Về với yêu thương

Post by

Anh ta đã ra đi. Về với người mà anh ta yêu, có lẽ đó là sự lựa chọn tốt nhất. Sẽ không còn đau khổ nào nữa.
***
Ngày bé vẫn nghĩ, cảnh sát là người tốt, lưu manh là người xấu. Trắng đen rõ ràng. Giữa họ là một khoảng cách không bao giờ có thể tiến lại gần nhau.

Lớn lên, quan điểm sống thay đổi, mọi thứ đều thay đổi. Những gì nhìn qua đôi mắt màu xanh không đơn thuần là màu hồng đẹp đẽ.

Tựa như tôi chọn học để trở thành một y tá thay vì cảnh sát. Tôi không phán xét bất cứ ai, cũng không đánh đồng tất cả mọi người đều là người xấu. Chỉ là tôi đã không còn là cô gái mơ mộng, không còn cười một cách ngây ngô như thuở còn bé.

Tôi làm ở bệnh viện đã hơn hai năm. Quãng thời gian ấy không quá dài, cũng chẳng phải là ngắn. Nó đủ để tôi nhận ra bản thân mình đang đứng ở đâu trong xã hội khắc nghiệt này.



Tôi làm từ thứ hai đến thứ bảy, và có một ngày chủ nhật để nghỉ ngơi trước khi bước vào tuần làm việc mới. Đúng bảy giờ tôi ra khỏi nhà, lái xe tới quán Kokko ở ngã tư đầu tiên mua cho mình bữa sáng với sandwich và một cốc café đen. Sau đó lái xe tới bệnh viện, thay đồ và ăn sáng xong thì đồng hồ vừa điểm tám giờ.

Cuộc sống của tôi là một vòng tuần hoàn không có bất cứ một chút xê dịch nào. Tôi không có người yêu. Ở cái tuổi hai mươi tám, tôi vẫn còn cảm thấy quá sớm để tìm cho mình một ai đó để quan tâm, để nương tựa.

Sau khi tiêm thuốc cho bệnh nhân, kiểm tra tình hình và ghi vào báo cáo, tôi đẩy xe trở về.

Hôm nay là một ngày đẹp trời. Những tia nắng nhẹ nhàng nô đùa trên những cánh hoa còn vương sương mai. Nắng cười trên những cành cây, ngọn cỏ. Nắng ôm vào lòng tất thảy mọi thứ. Dù cho đó là rác rưởi đi chăng nữa, cũng chẳng có sự đối xử khác biệt nào.

Tôi đưa mắt tìm kiếm hình ảnh quen thuộc. Chàng trai có mái tóc màu vàng bạch kim và chiếc kính cận ngồi một mình trên ghế đá, dưới tán cây và ngay bên cạnh những khóm hoa đang khoe sắc. Dù cho gương mặt có phần xanh xao và lạnh lùng, nhưng nếu như bắt gặp một chàng trai như vậy ở bên ngoài, thì không có bất cứ ai không thể không yêu thích.

Nét buồn nơi đó khiến con người ta si mê. Nhưng có một sự thật không ai ngờ tới rằng, cách đây hai năm chàng trai đó lại là một tên sát nhân hàng loạt.

Ngày đầu tiên tôi làm tại bệnh viện này, cũng chính là ngày mà anh ta được chuyển tới.

Khác với những gì mà tôi tưởng tượng, anh ta hoàn toàn im lặng khi chúng tôi gặp nhau. Không có sự chống đối, không có những tiếng gào thét, không có những câu nói tục tĩu. Anh ta chỉ im lặng làm theo mọi sự sắp xếp của cảnh sát áp tải. Đôi mắt vô hồn như đang ở một nơi nào xa lắm.

Y tá trưởng phân công cho tôi chăm sóc anh ta với lý do là cần làm quen với công việc. Thực chất tôi biết là chẳng ai lại muốn đối mặt với một tên sát nhân hàng loạt. Với suy nghĩ cái chết luôn lơ lửng ngay trên đầu.

Tôi đã chăm sóc cho chàng trai đó với sự giúp đỡ của hai cảnh sát. Anh ta bị còng tay vào thanh chắn ở giường những lúc tôi cần tiêm, và mọi cử động đều bị giám sát một cách chặt chẽ.

Thật ra tôi cũng sợ khi nghe những lời đồn từ mọi người. Nhưng bên cạnh đó, sự tò mò lại khiến bản thân luôn lén quan sát chàng trai đó. Đôi mắt màu nâu sau cặp kính cận luôn nhìn xuống dưới, bàn tay luôn lạnh ngắt mặc dù là Đông hay mùa Hè nóng nực.

Như lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, anh ta vẫn luôn im lặng. Chưa bao giờ tôi thấy anh ta nói chuyện, trong suốt hai năm. Tôi còn nghĩ anh ta bị câm, nếu như trong hồ sơ không ghi rõ anh ta là một người bình thường. Nghề nghiệp của anh ta là một giáo viên.

Tôi thắc mắc về chàng trai đó, về quá khứ của anh ta. Vì thật sự tôi không cảm nhận được sự tàn nhẫn nơi người đó.


Có rất nhiều bài báo tôi đã đọc, những câu chuyện được thêu dệt khiến tôi nghĩ rằng sự thật dường như không đúng như những gì mà tôi biết. Anh ta đã giết bảy người, và nạn nhân cuối cùng chính là người mà anh ta yêu nhất.

Họ nói tới những gì mà anh ta làm, nhưng chẳng ai quan tâm tới quá khứ của anh ta. Chẳng ai thật sự hiểu anh ta từng đã bị tổn thương tâm lý từ nhỏ. Những điều ấy có thể làm thay đổi một người. Từ một đứa trẻ đơn thuần trở thành một tên sát nhân.

Dù cho sự thật không thể chối cãi là anh ta đã giết người. Bảy người là một con số không nhỏ. Tội ác của anh ta phải bị trừng trị. Tuy vậy tôi lại thấy thương cho người đó hơn là căm ghét. Có lẽ vì tôi đã gặp những người khác nơi bệnh viện này, quá khứ của họ khiến cho chính bản thân mình bị tổn thương. Nơi mà người ta có thể vừa cười, vừa khóc. Nơi mà họ không còn được sống là chính mình.

Dạo gần đây gương mặt của anh ta có phần nhẹ nhõm hơn trước. Chúng tôi thường xuyên cho anh ta ra ngoài sưởi nắng. Lần đầu tiên sau hai năm anh ta đã mỉm cười. Một nụ cười không hẳn là cười, nhưng nó cũng khiến cho những người quan tâm tới anh ta cảm thấy được an ủi.

Lawrence là người mà anh ta yêu. Một cái tên thật đẹp. Đã từng có nhiều lần tôi muốn thử bắt chuyện với anh ta qua cái tên đó. Tuy nhiên, tôi sợ khơi lại những kí ức đau thương mà anh ta đã từng phải chịu đựng.

Một ngày cuối tháng bảy, khi tôi đang ở nhà xem tivi với Rob – con chó yêu quý mà mẹ tôi vừa gửi chăm sóc hộ vào tuần trước – thì nhận được điện thoại từ bệnh viện.

– Alo.

– Tin giật gân đây.

– Có chuyện gì thế? Cậu không sợ tôi báo y tá trưởng là cậu buôn chuyện bằng điện thoại của bệnh viện trong giờ sao?

– Tôi lại không kể cho cậu nghe bây giờ.

– Chuyện gì? – Tôi giảm nhỏ âm lượng của tivi.

– Anh ta chết rồi. Là tự sát. Nhảy từ sân thượng xuống… Thật kì lạ. Lớp hàng rào cao như vậy. Và cửa lên sân thượng chưa từng được mở ra trước đây…

Tôi gác máy và tắt luôn tivi. Mở cửa bước ra ngoài, nhìn lên bầu trời xanh trong. Những đám mây màu trắng đang nhẹ nhàng xuôi theo những cơn gió. Tôi ngồi xuống chiếc ghế đá, khẽ nhắm mắt lại.

Anh ta đã ra đi. Về với người mà anh ta yêu, có lẽ đó là sự lựa chọn tốt nhất. Sẽ không còn đau khổ nào nữa.

***

Anh hứa sẽ giúp em được tự do. Nếu anh thực sự yêu em, hãy giết em.

Máu và cơ thể, trái tim của em,… mọi thứ đều thuộc về anh. Tất cả đều là của anh.

Cảm ơn anh vì đã giữ lời hứa.

– Adrian, anh có yêu em không?

– Anh yêu em… Vậy nên, anh sẽ không bao giờ buông tay em ra.​

Sưu tầm


Blog, Updated at: 09 tháng 10

0 nhận xét: