Nỗi đau của cô gái trẻ bị chồng cưỡng bức

Post by

Nỗi ám ảnh về đêm ấy cứ quẩn quanh khiến tôi không thể nào tập trung làm việc được.
***
Tôi đã có một tình yêu đẹp và cái kết tưởng chừng như viên mãn, hạnh phúc biết bao trong ngày hôn lễ đẹp như mơ.

Đám cưới vừa xong là lúc xe hoa đưa vợ chồng tôi ra sân bay đi hưởng tuần trăng mật ở Đà Lạt.

Đêm ấy, khi anh đang tắm, tôi thấy điện thoại anh cứ reo liên hồi nên nghe.

Bên đầu dây bên kia là giọng một người con gái đang khóc nức nở.

Chị nhờ tôi nói lại với anh rằng xin lỗi anh rất nhiều vì không phá thai như đã hứa, giờ bào thai đã lớn, chị đang nghỉ hộ sản và muốn anh trợ cấp cho đứa bé vì nó là con anh.



Hạnh phúc sụp đổ, tôi im lặng hồi lâu rồi bình tĩnh lại và nói với chị sẽ tìm hiểu chuyện này, tôi hứa hôm sau về Sài Gòn để cả ba người cùng giải quyết mọi chuyện.

Tuy nói như thế nhưng tôi hoang mang lắm và không biết nên làm gì.

Tôi đã kể anh nghe về cuộc điện thoại đó và cho anh cơ hội để giải thích nhưng chỉ nhận được lời xin lỗi của anh.

Tôi thật sự thất vọng rất nhiều, tại sao một người đàn ông chu đáo, lịch sự, giỏi giang như anh lại vô trách nhiệm như vậy?

Tối đó, tôi vừa khóc vừa thu dọn lại hành lý và yêu cầu anh sáng mai phải về ngay.

Đêm tân hôn của tôi là 2 con người nằm cạnh nhau nhưng người này quay lưng về phía người kia và nước mắt tôi ướt đẫm cả gối.

Khi đối diện với chị, tuy đã chuẩn bị tinh thần trước, dặn lòng phải thật bình tĩnh nhưng sao nước mắt tôi vẫn rơi.

Tôi quyết định ly hôn dù yêu anh rất nhiều, mặc cho anh xin tôi tha thứ, hứa hẹn nhiều điều.

Tôi thà đau một lần còn hơn vì yêu anh mà cả một đời này phải sống trong đau khổ.

Điều cuối cùng tôi xin anh hãy để tôi đi, đừng níu kéo.

Hãy là một người đàn ông có trách nhiệm, dù anh không còn yêu chị thì đứa bé ấy vô tội và nó là con anh, tôi hy vọng anh sẽ trợ cấp cho con mình như đã hứa.

Trong thời gian chờ tòa xử ly hôn tôi dọn ra ở riêng nhưng anh không cho, chúng tôi đã cãi nhau quyết liệt và đêm ấy anh đã cướp đi đời con gái của tôi.

Lại một lần nữa tôi khóc rất nhiều, đau đớn ê chề cả về thân xác lẫn tâm hồn.

Giờ đây, tôi không còn yêu anh nữa, hận anh, ghét anh, tự hỏi tại sao anh không cho tôi con đường thoát.

Mỗi khi anh gọi điện là tôi giật bắn người, những hình ảnh của đêm ấy lại hiện về. Tôi thật sự rất mệt mỏi và không thể nào chịu đựng được nữa.

Sưu tầm


Blog, Updated at: 02 tháng 11

0 nhận xét: