Chạm vào rồi nhé, nỗi đau

Post by

Giang Nam cầm tay Davi lôi cô ra khỏi phòng. Giờ thì Davi chẳng còn sức chống cự nữa, cô chỉ lẳng lặng bước thật nhanh theo bước chân hắn.
***
Còn hắn chẳng nói gì, cũng chỉ lặng lẽ xiết chặt tay cô kéo đi như kéo một con búp bê. Bàn tày hắn càng ngày càng xiết chặt hơn như thể sợ cô chạy mất.

“Đau đớn là cách duy nhất để thức tỉnh khỏi ảo mộng. Nỗi đau càng sâu đậm thì thoát ra khỏi mộng mị càng dễ dàng. Trong ảo mộng, mọi thứ ta nghe thấy, chạm vào, nhìn thấy hoặc cảm nhận đều là ảo giác, nó biến mọi thứ thành màu hồng, biến xấu thành đẹp, độc ác thành thiện lương. Trừ khi ta coi ảo mộng là cuộc sống thực, ta cứ tưởng những gì ta cảm nhận được là cõi thực và ta chế giễu những kẻ khác vì sự mê muộn trong mộng mị. Nhưng khi tới giới hạn của đau đớn, ta sẽ giật mình, bàng hoàng nhận ra rằng hóa ra ta cũng đang ở trong một ảo mộng khác.”



1.RƯỢU.

Davi rạp người xuống bàn, nhìn viên đá tròn xoe tan dần trong thứ nước đầy cồn màu nhạt. Jim Beam không quá mạnh nhưng cũng đủ khiến cô say mèm. Nhìn mọi thứ biến dạng qua ly rượu, người ta nói uống rượu cho ấm lòng, uống cho đầu óc sảng khoái nhưng rượu vào là mộng mị, áo tưởng và phấn khích. Giống như cô lúc này, đang nhìn anh chàng ngồi trước mặt cô kia qua ly rượu, một anh chàng bị biến dạng bởi hơi men của cô. Chàng trai với mái tóc nâu vàng, râu ria nhẵn nhụi, xương quai hàm quyến rũ.

Gạt ly rượu sang một bên, giờ thì cô đã nhìn rõ được gương mặt chàng trai đó, hơi men chưa đủ phê pha để cô mất nhận thức, cô vẫn biết được rằng đó là một anh chàng điển trai.

“Tôi nghĩ cô nên uống Tequila, nó sẽ ngon hơn đấy.”

Anh chàng mở lời khi phát hiện ra từ nãy tới giờ có cô gái nhìn mình. Davi thoáng ghé nhìn khu vực mặt bàn của anh chàng, có lẽ anh ta đã ngồi đây khá lâu, nhìn đống ly rỗng trước mặt cũng đủ để biết điều đó.

“Tôi có thể mời chị một ly Tequila được không?”

“Tôi và cậu đâu có biết nhau.” – Davi chống tay lên cằm, bấm bấm những ngón tay thon dài lên má rồi nói với chàng trai bằng giọng điệu đong đưa.

“Đơn giản là mời chị một ly rượu giống như anh chàng nhân viên phục vụ kia giới thiệu loại rượu phù hợp cho khách vậy thôi. Trong trường hợp này chỉ khác là tôi cao cấp hơn anh chàng phục vụ đó.”

Khóe miệng nhoẻn cười rồi vụt tắt, ở anh chàng cười cợt kia chẳng có chút vui nào, cái trạng thái nhu mì đến đau lòng đó càng khiến Davi bị thu hút nhiều hơn. Hơn nữa cách nói chuyện khôn khéo những không kém phần tự nhiên càng làm cho tâm trạng của cô và không khí của cuộc trò chuyện trở nên dễ thở.

Davi luồn tay qua mái tóc rồi chống tay vào sau gáy. Đến lúc này cô đã tỉnh táo hơn một chút, đủ để soi kỹ gương mặt chàng trai đối diện. Hẳn là một anh chàng bình thường ở độ tuổi hai mươi lăm. Cặp mày dày sắc nhọn như lưỡi đao, đuôi mắt dài và đen như ngòi bút lông, xương quai hàm vuông vắn gọn gàng và nước da hơi ngăm nhàn nhạt.

“Liệu tôi có diễm phúc được ngồi vào vị trí của chiếc túi đang đặt bên cạnh chị hay không?”

Davi chợt giật mình rồi bèn bỏ chiếc túi của mình qua ghế bên kia để chừa chỗ cho anh chàng ngồi. Ở anh chàng có mùi của thuốc lá, cũng có mùi shisha, mùi nước hoa và mùi rượu, nhìn cách anh ta xoay ly rượu rồi đưa lên chao đảo rất chuyện nghiệp.

“Cậu cứ tự nhiên, dù sao cậu cũng là người mời tôi rượu.”

“Vậy tôi sẽ tự nhiên cho đến khi chị đuổi tôi đi.”

Cuộc nói chuyện diễn ra vui vẻ hơn Davi tưởng, mọi thứ nhức nhối trong đầu như được trôi theo ly Tequila vào góc nào đó trong não bộ. Một hơi dốc cạn ly rượu, nhấp miếng chanh chua rồi nếm chút muối trên mu bàn tay. Davi cảm nhận được hương mị mạnh mẽ mà Tequila mang lại.

“Quả thực là không tồi chút nào.”

“Tôi nói mà, rồi chị sẽ thích nó.”

Davi gọi thêm một ly nữa. Những ly Jim Beam trước đã làm Davi mộng mị, giờ thêm cả Tequila càng khiến cô bay bổng hơn. Không khí trong bar lúc này khá vắng vì chưa tới giờ hoạt động của những thanh niên đầy sức sống. Hầu như trong quán lúc này chỉ có một vài cặp tầm trung tuổi, thích rượu và đến đây để phê pha với nhau vài ly rượu ngoại mới nhập.

“Chị tên là gì? Tôi là Giang Nam, hai mươi lăm tuổi hiện làm nghề người mẫu tự do.”

Davi ngà ngà say, hưng phấn khi nghe thấy tên Giang Nam, một anh chàng làm nghề người mẫu. Cái tên đẹp, cộng thêm cái nghề ngỗng cũng nồng nặc mùi nghệ thuật phóng túng càng khiến Davi bị thu hút hơn. Với một cô gái ở độ tuổi hai mươi bảy vẫn đang chờ đợi tình yêu, một phụ nữ khao khát được yêu và đến tuổi thèm thuồng một nơi nương tựa như Davi thì điều kiện của Giang Nam vô cùng kích thích.

“Tôi tên Vi, Dã Vi bạn bè thường gọi là Davi, hai mươi bảy tuổi.”

Davi dốc cạn ly Tequila thứ hai, nhăn mặt một chút để tận hưởng vị chua, mặn của chanh và muối. Có rượu mạnh kích thích càng làm Davi thêm phần phấn khích hơn.

“Chị thích Tequila rồi phải không? Tôi biết là chị sẽ mê nó mà. Khi đầu óc căng thẳng hay stress thì một ly Tequila là lựa chọn số một. Nếu có thêm một ít Sangrita nữa thì tốt hơn, đó là một loại nước uống kèm với Tequila có vị chua và cay nồng đặc trưng của ép cam, siro lựu và bột ớt.”

“Cậu có vẻ am hiểu về rượu quá nhỉ?”

“Ồ không, đó là nghề của tôi mà, tôi phải biết về chúng, đặc thù nghề nghiệp thôi.”

Nói rồi Giang Nam đưa ly rượu của mình lên miệng dốc cạn. Viên đá tròn xoe trong cốc rơi xuống chạm đáy nghe leng keng. Như muốn tiếp tục câu chuyện, Davi đưa cốc rượu của mình lên toan kêu thêm ly nữa. Dường như biết được ý định của Davi, Giang Nam kịp ngăn lại.

“Cậu phải để tôi mời lại cậu một ly chứ.”

“Chị không thấy sao? Tôi đã uống đủ rồi” – Giang Nam chỉ về phía những chiếc ly vẫn đặt ở vị trí bàn cũ của cậu rồi nói tiếp: “ Và tôi nghĩ chị cũng đã uống đủ rồi, một cô gái ra ngoài một mình không nên uống quá nhiều.”

Một chàng trai làm nghề phóng túng lại có những suy nghĩ thật lịch sự. Trong phúc chốc, Davi thấy mình thật yêu con người này. Cô vén tóc sang một bên để lộ ra bờ vai gầy mảnh khảnh rồi nhìn chằm chằm về phía Giang Nam.

“Ra ngoài một mình và uống say thì sao chứ? Chẳng lẽ tôi không đủ hấp dẫn với cậu sao? Một anh chàng làm nghề người mẫu, việc qua đêm với một cô gái thực sự là chuyện nhỏ mà. Hay là vì tôi lớn tuổi hơn cậu, già và xấu nên cậu không thèm muốn tôi?”

Giang Nam nhẹ nhàng quay đi rồi cười xòa. Nhưng ngay lập tức hắn khẽ khàng ôm lấy vòng eo con kiến của Davi rồi luồn tay vào trong áo lướt nhẹ qua da thịt phần bụng. Chừng đó thôi cũng đủ thể kích thích Davi đến cực độ. Davi rụt người lại , hơi bất ngờ bởi sự tấn công của Giang Nam.

“Vậy là chị đã đủ hiểu chưa? Tôi đã kìm chế, không phải là chị không hấp dẫn tôi mà là tôi đang cố gắng không bị hấp dẫn bởi chị.”

Davi cười xòa, hơi men khiến cô đi quá xa. Bình thường cô là một cô gái nghiêm túc, cho dù có rượu vào cũng chẳng có chút biểu hiện lẳng lơ. Nhưng không hiểu vì sao hôm nay cô lại muốn phá vỡ mọi thứ mà cô xây dựng từ trước tới nay, nhất lại là với một anh chàng mới chỉ quen chưa đầy hai tiếng.

2.YÊU.

Davi nghĩ rằng mình đang yêu, sau khi gặp Giang Nam chưa được hai tiếng vào tối hôm qua. Vì không muốn quên đi chàng trai đặc biệt ấy mà Davi cố gắng giữ cho tinh thần thật tỉnh táo. Từng lời nói, từng hành động, câu thoại giữa hai người Davi nhớ tất cả. Trên tay cô là tờ giấy ghi lại số điện thoại của Giang Nam mà hắn đã đưa cho Davi tối hôm qua.

Mở điện thoại, soạn tin nhắn và gửi tới những con số in hằn trên tờ giấy. Davi hồi hộp từng giây đợi tin nhắn phản hồi. Nhưng rồi hai phút, năm phút, mười phút, hai mươi phút, nửa tiếng trôi qua, chiếc điện thoại vẫn nằm im lìm trên mặt bàn.

Có chút buồn thoáng nhẹ qua lòng. Một anh chàng làm nghệ người mẫu ư? Những lời ngọt nhạt đầu môi đó thực sự sao thể tin được nhất là trong một đêm rượu tình chưa đầy hai tiếng. Davi cười nhạt quăng điện thoại lên giường rồi nằm rạp sang một bên. Cô không thể buông khỏi đầu những gì đã nhớ về tối hôm qua, chưa hẳn là thất tình nhưng Davi muốn khóc, khóc cho cái kiếp sống “vì” của cô.

Khi sinh ra hơi thở định sẵn là con gái của một gia đình làm ăn lớn, khi bắt đầu lớn lên được định sẵn học thức là của một gia đình có nền tảng tri thức. Khi tới tuổi được kết bạn, được định sẵn là con của một gia đình có những mối quan hệ tầm cỡ và khi tới tuổi kết hôn, được định sẵn là một cuộc hôn nhân mang tính chất “thương mại”. Từ khi sinh ra đến khi hai mươi bảy tuổi, chưa một lần Davi được sống trong hơi thở của mình, cô dần quen với những cụm từ như: “Con phải….” “Ba, mẹ muốn con…” “Con không được….”. Và cho đến giờ phút này, khi người đàn ông đang tiến vào từ phía cổng chính trên chiếc xe sang trong bậc nhất kia bước xuống, cuộc đời cô như được ấn định xong xuôi. Đó là chồng tương lai của cô.

Giang Nam xuất hiện như một đấng cứu thế. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, mọi nét đẹp của một cô gái từ mười sáu tuổi cho đến hai mươi lăm tuổi kịp ùa về trên gương mặt của người con gái ấy. Cô tưởng tượng ra Giang Nam như một “bạch mã hoàng tử” cứu cô khỏi kiếp sống nô lệ. Rồi tưởng tượng ra người đó bước vào qua cánh cổng nặng trịch kia với bộ veston chỉnh tề, tưởng tá đạo mạo, bờ vai vững chắc vào ngỏ lời mang cô đi khỏi cái nhà giam này. Và rồi dư vị của cái chạm nhẹ lên da thịt vào tối hôm qua bất chợt ùa về, sống eo hơi cong lên khi bị kích thích, một khoái cảm nhẹ, một sự hưng phấn nhẹ khi một chàng trai khỏe mạnh, biết cách chiều chuộng chạm vào cơ thể. Cô muốn có Giang Nam, muốn có anh chàng hơn bao giờ hết. Và đó chính là lý do vì sao cô nghĩ rằng cô đã yêu.

Tiếng chuông tin nhắn vẳng nhẹ trong không gian yên ắng. Gạt đi những giọt mặn buốt đọng lại trên môi, Davi vui mừng khi đó là tin nhắn của Giang Nam.

“Tối nay chị rảnh chứ? Chúng ta có thể tiếp tục cuộc trò chuyện tối hôm qua được không?”

Chưa kịp suy nghĩ, Davi nóng lòng liền nhắt tin lại đồng ý. Tin nhắn được chuyển đi, Davi sực nhận ra rằng buổi tối cô không được phép trở về nhà quá muộn, hơn nữa lại là gái-sắp-có-chồng.

Loay hoay một hồi không biết nên xử lý như thế nào? Davi quyết định đào tẩu ra khỏi nhà một lần. Thực sự cô rất muốn gặp lại Giang Nam một lần nữa, muốn ngồi trò chuyện với cậu lâu hơn, ngắm nhìn gương mặt u sầu của cậu và nghe cậu tản chuyện trên trời dưới biển, về bất cứ loại rượu nào mà cậu biết. Rồi mối quan hệ sẽ dần tốt hơn và Davi sẽ có cơ hội thay đổi cuộc đời mình bên cạnh người con trai mà cô yêu thích.

3.MƯA.

Trời mưa rả rích suốt cả ngày, từng lượt xe cảnh sát lượn lờ qua các tuyến phố lớn. Vị cảnh sát trung tuổi bước ra khỏi một nhà nghĩ nhỏ, dáng vẻ nhớp nháp với chiếc áo mưa quân đội để mở hai nấc cúc trên, phần cổ áo bên trong đã ngả màu trong suốt vì sũng mữa.

“Vẫn chưa có tin gì sao?”

“Chưa ạ?”- Một anh cảnh sát trẻ kính cẩn trả lời vị cảnh sát trung niên.

Nom dáng vẻ mới vào nghề của anh chàng còn hớt hải hơn là những vị trưởng lão đã có thâm niên như vị cảnh sát kia. Từ đầu đến chân anh chàng lấm tấm bùn đất, bộ quần áo mưa rộng thùng tình xộc xệch chẳng ra hàng ra lối. Mưa không ngớt khiến anh chàng chỉ mở được hé đôi mắt, gương mặt nhăn hết cỡ để mong sao có thể thu vào sau cái mái vành của chiếc mũ.

“Tiếp tục tìm đi, hắn không đi xa điểm hẹn được đâu, một giờ chiều mai là giờ hẹn, từ giờ cho tới lúc đó phải tìm ra manh mối.”

Vài chiến sĩ công an đứng gần đó nghe lệnh cũng vội nhảy lên xe máy rồi lao vào làn mưa dày đặc. Vị cảnh sát trung niên cẩn thận cất tấm ảnh vào trong túi áo, trời mưa lớn, cộng thêm việc lôi ra lôi vào khiến tấm ảnh càng trở nên nhàu nhĩ.

Một vụ bắt cóc xảy ra vào khoảng tám giờ sáng hôm qua, con tin là một cô gái hai mươi bày tuổi, con gái của một chủ doanh thương lớn trong thành phố. Kẻ bắt cóc không muốn có bất kỳ sự can thiệp nào của báo trí và cảnh sát. Mọi việc điều tra đều được diễn ra trong im lặng.

4. BẮT CÓC…

Davi tỉnh dậy và thấy toàn thân mỏi nhừ. Chân tay cô bị trói bởi một dải băng cá nhân dài được thấm ướt. Càng cố cựa quậy, sợi dây càng xiết chặt, cổ tay cô mẩn đỏ trầy xước khiến cô cảm thấy đau đớn.

“Đừng cố cựa quậy nữa, chiếc khăn đó được tẩm nước muối, sẽ rất xót nếu nó cọ vào da thịt.”

Giang Nam đứng trước mặt cô vẫn với dáng vẻ của một kẻ lạnh lùng. Hắn không mặc áo, cơ thể không cường tráng nhưng cũng đủ để bất kỳ một cô gái nào đỏ mặt, chiếc quần jean phủi bụi màu đen cạp trễ ôm sát toàn bộ đường cong của đôi chân dài, cộng thêm đôi boot cổ thấp càng làm cho cơ thể của Giang Nam thêm phần quyến rũ, nhất là hình săm bên hông trái.

“Tại sao lại làm như vậy với chị?”

Giang Nam không trả lời, hắn dốc cạn chai bia rồi đập nó xuống sàn,tiếng động mạnh mẽ khiến Davi co rúm người lại. Mảnh chai vỡ vụn khắp nơi, Giang Nam đi lại xung quanh cô, tiếng giày nện xuống sàng làm cho các mảnh thủy tinh vụn nát, bất ngờ hắn ngồi xuống giường phía bên cạnh Davi. Hắn chạm tay vào tóc cô, vuốt chúng ra phía sau gáy rồi nhè nhẹ mơn trớn làn da từ cổ xuống đến vai. Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, Davi sợ sệt cố gắng hết sức để co người lại né tránh từng cử chỉ kích thích của hắn. Toàn thân cô đẫm mồ hôi, từng giọt chảy xuống qua chân mày rồi rơi xuống cằm. Không hiểu sao cô lại không hét lên khi thấy động tác tay hắn ra hiệu cho cô im lặng.

“Trước kia chị đã từng thích Nam vuốt ve chị như vậy mà, đúng không?”

“Trước kia….? Nam và chị đã có những khoảng thời gian tốt đẹp, chị thừa nhận điều đó. Nhưng bây giờ làm đang làm gì với chị? Đừng nói về quá khứ như thể nó vẫn đang tiếp diễn, nó đã kết thúc rồi vì Nam đã nói “trước kia…””

Davi nói bằng giọng run rẩy, bản thân cô đang rơi vào trạng thái không biết nên sợ hay không sợ.Một phần là nhìn những mảnh vụ dưới sàn nhà, một phần là tay chân cô đang bị trói, thậm trí còn không thể cử động được vì đau đớn. Vụ bắt cóc khiến Davi rơi vào sự khủng hoảng. Nhưng khi nhìn vào Nam, nhìn vào con người bên trong Nam qua đôi mắt đen láy, có gì đó khiến Davi tin rằng Nam sẽ không làm tổn hại đến cô.

Giang Nam di chuyển những ngón tay từ cổ xuống vai, đến xương quai xanh, bầu ngực rồi xuống bụng. Nó dừng lại ở phần bụng phải nơi có hình săm giống như của hắn.

“Tại sao lại phải sắm hình chứ?”

“Tại sao chị lại có quá nhiều câu hỏi tại sao vậy?”

“Vì những gì Nam đang cho chị thấy, con người khác của Nam.”

“Đây mới là con người thật của Nam.” – Hắn mân mê hình săm mới vẫn còn hơi sưng tấy rồi bất chợt hôn lên nó: “ Nam muốn chị nhớ đến Nam.”

Davi cười khẩy:

“Những gì Nam đang làm,chưa đủ để tôi nhớ một đời hay sao mà còn phải cưỡng chế săm trên thân tôi một dấu vết?”

Davi nói trong căm hận, nước mắt lại trực trào ra khi nghĩ đến sự nhục nhã vì cả tin của mình. Quen Giang Nam được nửa năm, đã bao nhiêu lần cô trốn nhà để qua đêm cùng hắn, cùng hắn uống rượu, tán gẫu, thậm trí còn trao cho hắn cái mà cả đời cô gìn giữ. Tưởng chừng như hắn thật lòng, chỉ có mình cô trong mắt, trong tim nhưng rồi hắn quay sang đâm cô một nhát. Nhát dao như cứa sâu vào tim, tạo lên vết hằn nhai đi nhai lại chảy máu cho đến chết.

Giang Nam hôn lên cổ Davi rồi thì thầm vào tai cô:

“Vì Nam muốn chị nhớ đến Nam không phải là một kẻ bắt cóc….mà là….người tình đặc biệt của chị. Vì Nam yêu chị, Davi ạ.”

Nước mắt lã chã rơi càng lúc càng giữ tợn. Davi càng không hiểu những gì Giang Nam nói. Né tránh hơi thở của hắn, Davi cố vùng vẫy ra khỏi vòng tay của hắn, cố thoát khỏi con quỷ đang ghìm chặt lấy cô. Nhưng tất cả đều vô ích, sợi dây cứa vào da thịt đau xé lòng, tim đau, da thịt đau khiến cô chẳng còn chút sức lực. Cô buông lơi mặc cho hắn lấn tới.

“Ừ! Cứ làm đi, làm những gì mà Nam muốn…vì…Nam yêu tôi mà…”

Giang Nam dừng lại khi những giọt nước mắt rơi xuống chạm vào má hắn. Hắn ngồi dậy, đặt Davi ngồi ngay ngắn tựa lưng vào thành giường rồi bước xuống khỏi giường. Hắn châm điếu thuốc rồi tiến lại phía cửa sổ. Mưa vẫn không ngớt, hạt mưa nặng nề rơi lộp độp đập vào cánh cửa như gào thét đòi lọt vào bên trong.

“Hôm nay không có trăng nhỉ, vậy là sẽ không bao giờ được nhìn thấy trăng nữa rồi.”

“Có phải mọi thứ đã được lên kế hoạch từ trước đúng không?”-Davi vẫn hỏi Giang Nam bằng giọng khàn đặc.

“Không biết còn được nhìn thấy trăng tròn lên nữa không nhỉ?”

“Trả lời đi đồ tồi, cậu lợi dụng tôi, cậu chiếm đoạt tôi, cướp đi mọi thứ của tôi kể cả tình yêu chân thành tôi dành cho cậu nữa. Đồ khốn nạn.”

Davi tiếp tục gào khóc trong khi đó Giang Nam lại có thái độ thờ ơ, bình tĩnh. Hắn vẫn ngắm những hạt mưa rơi ngoài kia qua ánh đèn đường hiu hắt, tỉnh thoảng có bóng người đi qua, phản chiếu lại ánh đèn yếu ớt. Nom họ yếu ớt và cô độc như cây đèn đó vậy.

“Nam à! Chị yêu Nam, thật đó, là thật lòng đó, vì vậy xin Nam hãy thả chị ra, đừng khiến lòng tin của chị biến mất, chị xin Nam đó.”

Mặc cho Davi kêu khóc, Giang Nam vẫn chìm sâu vào khói thuốc mờ ảo và những suy nghĩ của riêng hắn. Hắn ước gì bản thân có thể nhìn thấy trăng tròn một lần nữa, cũng ước gì có thể đứng trên sàn catwalk lần cuối, hôn chị lần cuối, ôm chị một cách mãn nguyện lần cuối. Nhưng đó mãi chỉ là suy nghĩ, ảo tưởng trong vô vọng mà thôi.

5. HỒI ỨC.

Giang Nam nằm bên cạnh cô, hắn không ngủ, chỉ nhẹ phả khói thuốc vào không trung qua ánh sáng mờ ảo của cây đèn ngủ.

Hắn không trói Davi nữa, Giang Nam cởi dây trói ra để Davi có thể ngủ dễ dàng hơn. Davi cũng chẳng định chạy trốn, bản thân cô đã quá mệt mỏi vì phải di chuyển đến nhiều địa điểm khác nhau trong ngày, bị trói tay chân, lôi đi như một con rối. Giờ cô chỉ muốn nằm yên và nghĩ về mọi chuyện. Nghĩ xem tương lại kia sẽ đi về đâu và những gì giữ cô và Giang Nam trong quá khứ là thực hay giả.

“Chị ngủ sớm đi, mai chúng ta phải đi từ rất sớm đấy.”

Giang Nam tắt điếu thuốc rồi kéo chăn lên cho Davi, hắn nằm yên bên cạnh cô, không hề chạm vào cô, không tấn công cô như khi nãy giống như hắn đang muốn giữ một khoảng cách nào đó.

“Nam ah!”

Tiếng trả lời khe khẽ, chất giọng ấy vẫn vậy, chưa bao giờ khác. Cho tới thời điểm này, khi mà sự sống và cái chết của cô còn chưa rõ, Davi vẫn không hề ghét con người đó, cô vẫn yêu Giang Nam như vậy.

“Tại sao lại giữ khoảng cách với chị?”

Nam khẽ cựa mình, hắn không đắp chăn, hắn nhường chăn cho chị còn hắn, một mình co quắp. Hắn quay lưng về phía tấm lưng mỏng manh của chị, hắn nghịch chiếc đèn bàn, bật lên bật xuống khiến nó sáng lập lòe. Bóng của hắn thoắt ẩn, thoắt hiện trên bức tường đối diện, cái bóng to lớn nhưng cô đơn. Davi yêu hắn cũng vì cái buồn và cô đơn của hắn, từ trước đến nay, cô chưa hề biết gì về Giang Nam ngoài những gì mà cô thấy ở hiện tại. Mật mã Giang Nam như một bí ẩn lớn mà cho đến giờ Davi mới sự nhận ra. Hóa ra cô chẳng hề hiểu gì về hắn cả.

“Chị ngủ đi, mai chúng ta sẽ đi sớm.”

Hắn giữ khoảng cách với Davi như muốn bảo vệ cô, không muốn cô bị đau bởi bàn tay mạnh mẽ của hắn. Hắn tắt ngóm đèn và không bật nó lên nữa, không gian xung quanh chìm dần vào bóng tối im lặng.

Trời hửng sáng, Davi giật mình thức giấc, cô bật dậy rồi nhìn khung cảnh xung quanh. Ngay lúc ấy cô chỉ mong mọi thứ giống như một giấc mơ, thức dậy mọi thứ sẽ trở lại. Căn nhà như cái cùm sẽ xuất hiện, hương thơm quen thuộc mỗi buổi sáng khiến cô ngao ngán, tiếng động khe khẽ của người làm đang quét dọn bên ngoài, tiếng chiếc xe sang trọng của ba cô từ lăn bánh qua cánh cổng cao ngất ngưởng. Chưa bao giờ cô lại cảm thấy nhớ cái cảnh tượng đó đến thế.

“Có đồ ăn trên bàn đấy, chị ăn lẹ đi rồi cúng ta xuất phát.”

Trước kia, mỗi buổi sáng thức dậy cô đều nhận được tin nhắn hỏi han từ Giang Nam: “Chị ngủ ngon chứ? Tối nay chúng ta gặp nhau được không? Nam nhớ chị.”. Mỗi lần như vậy cô lại muốn lao ngay ra khỏi cánh cổng kia, bay đến bên cạnh Giang Nam rồi e ấp vào lòng hắn. Nhưng giờ chẳng còn cái vị ngọt ấy nữa rồi. Tequila uống vào thì sảng khoái vì độ mạnh của nó nhưng rồi cuối cùng vị cay nồng của nó vẫn khiến ta phải rùng mình. Sự thật đằng sau ly rượu chẳng bao giờ làm vừa lòng người uống cả.

Davi cầm chiếc bánh mì trên tay rồi đưa lên miệng. Giống như đang nhai rơm, khô khốc, tẻ nhạt. Ly sữa bên cạnh cũng nguội lạnh,Davi nhoẻn cười vì sực nhận ra rằng đây là lần đầu tiên Giang Nam đưa cho cô một thức uống khác mà không phải là rượu.

“Là lần đầu tiên nhỉ, lần đầu tiên Nam đưa cho chị một thức uống không có cồn.”

Giang Nam tiến gần về phía Davi, cậu nhẹ nhàng xỏ đôi giày ướt nhẹp, nhàu nhĩ vào chân cho cô rồi dùng lược chải qua mái tóc,cột gọn gàng nó ra phía sau gáy cho Davi.

“Chị muốn uống rượu sao?”

Giang Nam chỉ lặng lẽ hỏi, giọng nói đều đều đồng điệu. Cơ thể thoang thoảng mùi nồng.

“Không, chỉ là bất ngờ khi phát hiện ra một vài điều vậy thôi.”

Cột tóc cho Davi xong, Giang Nam ngồi trên chiếc ghế đối diện cô, hắn đưa ánh mắt ảm đạm nhìn Davi môt lúc lâu rồi quay mặt qua hướng khác.

“Trời vẫn chưa ngừng mưa, vẫn mưa như thế kể từ hôm qua.”

Davi vẫn lặng yên ăn nốt phần bánh mì của mình. Thỉnh thoảng cô liếc nhìn Giang Nam mờ ảo trong khói thuốc, ánh sáng hắt vào từ khung cửa sổ ướt đẫm mưa càng làm cho khung cảnh thêm phần sầu thảm. Làm thế nào để cô có thể hận được Giang Nam trong khi lòng cô vẫn đang yêu hắn quá nhiều. Ánh mắt đó, ánh mắt mà hắn nhìn cô chẳng phải là của một con cầm thú khát tiền và bất chấp thủ đoạn. Đôi khi Giang Nam nhìn Davi bằng ánh mắt thương xót, nhiều lúc lại tội lỗi, nhiều lúc lại là sự thèm muốn yêu cuồng dại. Cảm giác về xác thịt vẫn còn mơn man trên từng phần cơ thể, Davi lấy tay trái chạm vào hình săm, giờ nó đã hết sưng, từng đường nét cứng cáp dần diện rõ. Đó là một hình ngôi sao bốn cánh, xen kẽ giữa hai màu đen và ghi đơn giản. Đuôi cánh dưới cùng bị rẽ làm đôi tạo nên một hình thù kỳ lạ.

“Chị còn đau không?”

Giang Nam thả điếu thuốc vào ly nước gần cạn, khói thuốc nhanh chóng phân tán khắp nơi chỉ còn lại một tiết xèo ngắn ngủi.

“Không.”

Davi cố gắng tỏ ra căm hận hắn, cô nhìn qua một hướng khác nhưng trong đầu vẫn luông nghĩ về những hồi ức đẹp đẽ giữa cô và hắn.

Hắn vốn là kẻ ít nói, hắn chỉ nhắn tin cho cô vào mỗi sáng, đôi khi vài ngày mới nhắn được một tin. Nhưng mỗi khi gặp nhau vào buổi tối, hắn đều mang lại cho cô một cảm giác mà cô chưa bao giờ có. Hắn có thể ngồi hàng giờ nghe cô kể lể về cái “nhà tù” mà cô đang ở, hắn đứng đắn và lịch sự, không bao giờ quá trớn với cô nơi đông người. Mọi thứ mà hắn làm với cô, đều là sự tự nguyện nơi cô.

Lần đầu tiên qua đêm với hắn, đó là ngày sau khi cô cãi nhau với ba. Davi không muốn về nhà và muốn ở cạnh hắn. Hắn thuê một căn phòng trong khách sạn cho cô rồi lặng lẽ ra về. Nhưng chính Davi đã giữ hắn lại, lúc đó cô muốn chiếm đoạt hắn, muốn trói chân hắn, muốn hắn phải chịu trách nhiệm. Nhưng hắn kiên định và đêm đó hắn nắm tay cô, chờ cho tới khi cô chìm sâu vào giấc ngủ rồi mới lặng lẽ ra về.

Nụ hôn đầu tiên giữa cô và hắn. Cô nhớ rõ nó chỉ vẻn vẹn chưa đầy một giây, nhanh và chóng vánh. Trong hơi men, hai đôi môi chạm vào nhau giống như điện giật khiến đôi bên bừng tỉnh trong sự gượng gạo, ngượng ngùng. Nhưng rồi sau đó là một nụ hôn mạnh mẽ khác, ở một nơi khác, một căn phòng trong khách sạn. Và chính ngày hôm đó, cô đã trói chân được hắn, đã hóa thành con hồ ly mệ hoặc, chiếm đoạt hắn.

Nhưng rồi giờ nghĩ lại, thấy có gì đó mặn mặn nơi đầu môi. Chẳng biết ai mới là người chiếm đoạt ai và ai mới là kẻ rơi vào bẫy.

Giang Nam cầm tay Davi lôi cô ra khỏi phòng. Giờ thì Davi chẳng còn sức chống cự nữa, cô chỉ lẳng lặng bước thật nhanh theo bước chân hắn. Còn hắn chẳng nói gì, cũng chỉ lặng lẽ xiết chặt tay cô kéo đi như kéo một con búp bê. Bàn tày hắn càng ngày càng xiết chặt hơn như thể sợ cô chạy mất.

“Chị sẽ không chạy đâu Nam, buông lỏng tay ra một chút được không?”

Hắn không tin cô, hắn càng xiết chặt hơn khiến cô đau đớn.

“Mọi thứ sắp kết thúc rồi, chị cố chịu đi.”

Nói rồi mọi thứ lại rơi vào im lặng. Đi được một đoạn, Giang Nam bất ngờ quay lại áp chiếc khăn ấm lên mặt Davi, hương thơm thơm lan tỏa khiến Davi cảm thấy dễ chịu. Cô như mụ mị rồi dần dần rơi vào vô thức.

Trong cơn mê sảng, Davi không thể cử động nhưng cô vẫn lờ mờ cảm nhận được mọi thứ xung quanh. Nước mưa hắt vào mặt lạnh buốt, hai cổ tay bị trói đau rát và cảm giác chiếc xe chạy lòng vòng. Davi nghe thấy giọng nói của Giang Nam, thoáng nghe những lời thủ thỉ như ngày xưa hắn nay thì thầm vào tai cô sau khi hai người vừa qua một đêm cuồng dại.

“Nếu một ngày kia, bỗng nhiên Nam không xuất hiện nữa, liệu chị sẽ ra sao?”

“Chị sẽ vẫn sống và coi Nam như một giấc mơ, vậy thôi. Chị không thuộc tuýp người chết vì tình.”

Nam khi đó mỉm cười đẹp là thế, cái hôn lên trán khi đó âu yếm là thế. Tưởng chừng như chẳng có gì có thể chia lìa được.

“Nếu một ngày kia, Nam khiến chị bị tổn thương, liệu chị có hận Nam không?”

“Hận chứ, vì chị yêu Nam nhiều lắm, càng yêu nhiều, sẽ càng hận nhiều hơn.”

Và khi đó hắn đã hôn cô, nụ hôn mà cả đời này chẳng thể nào quên được. Mãnh liệt và ướt át, có vị của máu từ môi chảy ra, tanh nhưng ngọt ngào vị của tình yêu.

“Vậy nếu như….”

“Đừng nếu như nữa, chỉ cần biết đến hiện tại, hai ta được hạnh phúc là quá đủ rồi.”

Giá như khi đó Davi để Giang Nam nói hết câu “nếu như…” ấy thì có lẽ giờ cô đã không phải sống trong cảnh này.

Hơi ấm từ lưng của Giang Nam vẫn lan tỏa, hương thơm như gỗ đàn hương dịu nhẹ. Đôi môi Davi khẽ mấp máy, cô gọi tên Giang Nam khe khẽ….

6. GIẢI THOÁT.

12 giờ…

Trưa hôm sau, sau gần hai ngày lùng sục tìm kiếm khắp nơi, lực lượng công an vẫn không thể tìm ra nơi trú ẩn của kẻ bắt cóc. Tất cả được lệnh bao vây xung quanh khu vực địa điểm giao dịch.

12 giờ 30 phút…

Giang Nam chở Davi đi lòng vòng bằng xem máy. Cô được cho sử dụng một loại thuốc ngủ nhẹ khiến cô rơi vào tình trạng không tỉnh táo. Giang Nam đặt Davi ngồi phía sau hắn, buộc tay cô vòng qua eo hắn, bịt miệng bằng một miếng vải rồi dùng khẩu trang để che mắt. Do trời đang mưa nên hắn sử dụng một chiếc áo mưa chùm lớn để ngụy trang bên ngoài.

Hắn đèo Davi đi lòng vong quanh địa điểm giao dịch và cả quanh khu nhà riêng của cô để chắc chắn hầu hết cảnh sát đã tập trung tại địa điểm giao dịch. Hắn tìm một vị trí thuận lợi rồi đặt Davi ở đó. Xong xuôi hắn phóng xe đi mất.

1 giờ.

Giờ hẹn đã đến, đúng hẹn, hắn gọi điện cho ba của Davi và đề nghị ông cho toàn bộ cảnh sát rút khỏi khu vực địa điểm giao dịch và để tiền vào hòm thư gần đó. Hắn muốn tất cả cảnh sát rút về nhà của Davi và sau khi hắn nhận được tiền, hắn sẽ nói cho ông biết vị trí của Davi.

1 giờ 30 phút…

Theo đúng lời hắn, Davi được tìm thấy ở một xưởng làm gỗ bỏ hoang gần nhà trong tình trạng mê sảng. Cô được đặt ngồi ngay ngắn trên một chiếc ghế tựa, với bộ quần áo tươm tất, tay chân không bị trói, có vẻ như đang ngủ.

Tên bắt cóc đã có được số tiền hắn muốn nhưng may thay Davi bình an vô sự. Cảnh sát vẫn đang tiếp tục phát lệnh truy nã và điều tra làm rõ.

6. TỰ THÚ.

Một tháng hai mươi ngày sau vụ bắt cóc, cảnh sát nhận được giấy tự thú từ kẻ bắt cóc Trần Giang Nam. Cục cảnh sát điều động một tiểu đoàn nhanh chóng vây bắt đối tượng phạm tội nguy hiểm. Ngay lập tức lực lượng cảnh sát vào cuộc lần theo địa chỉ ghi trên tờ khai và có mặt tại một ngôi nhà nhỏ thuộc một thị trấn ngoại ô thành phố.

Nhưng khi tới nơi, mọi người đều bàng hoàng khi thấy bài vị của Trần Giang Nam được đặt trên bàn thờ ngay gần cửa ra vào, hương khói vẫn nghi ngút.

Theo lời nghẹn ngào của mẹ Trần Giang Nam kể lại, Nam làm tất cả cũng chỉ vì người em đang chờ ghép tim của mình.

Em trai của Giang Nam bị bệnh tim bẩm sinh, toàn bộ viện phí điều trị đều do một mình Giang Nam lo liệu, gánh vác. Nghề người mẫu nghiệp dư không đủ để nuôi sống gia đình và một quả tim đang chết dần chết mòn.

Sau khi nhận được thông báo rằng trái tim của Giang Nam thích hợp để hiến tặng. Hắn đã chạy vạy soay sở khắp nơi nhưng vẫn không thể đủ tiền cho ca phẫu thuật.

Giang Nam đã lập kế hoạch bắt cóc Hà Dã Vi để nhận được khoảng tiền chuộc đủ chi trả cho phẫu thuật, viện phí và phục hồi sau ca mổ.

Theo bộ luật hình sự, Trần Giang Nam bị kết án năm năm tù giam vì tội bắt cóc cướp đoạt tài sản. Nhưng khi nhìn vào cảnh mẹ già em nhỏ bệnh tật, toàn bộ cảnh sát không khỏi xúc động vì tình cảm và sự hy sinh của hắn dành cho gia đình.

Vụ án khép lại trong sự xúc động, niềm tiếc nuối và nỗi đau đọng lại trong biết bao nhiêu người.

7. CHẠM VÀO RỒI NHÉ, NỖI ĐAU.

Trong đơn tự thú của Trần Giang Nam gửi kèm theo một bức thư.

Người nhận : Hà DãVi

“Davi thân yêu.

Có lẽ khi chị đọc được bức thư này cũng là lúc Nam chẳng còn trên cõi đời này nữa.

Davi à, Nam đã nghĩ rằng thà cho em của mình một quả tim thực sự để nó sống mạnh khỏe suốt quãng đời còn lại còn hơn là phải sống khổ sở bên trái tim nhân tạo. Nam đã nghĩ như thế từ trước khi gặp chị.

Chị có nhớ ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau không? Hôm đó chính chị đã hớp hồn Nam, Nam nhìn chị từ rất rất lâu trước khi chị chịu chú ý đến Nam. Hôm đó là ngày trăng tròn.

Lần đầu tiên chúng ta qua đêm cùng nhau, cùng nhau uống rượu, cùng nhau nhảy múa, cùng nhau hét hò thâu đêm và trao nhau nụ hôn đầu tiên cũng là vào một đêm trăng tròn đầy sao.

Kể từ khi đó, Nam đặc biệt thích những ngày trăng tròn, ngày trăng tròn là ngày tạo nên những kỷ niệm, những hồi ức hạnh phúc nhất giữa hai chúng ta.

Chị từng hỏi Nam có phải vụ bắt cóc đã được lên kế hoạch ngay từ đầu hay không?

Đúng, vụ bắt cóc đã được lên kế hoạch từ đầu ngoại trừ hai việc, quen chị là một sự tình cờ và yêu chị là điều mà Nam không thể kiểm soát bản thân…

Những tháng ngày bên cạnh chị Nam đã rất vui vẻ và hạnh phúc, mọi điều chị mang lại cho Nam. Nụ cười của chị, mái tóc của chị, dáng hình của chị, cái cổ cao, nước da min màng, bờ vai mảnh của chị, tất cả Nam sẽ ghim sâu vào trong tim cho đến tận lúc chết.

Cho đến giờ phút này, khi cái chết càng ngày càng đến gần, Nam lại càng nhớ chị hơn. Nam không chắc rằng chị sẽ ổn sau những gì Nam đã gây ra cho chị, cũng không biết chị đã khá hơn chưa, có thể ngủ ngon giấc hay không? Có thể ăn được nhiều hay không? Chị có còn hay tới quán bar mà chúng ta thường uống rượu với nhau hay không? Ở đó vẫn còn một chai Tequila dang dở của chúng ta, chị nhớ nhé.

Davi à! Đừng trách Nam khi đã săm lên người chị một hình săm xấu xí. Nam biết nó giống như vết nhơ với chị nhưng với Nam nó vô cùng ý nghĩa. Hãy nhớ nó, nhớ ý nghĩa tốt đẹp của nó, hãy coi nó như một viên tẩy, tẩy đi những tội lỗi mà Nam đã gây ra cho chị, hãy chỉ nhớ đến Nam, người đã yêu chị, muốn chị là của Nam, người tình của Nam mãi mãi.

Hãy tự hào về nó hay ít ra cũng đừng ghét bỏ nó giống như giây phút cuối cùng trước khi rời xa chị vào ngày hôm ấy, chị đã níu tay Nam lại và nói với Nam rằng chị yêu Nam đến nhường nào.

Nếu như chị không gặp Nam thì tốt biết mấy…

Cái câu nếu như cuối cùng mà chị không cho Nam nói. Nam ước gì khi đó chị để Nam nói ra câu đó, Nam đã lấy hết dũng khí của mình để chuẩn bị nói ra nhưng rồi chị lại ngăn Nam lại.

Nam muốn em trai của mình được sống, đó là lý tưởng, là mục đích sống của Nam. Đó là lý do duy nhất khiến Nam hy sinh tất cả.

Mong chị chóng quên đi nỗi đau này hay ít ra cũng coi nó như giấc mộng ngang qua đời chị, tiếp tục sống thật hạnh phúc nhé Davi của Nam.

Giang Nam.”

Những dòng chữ vội vã vẫn còn nhoen nước mắt ấy khiến Davi không thể kìm lòng. Nỗi đau này là gì chứ?

Đau vì cú lừa ngoạn mục hay đau vì sự hy sinh của kẻ đó.

Hơi ấm của đôi môi ấy vẫn hằn lên trán Davi mỗi lần nhớ lại, trong cơn mơ hồ mộng mị, ký ức về nụ hôn cuối cùng ấy như còn nguyên vẹn. Lần cuối cùng Giang Nam hôn Davi và cũng là lần đầu tiên Davi thấy Giang Nam khóc.

Ngước mắt lên nhìn bầu trời về đêm, bầu trời ảo diệu đầy sao, gió thổi nhè nhẹ khiến khóe mắt cay buốt. Davi mỉm cười : “Hôm nay trăng mới tròn làm sao.”

Sưu tầm


Blog, Updated at: 03 tháng 11

0 nhận xét: