vị, vào những ngày mưa như thế này. Nhìn cơn mưa từ trong tiệm cafe, nhấm nháp một ly ca cao ấm, Thụy nghĩ mình có thể sẽ là người hạnh phúc nhất, vì cô đang ngồi cho một quán cafe, và người chủ của căn tiệm này là người bạn thân mà cô đã yêu thầm từ rất lâu rồi.

Có lần, cô rất buồn vì anh đã yêu một người khác, chẳng còn gì bằng cảnh nhìn người mình yêu thầm bấy lâu đi yêu người khác cả. Nhưng bản thân là con gái, cô sao có thể nói ra được những tâm sự mà cô giấu kín trong lòng cho anh nghe được. Cho đến khi, anh chia tay bạn gái, cô càng đau lòng hơn khi anh thấy cuộc sống của anh ngày xuống dốc.

Anh gầy hơn, ít nói, và những lúc thế này, cô luôn ở bên động viên anh, có mặt bên anh những lúc anh cần, san sẻ những tâm sự cùng anh, chỉ vì muốn rằng, sẽ có lúc anh sẽ nhận ra tấm lòng của mình dành cho anh. Cũng nhờ có cô, mà càng ngày, anh càng thấy yêu cuộc sống này hơn, anh nhận ra việc mình làm không phải là trông càng tệ như bây giờ, anh quyết tâm thay đổi mọi thứ.

Rồi đến khi anh có một quyết định táo bạo, anh sẽ mở một tiệm cafe cho mình làm chủ. Cô chẳng biết anh lấy đâu ra cái ý tưởng như vậy, nhưng làm bạn lâu ngày với anh, cô cũng hiểu rõ con người này, khi đã quyết tâm làm gì, thì chẳng bao giờ dừng lại, cho đến khi cái mà anh nhận được là thành công. Và cô giúp anh mọi thứ, từ chiếc cốc trà, cho đến cách bố trí ở quán, và khuyên rằng anh nên học thêm một lớp pha chế trước đã. Và rồi cho đến giờ, tiệm cafe mà cô đang ngồi chính là của anh, anh đã làm được những điều mình từng nói.



Nhìn cơn mưa, cô nhớ lại, có lúc cả hai cùng đi tìm mua nội thất cho quán, thì trời âm u rất lâu, cứ tưởng sẽ chẳng mưa, nhưng đến khi cô và anh đi được nửa chặng đường thì mưa cứ rơi xuống như trút nước. Cả hai lúc này phải dừng lại, tấp xe vào trong lề, nhìn nhau ướt sũng, rồi tự cười với nhau, nhớ lại ngày đó làm cô vui lắm.

Và rồi nhiều kỷ niệm khác cứ ùa về, cô như say vào cảnh mộng, cô bị một bàn tay ôm lấy đôi mắt mình từ phía sau, kéo cô về thực tại, và cô nhận ra ngay đó là anh, người mà cô yêu thầm bấy lâu. “Biết ai hông ? Đoán sai là bắt cóc đó.” – Anh đùa với cô. Với anh thì những việc như vậy rất bình thường, vì anh nghĩ rằng cô chỉ là bạn thân của mình, còn cô, cô như chìm vào thứ tình yêu của mình, cô nghĩ rằng anh cũng thích mình từ lâu rồi. Cô nắm lấy hai tay anh, quay lại :

– Dám nói mà dám làm không nè ? Thứ bắt cóc tui xem. – cô nói vui với anh.

– Thôi, tui nuôi mình tui chưa xong, nuôi thêm bà nữa chắc… tui nghèo luôn quá.

– Hơ, làm chủ cả tiệm như thế này mà không nuôi mình xong mình luôn hỡ ? Thôi tính thế này, sang tiệm cho tui đi, rồi tui mướn ông vào làm rửa ly, tui nuôi ông luôn, ngày ba bữa. Chịu thì làm liền nhé !

Anh cười, lắc đầu chịu thua cô, rồi ngồi xuống ghế đối diện. Họ lại trò chuyện với nhau, vì hôm nay là ngày cuối tuần, nhưng lại là một ngày mưa, nên bây giờ anh có nhiều thời gian để trò chuyện với cô hơn những ngày cuối tuần khác, họ kể lại một tuần trôi qua, những mệt mỏi và khó khăn mỗi ngày, trong cả công việc và cuộc sống. Sau một hồi, anh ngó sang nhìn đồng hồ, như đang đợi chờ một sự việc gì đó sắp xảy ra, rồi anh nói với cô :

– Này, Thụy ơi…

– Hả ? Có chuyện gì sao ?

– Một lát phụ tui, tính tiền cho khách nhé, tý nữa tui phải tiếp một người khách quan trọng, không tiện cho lắm. Giúp cho tui nhé, như mọi hôm thôi !

– Ai mà… quan trọng dữ vậy nhỉ. Con gái phải không ?

– Ừ. Đúng rồi, là một người đã rất lâu mà tui không gặp.

Một người con gái, từ lâu không gặp nữa, chẳng lẽ lại là người yêu cũ của anh sao, người mà đã bỏ rơi anh sao ? Cô thấy không vui, tim cô đập nhanh, suy nghĩ cứ rối bời lên trong tâm trí lúc này, nhưng bề ngoài cô vẫn cười và nhận lời giúp anh. Một hồi sau, cô đứng trong quầy và nhìn ra, anh mở cửa đón một người khách, họ cười với nhau như đã thân từ lâu rồi, mặc dù đi theo anh đã lâu nhưng cô cũng chưa bao giờ thấy người này. Họ lựa một bàn gần cạnh cửa sổ, vì mà anh lựa cách xa quầy tính tiền, nên cô không thể nghe họ nói gì được. Cứ như vậy, cô thấy họ nói chuyện rất vui vẻ, chưa bao giờ cô thấy anh vui đến như vậy cả, họ ngồi đến khi chẳng còn khách nào nữa, lúc này anh đã đóng cửa, và anh tiễn cô gái kia đến ra khỏi cửa. Khi anh bước vào trong, cố gắng bình tĩnh, Thụy hỏi ngay :

– Lúc nãy… là bạn gái của ông hả ?

– Không phải, nhưng mà… cũng gần gần như vậy đấy. Là bạn gái cũ thôi, người yêu trước kia ấy.

– Là chị ấy phải không ? Chị Vân đó hả ?

“Ừ” – anh trả lời cô. Cô thật sự, rất thất vọng vào lúc này, đã gần ba năm rồi, tại sao anh vẫn chưa thể quên được người đó cơ chứ, tại sao anh vẫn chẳng nhận ra tình cảm của cô với anh, mọi suy nghĩ của cô bây giờ dường như rất rối bời, bao nhiêu chuyện cô làm với anh, thế mà giờ lại như bọt biển. Cô chẳng hề xấu, cả vẻ ngoài của mình và tâm hồn, còn anh chỉ là một con người thích thích phiêu bạt, đi đến mọi nơi, thế nhưng khi yêu, cô sẽ hi sinh mọi thứ, có thể chỉ vì nụ cười của anh.

“Nè Thụy, mai đến phụ tui nữa nghen” – anh nựng lấy hai má và nói với cô. Cô chỉ gượng cười rồi gật đầu, vì chính ngay bây giờ, cô chẳng thể ở lại đây nữa, trước giờ cô cứ nghĩ rằng anh cũng đang yêu thầm lấy mình, nhưng giờ thì chắc chắn cô biết điều đó là không thể. Mọi giấc mơ đẹp đẽ bấy lâu nay tan vỡ như cốc nước thủy tinh, rồi cô nhận ra chỉ có chính mình là yêu đơn phương.

Cô đi xe về nhà, chạy nhanh vào phòng, ngồi trên chiếc giường ngủ và suy nghĩ, về mọi thứ trước kia, về những tình cảm của mình dành cho anh, rồi chẳng biết từ bao giờ, nước mắt cô lại rơi, cô khóc chỉ vì yêu một người con trai. Con gái là vậy, nhất là với cô, trong bao nhiêu người theo đuổi cô, thì có mấy kẻ là thật lòng, nhưng cô lại đem lòng để yêu một người không yêu mình. Cô buồn lắm, nhưng lại chẳng thể nào nói ra, cô đau tận trong trái tim, vì tình cảm mà mình dành cho anh lại chẳng thể đáp lại.

Đến tối nay, cô vẫn đến phụ giúp anh như lời hẹn hôm qua. Cô cố tỏ ra thật bình thường, vì chính bản thân mình không muốn làm anh phải khó xử. Từ trong quầy nhìn ra, cô thấy anh mở cửa để đón lấy Vân, nhưng lần này Vân lại đi chung với một người con trai khác. Nhìn họ chẳng có dáng gì là anh em với nhau cả, họ và anh lựa một bàn gần quầy tính tiền cô ngồi. Cô nghe dường như là mọi chuyện họ đang nói, và giờ cô đã hiểu ra mọi chuyện, hôm qua khi gặp lại Vân, anh chẳng biết rằng Vân đang quen một người bạn trai khác, và cho đến bây giờ, khi sự thật ở trước mắt, anh sẽ làm thế nào ?

Lúc này, anh như nghẹn lại, hôm qua còn cười nói, anh cứ tưởng rằng, khi anh giữ đúng lấy lời hứa của mình, một hi vọng nhỏ nhoi sẽ đưa Vân trở về bên anh. Và anh lúc này, chỉ còn biết gượng cười, và chờ cho thời gian trôi qua thật mau, cho đến khi họ đi về, bởi anh không bao giờ muốn nhìn thấy người mình yêu lại đi yêu một người khác cả. Cho đến khi Vân hỏi :

– Thế, còn bạn gái của nhóc đâu ?

Anh im lặng. Anh không biết phải trả lời Vân ra sao, vì ngay cả bây giờ, anh vẫn chẳng có cảm giác thù ghét, mà trái lại, anh vẫn còn rất yêu cô, anh chỉ muốn cho cô biết, khi anh nói yêu cô suốt cuộc đời này, là anh đang nói thật. Anh cười như đáp lại rằng, đến giờ vẫn chưa có, lúc này thì Thụy từ trong quầy bước lại gần, ngồi xuống kế anh :

– Có chuyện gì hả anh ?

Rồi nhìn sang Vân :

– Chào chị, có phải chị là Vân mà anh ấy hay kể hông ?

– Đúng rồi, là chị đây. Mà hình như chị chưa gặp em bao giờ thì phải, hay em là…

– Vâng, em là bạn gái của anh ấy.

Chính ngay lúc này, anh chẳng hiểu chuyện gì xảy ra lúc này, nhưng rõ ràng là Thụy như đang cố gắng giúp anh, thế là hôm đó, cả hai người giả vờ làm người yêu nhau cả buổi, cho đến khi Vân ra về cùng người bạn trai mới. Thụy ở lại đây, chờ đến khi anh đóng cửa, cả hai người lại ngồi xuống. Họ chẳng biết nói gì cả, anh chẳng thể nào vui được, khi thấy mọi chuyện đã diễn ra như vậy. Rồi anh vào trong bếp, lấy ra ba cai bia ướp lạnh để xuống bàn. Anh khui chai thứ nhất, rót ra ly và rồi ra hiệu cho cô đừng lên tiếng, anh uống một hơi, ly đầu tiên đã cạn :

– Ngày đầu tiên, khi mà tui gặp cô ấy, thì tui đã yêu. Thế sao giờ mọi chuyện lại là thế này, tui vì cô ấy mà làm bao chuyện, thế sao cô ấy không đợi tui chứ ? Sao lại chẳng tin rằng tui có thể làm được ?

Rồi đến ly thứ hai, anh lại uống cạn :

– Cô ấy, lớn hơn tui đến bảy tuổi, nhưng cô ấy vẫn chấp nhận, yêu một người như tui. Tui đói, thì làm cơm tui ăn, tui buồn, thì ở bên cạnh tui mọi lúc. Có lúc tui đi xe đạp, nhưng chẳng khi nào cô ấy chê tui nghèo hèn.

Đến ly thứ ba, cũng như hai lần trước :

– Tui vì cô ấy, bỏ cả ước mơ cả đời, đam mê tui theo đuổi, và rồi chỉ mong rằng được ở cạnh cô ấy nhiều hơn. Bạn bè cô ấy không ưa gì tui, nhưng cô ấy vẫn bảo vệ tui trước họ, vốn dĩ là cả hai cùng nhau trải qua nhiều chuyện rồi, nhưng tui vẫn chưa làm gì khiến cô ấy buồn cả.

Anh bắt đầu say, và rồi, anh khóc. Lần đầu tiên Thụy thấy anh khóc, chắc lần này, anh đã chịu đựng quá đủ rồi. Rồi anh kể tiếp :

– Cả hai đi chơi, cùng nhau kể về sau này. Vui lắm chứ, mà giờ có được đâu. Khi mà nàng vì gia đình, đã không ở bên tui. Họ nói rằng, bản thân tui không lo được cho cô ấy sau này, và có thấy xấu hổ không khi yêu một thằng như vậy, chẳng có tương lai và nhỏ tuổi hơn cô ấy.

Và giờ, anh chẳng nói được nữa, cổ họng anh nghẹn lại. Anh nhắm mắt lại, ngả lưng ra ghế, chẳng để ý xung quanh, và chẳng biết rằng ngay lúc này đây, Thụy cũng đang khóc. Cô khóc vì thấy anh như vậy, nhưng rồi cô sẽ làm gì được đây, vì cho dù là lúc này, anh cũng chẳng có cô trong tim mình. Rồi anh đứng dậy, bước tới cây piano ở giữa nhà, và bắt đầu suy nghĩ lại mọi thứ.

Cây piano này anh mua không chỉ để trang trí, và giờ, anh nhớ lại lần cuối cùng, anh đàn cho Vân nghe, cũng là ngày mà anh xa Vân. Anh như diễn lại ngày hôm ấy, chỉ thiếu khán giả, và Vân, rồi tiếng nhạc cất lên, là bản River flows in you. Tiếng đàn của anh như được anh lồng vào cảm xúc, nhưng bản nhạc chỉ dừng lại giữa chừng, anh không thể đàn được nữa, vì anh chỉ nghĩ về Vân lúc này mà thôi. Chợt một vòng tay nhỏ nhắn của Thụy, ôm lấy anh từ sau lưng :

– Đừng buồn nữa, cậu đừng như vậy, chẳng hay đâu. Nghe mình đi, bình tĩnh lại, rồi mọi chuyện cũng qua thôi, cậu còn trẻ và cuộc sống còn dài, hãy để nó ở sau lưng và bước tiếp.

– Cảm ơn, vì đã ở đây. Nếu cậu không ở bên tui lúc cần, thì chắc giờ này, tui chẳng thể làm được mọi thứ như bây giờ. Cảm ơn Thụy, vì ngay cả lúc này, vẫn ở bên tui. Nhưng bây giờ thì tui chẳng còn gì cả, hết rồi. – Thất vọng, anh gượng gạo trả lời cô.

Từ trước đến giờ, anh chẳng phải là kẻ ngốc, hay có trái tim sắt đá nên không phải không nhận ra, anh biết rằng cô đã yêu anh. Thế nhưng làm sao có thể đáp lại, khi trái tim anh kiếp này chỉ thuộc về người khác, anh không thể để Thụy tổn thương, nên cứ giả vờ như không biết. “Không cần, không cần cảm ơn đâu. Hãy làm người yêu của em, được không ” – cô nói trong lúc anh ngà hơi men. Thế nhưng anh vẫn biết cô đang nói gì, nhưng biết làm sao được, anh chẳng muốn phải suy nghĩ gì vào lúc này nữa. Khi anh quay người lại trả lời Thụy, cô đã hôn lên đôi môi anh…

Đã từ rất lâu, bao cơn mưa trải qua, đi rồi lại đến, nó như làm anh luôn nhớ đến Vân, cơn mưa từng đi qua anh, để rồi cái mà anh thấy được chỉ là cầu vồng, những kỷ niệm thật đẹp nhìn thấy nhưng chẳng bao giờ chạm tay vào được. Rồi Thụy như cơn gió, luôn theo anh trong suốt hành trình anh đi, luôn muốn anh quên đi quá khứ với mưa, và muốn làm bạn với anh trong mọi chặng đường.

Nụ hôn của Thụy khiến cho anh nhớ lại cảm giác khi xưa, là cảm giác được yêu thương mà Vân từng dành cho anh. Thụy chẳng trông chờ lắm vào câu trả lời của anh, khi nghĩ rằng anh sẽ chẳng cho mình một cơ hội, khi nụ hôn vừa dứt, cô quay lưng lại và bước đi, cô dự định khi về nhà, sau khi ngủ một giấc, cô sẽ quên hết mọi chuyện xảy ra hôm nay, chẳng buồn phiền, chẳng suy nghĩ. Thế nhưng, khi cô vừa bước đi, anh dã nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, như giữ cô ở lại :

– Từ trước đến giờ, không phải anh không biết, em luôn quan tâm, động viên anh. Nhưng mà không được, vì anh lỡ hứa chỉ suốt cuộc sống này, anh chỉ lấy mỗi cô ấy làm vợ. Nếu anh không làm được, thì lời nói anh yêu em giá trị cũng bằng không…

Anh nói trong hơi men, nhưng anh vẫn biết mình đang làm gì, đang nói gì, và anh đã quyết định :

– Nhưng rồi khi em ở bên, hơn hai năm qua, nếu không có em, anh chắc cũng chẳng được như hôm nay. Bây giờ không biết, liệu em có muốn… là cơn gió đồng hành với anh, và được nghe anh đàn mỗi ngày không ? Hãy để anh thử yêu em, một lần nhé !

Cô ôm chầm lấy anh. Liệu anh có biết rằng, chính cô là người chờ câu này từ rất lâu rồi, từ khi mà cô bắt đầu cuộc phiêu lưu của mình với anh. Và ngay bây giờ, cô thật sự rất hạnh phúc, vì tình cảm mà mình gửi đi đã được đáp trả. Còn với anh thì thế nào nhỉ ? Liệu anh có còn yêu Vân nữa không ?

Và anh có còn giữ lấy lời hứa khi xưa với Vân hay chấp nhận yêu Thụy, cơn gió luôn ở bên anh như bây giờ ? Thật sự thì lúc này, anh chỉ biết rằng, anh biết cảm giác khi yêu nhưng không được đáp trả nó như thế nào, anh không thể nào mãi ích kỷ với bản thân, không thể để cho những người thân bên mình phải vì anh mà rơi lệ nữa.

Và liệu sau này, anh có chấp nhận đồng hành với Gió suốt chặng đường còn lại không nhỉ ? Câu trả lời chỉ có mình anh mới biết được. Anh đã trải qua nhiều cuộc phiêu lưu, học được nhiều điều trong cuộc sống, và giờ điểm dừng chân của anh là tại đây, tiệm cafe của riêng mình. Mỗi ngày trôi qua, anh sẽ tập làm quen với Gió, nhưng anh vẫn luôn nhớ rằng mình còn nợ Mưa một lời hứa hôm nào. Anh sẽ sống thật tốt vào lúc này, và hi vọng rằng, vào một thời gian nào đó, một lúc nào đó, khi mà anh lần nữa được sinh ra, xin hãy cho anh một lần nữa, được yêu Mưa, nhưng còn bây giờ, hãy để anh được đồng hành với Gió, trong suốt hành trình còn lại…

Sưu tầm


Blog, Updated at: 20 tháng 10

0 nhận xét: