Sau cơn Bão

Post by

Tim cô buốt lặng. Là kẻ chắt mót hạnh phúc cũng được, miễn sao cô được một lần nghe tiếng nhạc chiết ra từ trái tim anh….
***
Vũ: Vocalist kiêm sáng tác chính của ban nhạc Rock “Bão”. Từ bỏ tất cả để theo đuổi ước mơ âm nhạc. Chưa bao giờ nguôi nhớ về mối tình đầu từ thưở học sinh. Có một bài hit cực hay nhưng chỉ dành riêng cho một người.

Mai: Đẹp tinh khôi và lấp lánh như một tia nắng. Từ bỏ tất cả để đi du học ở New York – kinh đô của ngành quảng cáo. LÀ người chiếm trọn trái tim của Vũ nhưng cũng là người đã hất tung bát nước khiến Vũ không ngừng đau khổ. Bài hit của chàng ca sĩ “Bão” chính là từ một bài thơ ngẫu hứng của Mai.



“Yeahhhhh….” – Vũ oằn thân, rút cạn hơi, gào lớn vào mic kết thúc màn biểu diễn đầu tiên trên sân khấu lớn của ban nhạc Bão. Thạch dội một tràng choang choang mạnh mẽ vào chiếc chiêng. Khương lia hai lần qua lại dọc hàng phím organ. Mạn ngữa thân rồi quăng mạnh miếng gãy đàn guitar xuống dưới đám đông đang hú hét cuồng nhiệt. Bốn vầng trán rịn mồ hôi. Bốn nụ cười lung linh như vì tinh tú trong kỳ rực rỡ nhất. Bốn đôi mắt chật căng thỏa mãn và hy vọng.

Trăng cao dần, rồi mất hút hẳn. Bãi biển nơi diễn ra lễ hội rock dành cho các ban nhạc trẻ nghiệp dư chỉ còn lại chai lo và rác rến mà người xem quẳng lại. Gió tạt từng cơn ù ù vào cái sân khấu mà vài giờ trước còn thiêu đốt trong tiếng hát, tiếng đàn, tiếng hú reo. Sóng vồ vập từng đợt mãnh liệt, ra oai mình là ca sĩ dài hơi nhất trần thế. Miếng gãy guitar nằm chỏng chơ giữa bờ cát, chờ bị vĩnh viễn chôn vùi.

Nếu không có ngày mai…

Quá 2 giờ sáng, trong con ngõ bé nhỏ và thanh lịch chỉ còn tiếng lá cây xào xạc trước gió. Quán bar nằm cuối con ngõ, đôi ánh đèn vàng mờ tỏ chứng kiến một chuyến chia tay.

Thạch ngồi sau dàn trống, hững hờ gõ từng nhịp “cạch, cạch…” chẳng theo một giai điệu nào, ánh mắt nuối tiếc nhìn dùi trống. Chỉ đêm nay nữa thôi, từ ngày mai. Anh sẽ không còn mấy lần được phiêu theo nhịp trống, lại càng hiếm cơ hội biểu diễn cùng ban nhạc. Cứ nghĩ đến xa hơn thì tim anh lại chùng xuống như có khối chì cột vào. Anh ép mình với những cú khẩy trống vô hồn, cố tận hưởng “lần cuối”, kệ ngày mai ra sao thì ra.

– Ai cũng khắc cốt ghi tâm nụ hôn đầu, nhưng mấy ai nhớ về nụ hôn cuối? – Khương ngồi bên cây organ, ve vuốt những phím đen trắng, hỏi vu vơ.

– Chẳng liên quan! – Ngồi bệt trên sân khấu, Mạn sắc lẹm rồi đứng dậy đến tủ lạnh, lôi ra một lốc bia – Uống nào, ngày mai mỗi đứa một đường rồi! Đêm nay không say không về!

Thạch, Khương, Vũ không nói gì, chỉ lẳng lặng đến lấy chai bia phần mình rồi ai về góc nấy tu từng ngụm. Bốn dòng bia trôi theo một tâm trạng., nhiều lời muốn nói nhưng ai cũng chọn cách nín lặng. Không gian đã quá trĩu để mang thêm sức nặng của ngôn từ.

Ba năm trước, ban nhạc Bão của bốn người khởi đầu khá thành công tại lễ hội rock nghiệp dư. Bốn ý chí trẻ trung và mãnh liệt. Một ước mơ bỏng cháy. Một con đường gồ ghề. Nhưng thần may mắn trốn biệt.

Tuổi trẻ chỉ có một, phải dấn thân. Nhưng tuổi trẻ cũng chỉ có một, không thể vung vãi vào con đường vắng bóng ánh sáng. Có hoài bão dẫn đến thành công. Lại có hoài bão mãi mãi là kỷ niệm đẹp để vài mươi năm nữa, mỗi người có chuyện để kể cho con cháu.


Ba năm, và Bão tan.

Nếu không có đêm nay…

– Đêm nay chúng ta rất xuất thần, tiếng vỗ tay to hơn hẳn những đêm trước! – Giọng Khương có chất cười, nhưng rất gượng.

– Đêm nay chúng ta… – Thạch bỗng ngập ngừng, thấy thật chối nếu nói ra điều vừa nghĩ, chẳng qua đó chỉ là một lời tự dối lòng, tự an ủi. Nhưng cuối cùng anh cũng thốt ra – Đêm nay là đêm cuối. Đêm này năm sau, tớ đã xa các cậu nửa vòng Trái Đất, đang học thành kỹ sư máy tính rồi. Đêm này của năm năm sau, tớ đã là một anh kỹ sư máy tính biết chơi trống thật cừ.

Có cool không cơ chứ?!!

– – Đêm nay là đêm cuối rồi! – Mạn, cô gái duy nhất của nhóm sụt sịt, tay mâm mê lọn tóc ngắn ôm gương mặt sương sương – Đêm này năm sau… Tớ chưa hình dung được tương lai có hình gì, nhưng chắc chắn sẽ nữ tính hơn nhiều. Bố mẹ tớ vỗ tay như điên khi tớ quyết định về nhà, trở lại là cô gái ngoan của họ. – Cô cười có nét chua chát – Một con mèo đi hoang, về nhà vẫn được đón chào. Gia đình thật tốt!

– – Đêm nay là khởi đầu! – Vũ im lặng hồi lâu rồi mới đáp lời nhóm bạn. Anh gnu7a3 cổ tu hết chai bia rồi vớ lấy chai mới.

Nếu không có ngày hôm qua…

Quá 5 giờ sáng. Mặt Trời bò những bước đầu tiên khỏi giường, tỏa rực một góc đằng xa, sau những dải nhà cao thấp xen lẫn. Thạch và Khương ngủ vật trên sô-pha. Mạn ngồi vắt chân chữ ngũ giữa sân khấu, tay cứ vỗ vỗ vào hai vỏ bia rỗng không trong lòng. Vũ ngồi tựa vào gờ thành sân khấu, tiếp tục uống chai bia thứ rất nhiều của mình.

– Nếu không có Mai, cậu có yêu tớ không? – Mạn trút cõi lòng mà cô đã nén nhiều năm qua.

– Nói về quá khứ đừng bao giờ dùng từ “nếu”. Chuyện đã xảy ra thì vô phương chỉnh sửa.

– Đây có thể là lần cuối chúng ta được thân mật chuyện trò. Cậu không thể cho tớ toại nguyện sao?

– Nếu không có Mai…. – Vũ nhát gừng. Chất emn đã đem hình ảnh Mai choàn ngợp hết tâm trí anh suốt từ đêm qua, làm suy nghĩ và tâm tư đều chẳng thông suốt – Tớ sẽ không hát, không quen biết cậu, không có Bão. Nếu không có Mai, giây phút này sẽ chẳng tồn tại.

– Sao trái tim cậu ngu lì thế? Mai có gì tốt? Cô gái đã chà đạp ước mơ của cậu, đã bỏ cậu đi, đã hất cậu khỏi cuộc đời cô ấy. Bao năm qua đến một dòng email cậu cũng chẳng nhận được. Chỉ có tớ bên cậu, thế mà cậu chẳng thèm nhìn thấy tớ lấy một lần!

– Tớ có xin cậu ở bên tớ ư? Là cậu tự nguyện đấy chứ! – Vũ buông câu lạnh lẽo, rồi ngẩn nhìn Mạn cười hì hì như xin lỗi cho lời cứa tim còn nóng hổi. Như thế, lời thật lòng dù nhẫn tâm cũng không gây sứt mẻ hòa khí hai người.

Mạn im lặng. Cô đã từ bỏ quyết tâm đoạt lấy trái tim Vũ từ lâu lắm rồi, khi nhận ra mình hay bất cứ cô gái nào khác cũng sẽ thua trước tình ey6u xa xưa của anh. Không phải thua Mai mà thua những kỷ niệm, những tình cảm Vũ vẫn quá nâng niu. Nhưng cái cảm giác phải từ bỏ một thứ rất quý giá luôn bóp nghẹt Mạn mỗi khi cô buộc đối diện với nó – mỗi khi cô đứng bên Vũ trên sân khấu, hay ở bên anh trong phòng tập.

– Cậu có thể hát cho tớ nghe một lần được không? Bài năm xưa cậu hát vào một chiều mưa trong phòng tập mà chúng tớ vô tình nghe được. Bài hát về mưa…

– Đấy là bài hát dành cho Mai. – Vũ miên man trong chùm sóng ký ức vừa dạt vào tâm trí anh, rồi nhìn thẳng Mạn – Cậu còn muốn nghe không?

Mạn khẽ gật đầu. Tim cô buốt lặng. Là kẻ chắt mót hạnh phúc cũng được, miễn sao cô được một lần nghe tiếng nhạc chiết ra từ trái tim anh….

Mong một chiều muộn, mong mưa chợt nhớ…

Những ngày mưa trong veo.

Cái thời bên hiên cửa sổ, mặc mưa vỗ nhẹ vành tai và rúc rích trong tóc.

Cái thời khóc vì nhớ và khóc vì yêu.

Cái thời gói nước mắt vào mưa và gói mưa vào tim.

Cái thời trong mắt em có mưa và trong tim em có anh.

Xa. Mà không tan cùng mưa năm ấy.

Những ngày nắng óng ánh.

Cái ngày một nụ cười tỏa ngàn ngàn tia ấm.

Cái ngày một trái cầu tung nẩy cùng nhịp tim.

Cái ngày cười vì nhớ và cười vì yêu.

Cái ngày đan tiếng thở vào nắng và đan nắng vào tâm.

Cái ngày nắng vuốt mi em và mắt em dáo dác tìm anh.

Xa. Mà không tắt cùng nắng mùa nào.

Một chiều muộn.

Buồn trong veo và nhớ óng ánh.

Tim ngày xưa.

Tìm người xưa.

Mất dấu!

Sưu tầm


Blog, Updated at: 19 tháng 10

0 nhận xét: