Khi bạn thân không yêu tôi

Post by

Tình bạn giữa bọn họ, ồ không, phải nói là, tình yêu đơn phương của Mạnh với người bạn thân cứ thế này mà kết thúc ư?
***
Tuần sau Hương cưới.

Buổi tối hôm ấy mọi người tập trung tại phòng Hương để cùng cô làm tiệc chia tay đời độc thân. Đương lúc tiếng cười nói, huyên náo ầm ỹ cả phòng thì Mạnh đột ngột xuất hiện trước cửa, trên tay cầm một lốc bia. Vì chuyện đám cưới của Hương nên tính khí Mạnh trở nên quái gở, mọi người đưa mắt nhìn cậu ta rồi nhìn nhau, sau đó tất cả đều tụ về phía Hương. Mạnh lờ đi ánh nhìn của mọi người, móc một lon bia rồi đưa lố bia về phía Hương:

“Tớ có chuyện muốn nói.” Mạnh biết là mọi chuyện chẳng thể thay đổi, nhưng không cố gắng thêm một lần cuối thì bao nhiêu cố gắng trước đây trở nên vô nghĩa cả sao?

Hương đương nhiên là hiểu “chuyên muốn nói” của Mạnh là gì. Cô ngẫm nghĩ mãi xem phải bắt đầu nói như thế nào. Người bạn này Hương không muốn mất, nhưng cũng không thể gặp lại được nữa. Giá như cô có thể yêu Mạnh thì mọi chuyện đã đơn giản đi rất nhiều. Nhưng không yêu nghĩa là không yêu, cô đã cố gắng nhiều năm rồi nhưng cảm nhận trong cô vẫn chỉ là hai chữ bạn thân mà thôi. Chẳng phải đã đến lúc phải buông tay rồi sao?

“Mạnh này, tớ càng lớn, càng nhát gan.”

Mạnh đang tu một hơi bia thì khựng lại vì câu nói chẳng ăn nhập gì của Hương.

“Sao vậy?”

Không thấy thằng bạn dừng chân vẫn sải những bước dài tiến về phòng hắn. Hương thở dài tiếp tục.

“Tớ 6 tuổi có thể tắm chung cùng cậu, chỉ mặc độc một cái áo phông mà rúc vào chăn ngủ với cậu. Tớ 16 tuổi có thể thản nhiên trước mặt mọt người nhào vào ngực cậu khóc thỏa thích mà chẳng cần để ý những cái nhìn xung quanh. Nhưng tớ 26 tuổi thì…”

“Thì sao?” Mạnh chau mày, lờ mờ hiểu ý con bạn. Hương ngao ngán, bức cô đến mức phải nói toẹt ra sao?

“Tớ 26 tuổi sợ vào phòng cậu một mình, sợ một mình ngồi uống rượu tới say bí tỉ với cậu.”

Mạnh nghiêng mắt nhìn Hương, nỗi buồn như lan từ tim, cứ thế len lỏi theo dòng máu mà nó tống đi, lan ra khắp cơ thể. Vốn tưởng, tim chỉ tống được máu đi nuôi cơ thể, ai mà ngờ còn tống được cả nỗi lòng tê tái này đi đến tận từng tế bào. Mạnh đáp lại Hương bằng một giọng chua chát

“Ừ nhỉ, tớ quên mất. Anh chồng chưa cưới của cậu nếu nhìn thấy cảnh đó, chắc sẽ chịu một sự đả kích lớn đấy.”

Hương nhìn sâu vào mắt Mạnh rồi chậm rãi nói:

“Nếu bắn một viên đạn vào quá khứ, tương lai sẽ trả cậu một phát đại bác đó. Anh ấy sẽ không muốn vì bắn cậu mà nhận đại bác đâu.”



Đúng là ngôn tại ý ngoại mà. Cậu không chỉ càng lớn càng nhát gan đâu, cậu còn càng lớn càng thâm thúy đấy Hương à. Ý của Hương là cậu rất quan trọng, ngay cả người chồng chưa cưới cũng không thể có ý kiến gì về sự hiện diện của cậu. Thế nhưng cũng chỉ với câu nói ấy, Mạnh cũng cay đắng nhận ra rằng, với Hương, anh chỉ mãi mãi là quá khứ, là người bạn thanh mai trúc mã của cô, là thứ mà cô không muốn quên, không muốn phủ nhận. Có điều thứ cô ấy lựa chọn lại chính là bản thân cô ấy, cô ấy lựa chọn tương lai.

Mạnh cay đắng bóp chặt lon bia đang cầm trên tay. Hương biết Mạnh sẽ hiểu ý mà cô muốn nói, nên im lặng, đôi mắt cười không tinh nghịch nhìn Mạnh như hồi 6 tuổi hay 16 tuổi nữa, đôi mắt ấy như dán chặt xuống mấy ngón chân mình. Mạnh bất ngờ ném lon bia còn quá nửa vào thùng rác, bước nhanh về phòng, mở cửa vào và đóng sầm lại. Sau đó như âm thanh dựa mạnh vào cửa của một tấm thân cỡ bảy chục ký. Tiếng mở lon bia. Và tiếng thở dài.

Hương vẫn đứng ở hành lang, nhìn trân chối vào cánh cửa vừa đóng chặt lại. Hồi lâu sau, Mạnh thấy có cái gì đó chạm vào mông mình, Mạnh cúi người nhìn xuống. Một mảnh giấy nhỏ, gấp tư, vuông vắn, trong đó vẻn vẹn bốn chữ “giữ gìn sức khỏe”. Mạnh chua chát nhìn nét chữ thân quen ấy, đã xa cách đến mức nói với nhau bằng lời cũng khó khăn đến thế sao? Chậm chạp, uể oải, Mạnh lê cái thân ra khỏi cánh cửa, mở ra, ló đầu ra ngoài. Biết là chẳng còn ai đứng ngoài nữa đâu, vậy là cái đầu vẫn nhìn đăm đăm vào phía hành lang đi ra, mắt không rời nổi.

Tình bạn giữa bọn họ, ồ không, phải nói là, tình yêu đơn phương của Mạnh với người bạn thân cứ thế này mà kết thúc ư?

Sưu tầm


Blog, Updated at: 23 tháng 10

0 nhận xét: