Dấu yêu mùa cũ

Post by

Mình sẽ yêu nhau đến khi nào anh nhỉ? Khi hoa hồng màu xanh, hạt mưa bị vỡ, hơi thở lìa trần, bằng không, em đừng hòng trốn thoát.
***
Nắng sớm nhẹ, màu ca-ra-men, phủ mật ấm lên bãi cát bông đường, bờ biển dài hàng cây số. Tiết trời tháng năm, hanh khô, sáu giờ sáng mà quang cảnh đã tinh tường như đúng ngọ. Cặp tình nhân đi dạo, chờ bình minh. Chị mặc chiếc váy chấm bi dài, thoải mái với chiếc mũ lá dừa đội đầu. Đeo kính râm khiến anh hơi đứng tuổi nhưng áo thun kẻ ngang và quần bò tới gối đã kịp cứu anh một bàn thua trông thấy.

Không biết họ nói gì với nhau mà pha chút ấp e, ngượng ngịu. Gió ban mai bắt đầu cơn ve vãn thường lệ với những con sóng. Mẹ biển cả cau có, không hài lòng một tẹo, sóng chưa đến tuổi mà gió cứ đẩy đưa, chực trào lời mắng thương giận yêu nơi cửa miệng và đôi trai gái thành ra ướt sũng. Thế mà họ vẫn cười, phấn khích hơn cả trước. Anh nâng chị lên, vòng tay cứng cáp của vận động viên điền kinh ép sát vào lồng ngực căng đầy của cô thư ký đang tuổi xuân thì. Đó là một khung hình đẹp, một điểm sáng vĩnh cửu của năm 1992, trên bãi vắng mơ màng không ai.

Chị ném vội quá khứ vào ngăn kéo bàn trang điểm khi thấy chồng vừa thức giấc. Đôi mắt lim dim và khuôn miệng ngái ngủ của ông làm chị bật cười lên thành tiếng. Đã mười lăm năm từ ngày hai người nắm tay nhau bước vào lễ đường trong tiếng hò reo chúc tụng của mọi khuôn mặt thần thánh. Ngày ấy người ta yêu nhanh lấy vội, hay kháo nhau về tin đồn thế giới diệt vong và mọi thứ sẽ chấm hết trước khi bắt đầu bước qua năm 2000. Chị không tin vào lời đồn thất thiệt, hơi vô căn cứ và tâm linh ấy cho lắm. Chị lấy chồng để đong đầy khoảng trống.

Chồng chị sẽ là vật báu mang lại hạnh phúc như trong cổ tích và thật lòng thì có người phụ nữ nào không mong muốn cuộc đời mình kết thúc có hậu như thế đâu. Ông hơi nhiều tuổi nhưng bản lĩnh, có tài lãnh đạo, làm việc trong ngân hàng quốc tế và tôn thờ chị nhất trần đời. Chị biết mình chẳng thể đòi hỏi bất cứ điều gì tuyệt vời hơn nữa, nhưng lắm lúc vẫn cứ canh cánh bất an vô hạn. Trong mắt chị, ông là hiện tại, là hôm nay và sẽ là mãi mãi của tương lai trọn kiếp kia nữa. Rón rén đến bên giường, choàng tay lên thân hình vạm vỡ ấy, chị trân trọng phút giây này.

– Mình sẽ yêu nhau đến khi nào anh nhỉ?

– Khi hoa hồng màu xanh, hạt mưa bị vỡ, hơi thở lìa trần, bằng không, em đừng hòng trốn thoát.

Chị mở mắt, miệng há hốc và mồ hôi thì lấm tấm hai bên xương gò má. Chồng chị quá mệt sau hàng giờ thăng hoa luyến ái, thế giới của ông bây giờ chỉ còn lại giấc ngủ vùi vô hạn và không có chị trong đó.

Chị thấy khát nước sau cơn mộng mị, đầu óc trống rỗng như vừa mới bị hút sạch, vứt vào sọt rác, nhanh chóng được đội ngũ công nhân vệ sinh ký ức cần mẫn dọn sạch tinh tươm. Chạm chân xuống sàn nhà, chị vén bức màn phủ lấp khung cửa sổ thủy tinh, nhìn ra biển. Trời xanh tận cùng và cát vàng giòn làm băng hoại đi một hoài niệm xa xôi. Khách sạn giờ này im ắng, mọi căn phòng đóng cửa gần hết, cuối năm du khách khát biển đến ghê người. Trên ban công lộng gió, chị thản nhiên nhìn những hình nhân nhảy múa ngoài khơi xa trôi qua kẻ tay. Giấc mơ thuở xưa còn đầy.

– Mình sẽ bên nhau đến suốt đời em nhé?

Chị thất thần vì sự thân quen trong câu hỏi lững lờ. Trong vô thức, xoay người lại, chị ôm chầm lấy anh, khóc lấy khóc để, hối tiếc về những ngày xưa cũ vẹn nguyên, dai dẳng. Nhớ vô tận, hận triền miên, tại sao anh chọn lựa đôi chân mình mà không phải em hay ai khác? Em mãi là con bé ngốc nghếch, làm kẻ phá bĩnh ngáng đường đến với thành công trong mắt anh sao?

Những gì chúng ta đáng lẽ phải có là một mảnh trời rộng, một quãng sống bình thường, nhưng ít nhất hạnh phúc không quay lưng. Kẻ nói không bỏ rơi em là anh, kẻ không làm được điều mình nói cũng chính là anh. Cứ tiếp tục làm thế đi, để giờ đây trước mặt là gì?

Là ông.

Ông ngơ người, không hiểu bản thân có làm gì sai không, chỉ một câu hỏi thôi, sao vợ mình lại bỗng dưng sầu thảm.

Trước mắt chị, là chồng mình. Là chồng mình, không ai khác. Chị nhớ anh quá đỗi, đến mức không hiểu nổi.



Những lần đầu gặp mặt, anh hát những bài tình ca Pháp bềnh bồng, ru êm, chị ngơ ngác, vẻ gì đó rất mãn nguyện. Chị có tặng cho anh chiếc nón len tự đan, màu tím hoa oải hương anh yêu thích, mùa đông lạnh giá đó thật vui vầy. Đi xem phim, vào nhà thờ cầu nguyện, dõi mắt trông theo cánh chim hải âu, lăn dài lên bụi hoang cỏ dại, những khi họ bên nhau luôn là những ngày đẹp trời. Kỳ nghỉ đó và buổi sáng trên biển, mọi thứ như vẫn còn đây, ấm nóng và chực trào trỗi dậy.

Ông chưa kịp nhận ra điều gì thì chị đã lao vội trong cơn bão. Lòng biển đen ngòm, mọi người gấp gáp quay vào bờ, tìm kiếm một trạm dừng an toàn. Còn chị, thì cứ đi. Như một đứa trẻ hoang mang. Lạc loài. Ngã quỵ. Mệt nhoài. Trong ánh nhìn miên man, hình như có bọt biển nhòe đi trong đáy mắt.

Bãi biển bây giờ không là bãi biển của ngày xưa. Cô gái đôi mươi với khoảng trời xanh trong vời vợi trước mặt đã chìm khuất vào trong dĩ vãng. Anh đã chọn ra đi, như cái cách mà mọi con người giỏi giang dấn thân và ước vọng, đến với những thành phố mình mơ ước, những con đường mình khao khát đặt chân, thành danh với sự nghiệp thể thao đồ sộ. Anh đã không chọn chị. Đời anh phải thực hiện những điều lớn lao, không thể nào trở thành người cha già của những đứa trẻ, là tấm gương soi chiếu chăm sóc các con thơ, an phận đồng nghĩa với đào hố tự chôn mình. Chị thì nghĩ khác đi, chỉ cần nghe những điều giản đơn, chỉ cần làm những điều giản dị. Thế là vào một đêm mưa rất to, mọi an bày đã được dứt khoát, bóng người thiếu nữ vật vờ in trên vách cô liêu.

Tình đầu, tình đầu là không bao giờ quên. Con người dẫu đã chết, đã bị vùi lấp bởi danh vọng hay cam chịu kiếp sống tầm thường, nhưng dư âm hồi tưởng thì cứ còn hoài. Tình yêu thực chất có khác gì đồ ăn thức uống đâu cơ chứ, cũng có hạn sử dụng, cũng có lúc không dùng được nữa, vậy mà người ta cứ ngấu nghiến đến điên cuồng. Đã có lúc đột ngột giữa khuya, chị đi thắp nến trên lầu cao, thu lu một góc, lặng yên trong căn phòng thở dốc. Rồi có đêm hơi men đong đầy hơi thở, chị trằn trọc và rơi vào giấc ngủ chập chờn nửa tỉnh nửa mê, sáng thức dậy khóa chặt của phòng đầm đìa ướt gối. Thương là thương đã đủ cho phận mình phận người. Có những nỗi đau qua đi không bao giờ trở lại. Có những rung cảm về một con người dần dà bị phai đi. Nhưng mối tình vụng dại ngày nào vẫn được để dành yên vị ở đấy, chỉ chực chờ thổn thức trong giông tố phủ bụi đen kịt này, trong hư không tĩnh lặng bỏ rơi ánh sáng cuối con đường, nơi nghỉ chân ngấm mệt và ngấm buồn. Chuyện nói cười, tươi tắn, thơ ngây mau trôi tuột, nhưng chuyện đau lòng thì vốn dĩ dễ đọng lại, khó tàn phai.

Mưa phùn kịp tạnh, người ta hân hoan vì không khí mát mẻ, rực rỡ của mặt trời. Từng đôi nam nữ hòa mình vào bờ cát, hàng dương, vụt sáng và thăng hoa tuổi trẻ. Họ cùng nhau bước qua những tháng năm có khi thật vui, có khi buồn mênh mông, vô tận. Lọt thỏm giữa dòng người nhộn nhịp đương độ trăng tròn, một chút trầm mặc, một chút nồng nàn, hai bóng người thấp thoáng đang tựa sát vai kề nghe tiếng sóng vỗ tràn bờ, đối diện nhau bằng hai tấm lòng an nhiên, dịu dàng và gợi nhiều cảm hứng. Có thể họ đứng tuổi, cũng có thể còn rất thanh xuân.

Thời điểm này đã thuộc về những ngày cuối năm 2012. Chẳng ai còn tin vào một lời tiên tri nào nữa kể từ lần cuối cùng hành tinh này vẫn tươi xanh khi những năm 1990 bị khai tử và phân ly về cực bên kia của thời gian. Cũng có người vì quá yêu cuộc sống ở những thế giới siêu nhiên, đã tin vào người Maya cách đây nửa vòng địa cầu và không biết bao nhiêu vòng thế kỷ, quả quyết rằng rồi mai đây họ sẽ được tái sinh ở một nơi nào đó không phải cõi trần. Yêu thương.

Nhớ nhung. Sống chết. Bỗng tự dưng thành ra nhẹ nhàng. Ở đời nhiều khi cần lắm thanh thản, không đòi hỏi gì hơn. Mọi sự ra sao thì ra, cứ bình tâm mà đón nhận, không cần biết trước, cũng chẳng hy vọng gì cho cam. Việc cứ đến cứ đến, ta cứ đi cứ đi, những nhặt nhạnh đã qua đừng dại gì chấp niệm đến khi bạc đầu.

Tựa như những xốn xang ngại ngần nên khép lại. Dấu yêu mùa cũ đã thực sự kết thúc rồi, hãy đi đi thôi.

Sưu tầm


Blog, Updated at: 02 tháng 11

0 nhận xét: