Lời nguyền của hoa anh đào

Post by

Tôi đã không hỏi lí do nhưng tôi biết là cậu ấy sẽ nói những điều phũ phàng làm tôi mất những giây phút phũ phàng này. Những giây phút rung động đầu đời của tôi đã ghi lại một dấu ấn tuyệt đẹp tại đây.

***

Truyền Thuyết Hoa Anh Đào.

Có một truyền thuyết cho rằng nếu đứng gần một cây Hoa Anh Đào cầu nguyện và bắt gặp một người con trai nào đang ở gần đó thì chính chàng trai đó sẽ là nhân duyên cô gái sau này. Các vị Thần Linh sẽ giúp ta thấy được người ta mong muốn suốt cuộc đời. Nếu người đó là con của truyền thuyết.

Năm nay tôi đã tròn mười sáu tuổi, một cái tuổi ngời ngợi và tràn đầy sức thanh xuân, được cùng bạn bè đi học và ăn những món ăn ở quán vỉa hè thì thật không còn gì bằng cả. Vào cái tuổi này tôi luôn mong đợi một lời nguyền truyền kiếp sẽ xảy ra vào hôm nay, tôi sẽ đến một cái cây to sau trường có tên là Cherry Blossom, có nghĩa là hoa Anh Đào.

Tôi sẽ cầu nguyện như lời mẹ đã nói với tôi: ” Sakura, con gái nhỏ bé của mẹ, con sinh ra trên thế thế giới này là do một lời nguyền của nhánh Hoa Anh Đào, nếu con tròn mười sáu tuổi hãy đến phía sau trường, con sẽ thấy một cây Hoa Anh Đào to và con hãy nhắm mắt lại cầu nguyện”. Tôi đã rất háo hức rằng liệu người mình yêu sau này sẽ như thế nào và cuối cùng ngày này cũng đến. Hôm nay cũng là ngày sinh nhật của tôi và nó chính thức đã tròn mười sáu tuổi trong hôm nay.



Bầu trời hôm nay khá là trong xanh, tôi thích nhất là tiết trời của mùa thu, nó đem đến cảm giác thoải mái và không chút nóng nảy nào. Tôi đi bộ tới trường một mình trên con đường rẩy nắng nhẹ. Cuộc sống đối với tôi như thế này qua đổi vui vẻ và không có gì để sánh bằng. Chưa bước vào trường mà tôi đã nghe thấy tiếng các nữ sinh khác hò hét dữ dội và bao vay lấy một người nào đó, y như là một thần tượng nào đó từ Hàn Quốc vậy.

– A, là Bình Phong đấy nhé! – Tiếng một cô bạn tóc ngắn đang ôm mặt la lên.

– Đâu, đâu, Cậu ấy đang ở đâu?

– Ôi! Thần tượng ơi, em chờ anh bấy lâu nay.

– Oppa saranghe. – Ôi! Họ lại còn dùng cả tiếng hàn nữa cơ chứ.

Trường tôi có một hotboy tên là Bình Phong, một cái tên đẹp và cùng với khuôn mặt điển trai cậu ấy đã thu hút rất nhiều nữ sinh trong trường và có cả tôi. Có lúc tôi đã thầm ao ước rằng người này sẽ là định mệnh của mình sau này, cũng thật là ước vọng hão huyền. Tôi thường hay qua lớp cậu ấy tìm con bạn thân của mình, nhưng mục đích chính là để thấy được cậu ấy. Có đôi lúc cậu ấy ngồi học bài bơ vơ một mình, có lúc thì trò chuyện với các bạn nữ trong lớp, điều đó khiến tôi cảm thấy bực mình và rất tức giận, nhưng khi nghĩ lại thì thôi vậy, mình cũng chẳng là gì của người ta hà cớ gì phải tức giận.

Bây giờ trước mặt tôi không khác gì cái hội trường để giao lưu với trai đẹp cả, tôi lại phải bắt đầu công cuộc lạng lách của mình để thoát ra khỏi cái động ma quái này. Tôi chạy nhanh đến nơi có hàng cây um tùm đó và bắt đầu ra phía sau sân trường vắng một mình. Nhẹ nhàng bước ra khoảng vắng sau, nó thật thanh tịnh và yên ổn, không ngờ ở nơi hẻo lánh như thế này mà lại có một không gian đẹp như thế. Đi mãi vẫn không thấy cây Anh Đào đâu cứ y như là đi trong mê cung ấy, cho đến khúc quẹo phía bên tay trái thì mới thấy được một khe suối trong, cạnh đó có một cái cây rất là to và đích thị nó là cây Anh Đào. Ngước mắt lên xem, ôi thật không thể nhìn vào tầm mắt được, tôi phải bước lui sau chừng năm mét mới có thể nhìn thấy hết cảnh vật trước mắt. Những chú bướm nhiều màu sắc đang tung cánh bay quanh những nhánh hoa Anh Đào tạo nên một khung cảnh y như thiên thần vậy, còn có một thác nước nhỏ đổ xuống suối tạo nên một đường parabol tuyệt đẹp. Tôi cứ há miệng vậy cho tới một lúc sau mới có thể hết ngạc nhiên để khép miệng lại.

– Đây là chốn thiên đường nào vậy? – Tôi đã quên hỏi mẹ rằng là ở đây có ai biết đến chưa? Nó thật sự quá đẹp, đẹp đến mức tôi phải thầm thán phục rằng ở ngay tại đây là Nhật Bản chứ không phải là Việt Nam.

Nhìn thẳng vào cây tôi bắt đầu đan hai tay lên ngực và nhắm mắt lại bắt đầu cầu nguyện: “Hỡi các vị thần linh, con là Sakura,năm nay con đã tròn mười sáu tuổi, theo ước nguyện của các vị thần con là con của truyền thuyết, mong các vị thần hãy cho con một người con ước nguyện”. Theo như mẹ tôi kể lại rằng thì chỉ là một nhánh hoa thôi cơ mà, nhưng thôi thì cứ vậy. Bỗng nhiên nghe tiếng gót giầy phía sau nhưng tôi hoàn toàn không thể mở mắt ra được nếu như tôi mở mắt ra thì những lời tôi cầu nguyện hồi nãy sẽ bay đi và không bao giờ thành hiện thực. Cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân xa dần tôi mới mơ mắ ra và quay đầu lại, người ấy chưa đi hẳng mà còn xót lại chút bóng dáng cuối cùng, thân hình cao, to mái tóc đen bồng bềnh bay trong gió trời, những cánh hoa bay lả tả hiện lên một bức tranh như hư ảo.

Tôi đã nhìn thấy nhưng không rõ là ai,…

Bước vào lớp thì thấy các bạn nhìn tôi với một ánh mắt hết sức kì lạ và không khác gì nhìn tôi như nhìn quái vật. Vẫn bước vào tự nhiên, tôi xốc balo lên và bước đến chỗ của mình và ngồi xuống cạnh nhỏ bạn. Tôi vẫn nhìn xùn quanh và bắt đầu không muốn chú ý nữa, cho đến khi vào tiết học tôi mới bắt đầu hỏi nhỏ Ân, bạn tôi.

– Có chuyện lạ gì sao mày? Cả lớp sao lại nhìn tao thế kia?

Chắc cũng đơn giản là vì tôi là học sinh mới đấy nhỉ! Nhưng tất cả cũng là học sinh mới cơ mà, sao họ lại nhìn tôi với ánh mắt kì lạ đó cơ chứ? Cô bạn thân nghe tôi hỏi vậy liền nhìn quay qua nhìn mặt tôi đầy nghi ngờ.

– Có thật là mày không biết gì không?

Không biết sao nó lại hỏi vậy nữa.

– Mày nói thế là sao? Sao lại nói tao không biết gì?

Nhỏ Ân cứ tỏ vẻ lúng ta lúng túng hết giở sách rồi đến cắn bút vờ như suy nghĩ, tôi không đồng ý với cách nó trốn tránh như thế bèn xoay người nó lại gặng hoi:

– Rốt cuộc là có chuyện gì? Nói tao nghe xem?

Nhỏ Ân đưa đôi mắt e dè nhìn xung quanh rồi sau đó lôi tôi như bay ra phía khoảng sân trống ở cuối trường nơi mà đám con trai tranh thủ hút thuốc sau giờ học. Nó cứ lấp la lấp liếm nhìn quanh xem thử có đứa nào đứng đó không rồi mới bắt đầu nói:

– Chuyện hoa Anh Đào gì đó, mày có tiết lộ cho người ta biết sao?

Hoa Anh Đào, sao nó lại hỏi như vậy nhỉ? Ngoài nó ra tôi chưa bao giờ kể cho bất cứ ai biết, mà dù có kể ra cho người ta biết thì có liệu ma nào tin tôi nói không. Không chừng họ lại bảo tôi tin truyền thuyết vớ vẩn rôi gọi những tay bác sĩ ở trại tâm thần bắt tôi vào bệnh viện không chừng. Sở dĩ nhỏ Thiên Ân là đứa thân với tôi từ hồi mẫu giáo đến giờ nên tôi mới nói còn không liệu tôi có tin tưởng nó ngoài mẹ tôi hay không.

– Mày nói vậy là sao, tao có bị điên đâu.

– Vậy sao trong lớp cứ đồn thổi cả lên thế? Nó nói mày có cái tên không giống Việt – với lại nó nói mày bị thần kinh nữa chứ?

Cái gì? Thần kinh? Bọn nó chắc điên hết rồi.

– Ai nói vậy?

Cái chính là tôi muốn biết đứa nào lại tung cái tin đòn này ra cơ chứ? Nếu biết được tôi nhất định sẽ không tha cho kẻ đó, để xem nó ăn nói như thế nào khi gặp tôi.

– Bình Phong.

Bình Phong? Một lần nữa hết ngạc nhiên này lại đến ngạc nhiên khác không ngừng ập đến, sao cậu ấy lại xen vào chuyện này cơ chứ? Tôi với cậu ấy không hề có thù oán với nhau cơ mà.

– Lúc mày đi đâu ấy một lát sau cậu ta đứng lên giữa loa phát thanh trường nói gì tao không nghe rõ nhưng mà tao biết được nguyên nhân.

Nếu nói như vậy trong khoảng thời gian đó không lẽ người đứng sau lưng tôi là cậu ấy, tại sao cậu ấy không bước ra nói thẳng thắn cơ chứ. Chẳng lẽ trong thâm tâm cậu ấy ghét tôi đến thế, muốn tôi bị mọi người tẩy chay.

– Hồi nãy cậu ấy bảo người đứng sau mày là Hùng Đại đấy.

Hùng Đại? Sao lại là cậu ta, vậy mà tôi cứ tưởng là Bình Phong cơ đấy, nhưn bóng dáng hồi nãy đâu có giống Hùng Đại đâu. Vừa kịp lúc bước ra là lúc tôi suýt nữa té ngửa ra vì khuôn mặt gớm ghiếc của cậu ấy hiện ra. Mũi thì chảy thòng lọng, mắt thì thụp xuống, mũi thì phồng to ra, môi thì dày ít nhất phải ba xentimet, khuôn mặt thì đen xạm và còn bj rỗ nữa cơ chứ. Hình ảnh này khiến tôi nhớ đến hình ảnh xấu xí của Chung Vô Diệm.

Tên cậu ta thật giống con người, ít nhất phải một tạ, nhìn con người kinh tởm này mà bảo là một nửa của cuộc dời tôi hay sao? Ông trời thật bất công. Giá như tôi đừng vội vàng thì đâu đến nỗi này cơ chứ, chưa kịp nhìn rõ thì cậu ta đã xác khuôn mặt của mình lại gần tôi rồi nhìn ngắm nghía, tôi hoảng hốt vội bước lùi thì cậu ta bước tới theo tôi rất nhanh. Thiên Ân thấy vậy bèn sợ hãi bỏ chạy để lại tôi bơ vơ một mình. Đúng là khi gặp hoạng nạn mới biết tình bạn như thế nào.

Hắn cứ đứng như vậy khiến tôi cũng một phần sợ hãi muốn bỏ chạy nhưng đôi chân nhấc mãi vẫn không nỗi, nó cứ mềm nhũn ra như vậy khiến tôi muốn chạy mà phải e ngại. Cho đến lúc Bình Phong xuất hiện thì tôi mới giải vây được an toàn.

– Hùng Đại, sao cậu lại ức hiếp Sakura chứ? Bình Phong, cậu ấy biết tên tôi sao, có vẻ như tôi cũng khá nổi tiếng ấy nhỉ!

– Đâu có, tôi chỉ xem một nữa của cuộc đời mình như thế nào thôi mà. Bây giờ xem xong rồi thì tôi đi vạy. – Nói xong cậu ta xỏ tay vào túi quần rồi bước đi đủng đỉnh, lúc cậu ta đi rồi tôi mới thở phào nhẹ nhõm, thật hú vía. Bình Phong bình thãn bước đến gần tôi và nhếch miệng cười nói:

– Sakura, Hùng Đại sẽ chồng tương lai của cô đấy, cô cảm thấy thế nào? – Đã không nhắc thì thôi, chứ nhắc đến khiến tôi nhớ đến những lời của Thiên Ân nói, chính Bình Phong là ngừơi khơi dậy mọi chuyện, lại còn cố ý nhấn mạnh từ “chồng” nữa cơ chứ! Tôi hậm hực quay lại đối diện với cậu ấy, không biết vì lực quay của tôi nhanh hay chậm mà nó như bay tới một đoạn nào đó khá xa. Tôi cảm nhận được khuôn mặt mình như áp sát cái gì đó một mà rất trăng trắng. Có hai hột màu đen nằm phía trên, một cái gì nhô ra và một cái gì đó phả ra một hơi ấm nóng. Không phải chứ, miệng tôi đang áp và cái thứ phả ra hỏi ấm nóng đó. Nếu không nhầm thì đó chính là đôi môi, nhưng lại là của Bình Phong. Á! Không phải chứ, tôi cứ đứng bất dộng như thế cho đến lúc cậu ấy tiến sát vào tôi lúc đó tôi mới hoảng hồn lùi ra xa mấy bước. Khuôn mặt cậu ấy không những bình tĩnh mà còn không ngạc nhiên nữa cơ đấy. Ôi cái gì bên trái đang đập vậy không biết, nó đập nhanh quá, như muốn nhảy ra khỏi thì phải.

– Cậu… là do cậu cố tình phải không? – Giận quá hóa điên, sao tôi lại có thể nói như vậy trong khi tôi lại là người gây ra cơ chứ, nhưng thôi kệ đã bị hớ thì cho hớ luôn vậy, thật không ngờ Sakura ta lại có ngày hôm nay cơ chứ. Tên khốn kiếp Bình Phong này, ta thầm rủa ngươi đấy. – Này, đừng ăn nói hồ đồ nhé! là do cô động vào tôi trước đấy nhé! Xem ra thì đây chắc là nụ hôn đầu của cô. Đúng rồi!!! Đây chính là nụ hôn đầu của mình, tại sao lại là với một người mà mình chỉ ái mộ mà chưa từng yêu cơ chứ. Tôi đã cố giữ nụ hôn này cho người “chồng” tương lai của mình nhưng không ngờ lại bị đánh cắp bất cần trong hoàn cảnh trớ trêu này. – Cậu… cậu. Tôi cứ ấp a ấp úng không biết nói gì, khuôn mặt tôi bây giờ biểu lộ rất rõ sự tức giân nhưng trong lòng lại rất xấu hổ

Bỗng nhiên Bình Phong đưa chiếc điện thoại của mình lên hươ hươ trước mặt tôi, tôi không biết gì nên ngây ngô nhìn nó cứ đung đưa trước mặt mình, tôi chỉ thấy thoang thoảng là hình như có hai vật thể dính sát nhau rất là lớn, lúc nhìn thoáng thì sẽ không thấy nhưng khi tôi chụp tay cậu ấy lại thì mới bắt đầu thấy rõ hình ảnh mình và cậu ấy đang “mi” nhau. rất nhanh sau đó cậu rụt tay lại rồi co vào túi, nụ cười ranh mãnh xuất hiện trên khuôn mặt cậu. Vậy có nghĩa là sao? Không lẽ cậu ấy có ý đồ gì sao?

– Cô thấy rồi đấy nhé! Hình ảnh hồi nãy là do tôi chụp lại, nếu cô dám tiết lộ chuyện cô gặp tôi phía sau sân trường đó thì cô đừng hòng tiếp tục học ở đây nữa. Tôi sẽ đăng cái này lên web của trường, nếu như cả trường biết thì cô sẽ không sống trong ngôi trường này đâu.

Cậu ấy nói vậy có nghĩa là sao? Chẳng lẽ người đứng sau lưng tôi lúc đó lại là cậu không phải là Dương Hùng Đại sao? Sao cậu ấy lại làm vậy, chẳng lẽ cậu ấy ghét tôi sao? Nhưng tôi và cậu ấy có thù oán gì cơ chứ! Tim tôi bỗng dưng thắt lại, nó có vẻ rất đau, đau lắm. Tôi cứ trân trân nhìn cậu ấy đầy oán trác nư vậy cho đến khi ánh mắt cậu lơ đãng đi chỗ khác và bắt đầu hắng giọng mạnh lên nói.

– Cô hãy nhớ đấy, nếu dám nói ra chắc chắn cô sẽ chết chắc. Tôi chỉ là không muốn cô là bạn gái của tôi, với lại trên đời này không có ai sẽ tin truyền thuyết vớ vẩn của cô đâu.

Nói xong cậu xỏ tay vào túi quần rồi cao ngạo bước đi, mỗi bước đi của cậu rất chắc chắn như muốn nói rằng như cô dám nói ra thì cô sẽ nằm dưới đế giày của tôi như thế nay. Nếu đã không muốn người khác biết thì sao lại nói cho tôi biết cơ chứ! Tại sao lại không giữ im lặng đến cùng cơ chứ. Nếu nói như vậy cậu ấy sẽ là định mệnh đời tôi sao? Ôi! Không lẽ giấc mơ của tôi đã thành sự thật, Một tin vui như vậy tại sao lại khiến tim tôi đau nư vậy cơ chứ. Tôi tự mỉm cười rồi chạy nhanh níu tay của Bình Phong lại rồi vênh mặt lên nói:

– Tôi cứ nói với người ta đấy, cậu cứ việc đăng nó lên đi tôi không sợ đâu.

Tôi kéo cậu ấy lại rồi giở cái giọng vừa lả lơi vừa thách thức cậu ta rằng là tôi không hề sợ cậu ấy và tất cả mọi người trong ngôi trường này, bởi vì đã có các vị thần linh đã che chở cho tôi rồi. Tôi kéo cậu ấy lại rồi giở cái giọng vừa lả lơi vừa thách thức cậu ta rằng là tôi không hề sợ cậu ấy và tất cả mọi người trong ngôi trường này, bởi vì đã có các vị thần linh đã che chở cho tôi rồi. Tôi sẽ không sợ bất cứ cái gì nữa, và tôi sẽ tung tin đồn thứ thiệt đó ra để xem cậu ta còn mặt mũi nà o dám chê tôi này nọ không, hahaha. Nghĩ đến đay tôi cũng cảm thấy hả giận cho câu nói vừa rồi cậu ta dám nói với tôi. Tôi quay người bỏ đi và để lại cậu ta một cái nhìn lạnh lùng và sắc lẻm.

Khuôn mặt của Bình Phong bây giờ không biểu lộ được các cảm xúc gì, cậu ấy chỉ lộ một nửa nụ cười ở trên môi, hành động đó cũng cho tôi biết rằng cậu ấy chấp nhận lời thách thức này của tôi.

Về đến nhà với tâm trạng vui vẻ, tôi chạy xộc thẳng vào nhà ôm chầm lấy mẹ phía sau lưng rồi kể cho mẹ nghe là mình đã tìm được mối nhân duyên rồi. Mẹ tôi chỉ mỉm cười hiền hậu rồi quay lại vuốt tay tôi nói:

– Con gái, trên thế gian này không có gì là sự nhận lại cả, khi ta nhận được cái gì đó thì sẽ bị mất mát đi một thứ. Con hãy nhớ rõ.

Mẹ tôi nói xong rồi quay lưng lại tiếp tục nấu ăn, tôi cứ đứng đờ ra vậy nhưng tôi không hiểu tại sao mẹ lại nói vậy, tôi đã hông báo cho mẹ một tin vui cơ mà. Tôi không đứng đó nữa mà bước nhanh đi lên tầng với tâm trạng hết sức bình tĩnh, nhưng tôi không biết khi tôi bước lên thì mẹ lại đứng ở phía dưới ngước nhìn tôi. Nét mặt không biểu lộ một mạch cảm xúc nào cả. Vậy là cả buổi tối hôm đó tôi cứ nằm thao thức không ngủ được vì lời nói của mẹ.

Đến buổi sáng hôm sau khi thức dậy đã là quá trễ đối với tôi rồi, ôi đã bảy giờ kém mười lăm rồi sao, nhìn đồng hồ mà tôi còn trơ ra tận năm phút rồi mới nhảy lên và bay xuống giường làm vệ sinh cá nhân xong rồi mới chạy đến trường với tốc độ cực nhanh. Chỉ còn năm phút thôi là trường sẽ bị “nghiên phong” lại rồi, một chút nữa thôi, mười bước nữa, tôi không lo ngại mà nhảy vào một cái rụp. Vậy là thoát nạn, vừa bước vào là tôi đã đi thủng tha thủng thẳng xem như không có gì nhưng một lần nữa tất cả ánh mắt của cả trường xăm xoi thêm một lần nữa “cái gì cậy trời, sao chỉ mới bước vào trường mà hết người này đến người kia xăm xoi vậy.

Nhưng hình như ánh mắt người ta nhìn tôi không phải là ngạc nhiên mà là khinh bỉ và ghen ghét thì phải. Tôi không muốn nhìn ánh mắt của họ thêm chút nào nữa, chỉ cần tới xem thông báo là biết ngay thôi mà. Nói xong tôi chạy bay đến bảng thông báo xem sao, mỗi lần có chuyện gì khác lạ cả trường sẽ đến thông báo xem sao. Chưa bước đén bảng tôi đã thấy những tấm ảnh to bự chảng đang dán trên trên đó với dòng chữ: “Tin đồn thứ thiệt, Sakura Lớp 10 Toán bịt miệng hotboy về chuyện truyền thuyết Hoa Anh Đào.” Cái tin gì vậy trời, Chưa kịp rời mắt khỏi bảng thông báo thì những thứ gì không biết bay vào người tôi cực kì rất gớm. Quay lại nhìn thì tất cả các học sinh ở trường đang đứng vay quanh tôi, trên tay người thì cầm trứng, người thì cầm bột mì, còn lại thì cầm tất cả những chai siro màu. Tất cả những thứ đó đều dội thẳng lên người tôi, ôi cái gì vậy hả? Tôi hiện giờ không khác gì một cái bánh chuẩn bị lên chảo rán.

– Con này dám quyến rũ Bình Phong sao? Mày, cho mày chết này.

– Con quỷ dạ xoa cho mày hiện nguyên hình này. – Nói xong cô ta tạt vào người tôi một chất lỏng màu đỏ, tôi ứ tưởng nó là máu chó nữa cơ chứ, thì ra là phẩm màu đỏ. Vừa lúc hay Bình phong đi ngang qua, khuôn mặt của cậu ta tỏ vẻ ngạc nhiên. Cậu ta chạy vào ngăn cản mọi người rồi bế xốc tôi lên. Tại sao cậu ta lại làm vậy, không phải người tung ra tin đồn là cậu ta sao, sao bay giờ lại cứu tôi cơ chứ. Tôi cùng vẫy trong tay cậu ta, nước mắt không biết chảy ra từ đâu, Cậu ta khuôn mặt không cảm xúc vẫn bế tôi ra sau trường.


Đến đó cậu ta thả tôi xuống, dùng nước ở bên con suối rửa mặt cho tôi, bàn tay nhè nhẹ chạm vào khuôn mặt tôi rất mát nhưng nó khiến tim tôi đập rất nhanh và cảm thấy trong người nóng rang. Lúc hoàng hồn lại tôi hất tay cậu ta ra rồi đứng lên.

– Chính cậu đã làm ra chuyện này phải không? Lại còn vừa đánh trống vừa la làng nữa chứ!

– Cô nói cái gì, tôi làm sao? là tôi cứu cô đấy nhé! Thật không ngờ cô lại dám dán những tấm ảnh đó lên, không phải lúc đó cô thuê người chụp chứ? – Cậu ta nói bằng cái gọng rất mỉa mai giống như tôi là người thích cậu ta vậy, cho tôi cũng không thèm đâu nhé! Tự nhiên nước mắt trào ra.

– Này, cậu nghĩ mình là ai cơ chứ, đừng đề cao quá nhé! Tôi mà đi làm những cái việc đó sao?

– Cô không làm thì chẳng lẽ tôi làm sao?

Nói vậy có nghĩa là cậu ấy không làm sao? Nếu tôi và Bình Phong không làm thì chẳng lẽ có người muốn hãm hại tôi sao? Có vẻ cậu ấy hơi giận, tôi quay lại nhìn Phong thì cậu ấy ngoảnh mặt ra phía cây Hoa Anh Đào. Tôi cũng chẳng biết nói gì chỉ là không dám mở miệng nói xin lỗi thôi. Tôi bước đến gần Bình Phong rất nhẹ nhàng, lay lay cánh tay cậu ấy thấy không cử động gì cả, chẳng lẽ cậu ấy giận sao? Tôi đã nói gì đâu nào. Thôi đành mạnh dạng nói với cậu ấy vào lời vậy:

– Này, giận sao? – Giọng tôi có hơi nghẹn lại. Không thấy cậu ấy trả lời tôi đành nói tiếp.

– Tôi không phải nói cậu đâu nhé!… Xin lỗi. – Nói xong từ xin lỗi cảm thấy trong lòng nhẹ đi nhưng lại thấy ngại ngại sao ấy. Nhưng lời nói đó thật hiệu nghiệm, vừa nói xong cậu ấy đã quay mặt lại với tôi, vẻ mặt như không tin tôi nói ra từ ấy vậy.

– Không phải lỗi cảu ai cả, tôi chỉ suy nghĩ xem là nên nói với cô như thế nào thôi.

– Nói gì. – Tôi ngước đôi mắt đẫm nước lên nói với cậu ấy một giọng nhẹ nhàng,

– Tôi muốn nói là tôi đã thích cô từ lâu rồi.

Cái gì? Ôi! Tim tôi đập nhanh quá, cậu ấy nói thật sao? Cậu ấy sao lại có thể nói với tôi như vậy chứ! Tôi như hóa đá ngay lập tức. Một người chỉ mới gặp chưa đầy một tháng mà sao lại có thể thích được cơ chứ! Không biết khuôn mặt của tôi bây giờ có đỏ hay không mà sao lại nóng như thế này cơ chứ. Bữa nay trời mát cơ mà, tôi quay mặt qua thổi phù vừa lấy tay quạt quạt cho khuôn mặt bớt nóng.

– Đừng tránh mặt cơ chứ!

– Tôi tránh mặt hồi nào, tôi chỉ thấy nóng thôi. – Tôi lại còn ương bướng cãi lại nữa chứ.

– Này! Làm bạn gái tôi nhé! – Chính câu nói này lại làm tôi khóc thêm một lần nữa. Tôi lấy tay quẹt quẹt cho nó khô đi nhưng vẫn không được.

– Khóc gì chứ! Nín đi nào! – Cậu ta dịu dàng từ khi nào vậy, lại còn chìu nước mắt cho tôi nữa chứ!

– Cậu nói thật chứ!

– Thật.

Bỗng dưng lại khóc to lên, thế là giấc mơ của tôi đã thành hiện thật rồi, mẹ ơi, Bình Phong là nhân duyên của con đấy! Cậu ấy ôm tôi thật chặt như muốn chứng minh cậu ấy luôn tồn tại sự thật chứ không phải giấc mơ mà do tôi nghĩ ra.

Dưới cây Cherry Blossom này chúng tôi thê ước với nhau là sẽ trọn đời yêu nhau, những cánh hoa Anh Đào lả tả tung bay dưới ánh nắng nhè nhẹ của mùa thu tạo nên một khung cảnh vừa ảo vừa thật.

– Nói cho nghe nhé! Anh đã gặp em từ lâu lắm rồi đấy.

– Thật sao.

– Thật.

Tôi đã không hỏi lí do nhưng tôi biết là cậu ấy sẽ nói những điều phũ phàng làm tôi mất những giây phút phũ phàng này. Những giây phút rung động đầu đời của tôi đã ghi lại một dấu ấn tuyệt đẹp tại đây.

Sưu tầm


Blog, Updated at: 02 tháng 11

0 nhận xét: