Tình yêu thời Facebook

Post by

Cô chẳng cần biết chính xác người anh yêu là ai! Có thể cô nhầm lẫn. Có thể cô đang ảo tưởng. Nhưng cô biết từ giờ, Phương Trinh sẽ không còn giả vờ bất cần trước mặt anh. Và Rose cũng sẽ không giấu giếm đi những cảm xúc của mình như trước kia nữa…
***
“Mark Zuckerberg(1), anh quả thật là một thiên tài! Anh đã tạo ra một công cụ quá tuyệt vời. Đó không đơn thuần là mạng xã hội – đó là cuộc sống. Nhờ Facebook – tôi có thể chia sẻ với bạn bè tất cả những suy nghĩ. Trên Facebook – tôi sống với những cảm xúc thật của chính mình. Dùng Facebook – tôi kết nối cùng với thế giới. Và khi đăng nhập Facebook – tôi có thể dõi theo quan sát người tôi yêu hằng ngày… Chân thành cảm ơn anh nhé!”

Phương Trinh là một cô gái tinh nghịch, nhanh nhẹn, hoạt bát, hơi lắm điều nhưng lại rất đáng yêu. Cô nhiều bạn bè và có cả tá các anh chàng theo đuổi dù cô luôn bị mọi người trêu chọc và gắn cho cái mác “vô duyên”. Ở đâu có Phương Trinh là ở đó tràn ngập tiếng cười.

Phương Trinh thích đi chơi, mua sắm, dạo phố… cùng bạn bè. Cô sống một cuộc sống giống như bao cô nàng 9x hiện đại khác. Cô hướng ngoại và thích giao tiếp… Cô sành điệu và thời trang… Cô xinh đẹp và giỏi giang… Cô tự chủ và độc lập… Cô hạnh phúc và vui vẻ… Đó là những điều mà người ta nhìn thấy ở Phương Trinh…

Rose thì khác. Rose là người hướng nội. Rose nhút nhát và hay sợ sệt. Rose sống bằng tình cảm hơn là lý trí. Con người Rose là cả một thế giới nội tâm sâu sắc. Rose có một trái tim vô cùng nhạy cảm và dễ bị tổn thương… Rose thích viết văn, làm thơ… Rose hay khóc.

Rose buồn vui theo cảm xúc, mà cảm xúc của Rose thì lại rất thất thường. Rose là điển hình của những cô gái ủy mị, sướt mướt mà người ta vẫn thường hay bắt gặp trong mấy cuốn tiểu thuyết tình cảm. Rose là loại con gái mà con trai thường hay rất sợ. Bởi họ sợ nước mắt của những cô nàng như Rose sẽ nhấn chìm họ lúc nào không biết…

Nhưng Phương Trinh và Rose lại là một. Bởi Rose là nickname trên Facebook của Phương Trinh. Nghe có vẻ mâu thuẫn thật đấy nhưng sự thật là cả Phương Trinh và Rose vẫn đang cùng tồn tại, bên trong một con người. Có thể nói, Phương Trinh là lớp vỏ bọc bên ngoài của Rose hay Rose là con người bên trong thực sự của Phương Trinh. Họ tuy hai mà một, tuy một mà hai như vậy đấy. Và họ cùng yêu một anh chàng. Nhưng theo hai cách khác nhau.

Phương Trinh có thể ngồi hàng giờ chuyện trò với anh, “tám” thoải mái với anh trên điện thoại di động, cười tươi rạng rỡ mỗi khi nhìn thấy anh, trêu chọc, đùa giỡn với anh… Bởi anh với cô là bạn. Anh có thể không có tình cảm gì với cô nhưng ít ra, họ là bạn bè mà.

Và cô chỉ cần có thế là đủ. Cô chỉ cần được gặp anh, nhìn anh nói, lắng nghe tiếng anh cười. Vì thế nên Phương Trinh chẳng bỏ qua cơ hội nào được gặp gỡ anh. Không tán tỉnh, không buông những lời ngọt ngào quyến rũ. Cô chỉ đơn giản là chính cô trước mặt anh, một cô gái tự tin, vui vẻ rạng ngời và có phần hơi bất cần.

Rose thì chẳng được như vậy. Rose chỉ nín lặng theo dõi anh từ xa, bằng một thái độ kiên nhẫn và miệt mài. Rose làm thơ, viết truyện, trong đó có anh. Rose thừa hiểu nhân vật của mình chính là anh. Cô post chúng lên tường của mình để chia sẻ với bạn bè.

Có vô số người like những tâm sự thật thà ngây ngô nhưng cũng không kém phần tinh tế ấy. Rose viết status. Có lúc cô vui. Có lúc cô buồn. Dù vui hay buồn cô cũng nghĩ đến anh. Trong status của cô luôn thấp thoáng bóng dáng anh. Nhưng anh sẽ chẳng bao giờ đọc được đâu. Bởi Rose đã cài đặt chế độ ẩn với anh rồi.

Những lúc online, Rose luôn mở facebook của anh trong một tab mới. Như một thói quen, cứ 5 phút cô lại F5 Facebook anh một lần, không like cũng chẳng comment gì, cô chỉ muốn xem anh đang nghĩ gì, hôm nay anh thế nào, anh đang vui hay buồn. Và cô buồn lòng nhận ra anh là một anh chàng theo kiểu playboy thực sự. Chỉ cần soi wall facebook anh trong vài giây cũng đủ để nhận ra điều đó.

Có vô số những lời tán tỉnh, làm quen với anh. Và anh đáp lại tất cả bằng một thái độ trung lập đến khó hiểu. Tức là em nào cũng ừ ừ hữ hữ, em nào cũng sẽ nhận được lại vài lời comment mang tính chất “gợi mở”. Thật đáng ghét! Đồ playboy! Cô thoát ra khỏi facebook và tắt phụt luôn màn hình máy tính. Nghĩ vậy nhưng rồi Rose lại chẳng thể từ bỏ việc hằng ngày đọc facebook của anh. Cô chẳng đủ can đảm như mấy cô nàng kia, công khai tán tỉnh anh. Cô quá nhút nhát hay tại cô sợ hãi điều gì?

Cả Phương Trinh và Rose đều thừa tự trọng và kiêu hãnh để không bám riết lấy anh như cái cách mà mấy cô nàng kia vẫn thường hay làm. Phương Trinh luôn tỏ ra bất cần trước anh. Còn Rose thì lẳng lặng dõi theo anh từ xa…

Phương Trinh và Rose có cùng một lo sợ. Không phải sợ anh không yêu cô. Mà là sợ anh sẽ lảng tránh tình cảm của cô mà thôi. Phương Trinh sợ nếu một ngày anh biết tình cảm cô dành cho anh, sẽ không còn những buổi chuyện trò vui vẻ thoải mái với anh như trước nữa, sẽ không còn được thấy anh, nhìn anh nói, lắng nghe anh cười. Rose hiểu điều đó nên cô luôn giấu đi tâm sự của mình. Facebook – nơi để chia sẻ muôn vàn tâm tư tình cảm của mình – thì cô lại phải giấu đi tất cả suy nghĩ của mình với người mà cô luôn nghĩ đến – anh.



Cà phê Home ngày mưa. Đây là địa điểm yêu thích của Phương Trinh bởi quán được thiết kế theo phong cách một ngôi nhà cổ điển châu Âu với đẩy đủ phòng khách, thư phòng làm việc, phòng ngủ, nhà bếp,… Không gian ấm cúng ở đây khiến cảm xúc của Phương Trinh được thăng hoa trọn vẹn. Đúng là một nơi lý tưởng để sáng tạo nghệ thuật!

Nép mình trong chiếc bàn ở góc của thư phòng, Phương Trinh lười biếng ngả người ra ghế, chậm rãi nhấm nháp ly cookie sô-cô-la. Cô mỉm cười thích thú khi nghĩ đến chuyện, một ngày nào đó, cô có thể chính thức hẹn hò anh ở cà phê Home. Bởi không gian ở đây giống hệt như ngôi nhà hạnh phúc trong tưởng tượng của cô.

Phương Trinh khẽ nhắm mắt, hít hà tận hưởng hương vị ấm nóng từ cốc cà phê ca-pu-chi-nô ngọt ngào của mình. Cô chà mạnh tay vào chiếc cốc, cảm nhận độ ấm dần truyền vào lòng bàn tay, rồi bất chợt híp mắt cười thật trẻ con! Bỗng nhiên, một giọng nói quen thuộc khiến Phương Trinh sững sờ trong 5 giây.

– Chào em! Em đợi anh lâu chưa?

Phương Trinh suýt không kiềm chế được mà ngẩng lên trả lời rằng cô ngồi đây được khoảng một tiếng rồi. Nhưng lý trí đã trở lại kịp thời để nhắc nhở rằng giọng nói quen thuộc kia và câu hỏi ngọt ngào ấy hoàn toàn không dành cho cô.

Phương Trinh hất mái tóc xoăn dài ra phía trước, gương mặt xinh đẹp gần như bị che kín lại bởi những sợi tóc mềm mượt lòa xòa. Cô cắm cúi giả vờ như đang nghịch ngợm điện thoại nhưng thực ra, ánh mắt sắc bén vẫn liếc nhìn về nơi chủ nhân của giọng nói ấy.

Đó chính là anh. Anh bất ngờ xuất hiện trước mắt cô, vẫn là phong thái nhẹ nhàng lịch lãm ấy, vẫn là nụ cười rạng rỡ ấy, vẫn là cách nói chuyện mềm mượt dịu dàng ấy… nhưng không dành cho cô. Phương Trinh là một kẻ kiêu ngạo nhưng lúc này đây, cô buộc phải thừa nhận với chính mình rằng cô thực sự ghen tỵ với cô gái mặc váy hoa mặt trời và đi giày búp bê đỏ đang ngồi đối diện với anh. Trang phục của cô gái thật chói mắt, và khi nó kết hợp với nụ cười rạng rỡ của cô ta thì càng trở nên… Nói thế nào nhỉ! “Thật phô trương!” – Phương Trinh thầm nghĩ.

Cô gái mặc váy hoa mặt trời dịu dàng đưa anh menu đồ uống rồi bẽn lẽn nói: “Em cũng vừa mới đến thôi!”.

Hừ! Đồ giả tạo! Phương Trinh nhớ rõ ràng rằng khi cô vừa bước vào cửa, cô đã ngay lập tức bắt gặp một đôi giầy đỏ nằm trên một đôi chân kiêu ngạo đang vắt chéo vào nhau. Cô ta ít nhất cũng phải ngồi đây đến cả tiếng đồng hồ rồi. Còn anh, anh vẫn luôn như vậy, anh có cách thu hút tất cả các cô nàng, khiến họ, dù xinh đẹp và chảnh chọe đến đâu vẫn phải bám đuổi theo anh. Trong lòng cô bất giác gợn lên một tia đồng cảm với cô nàng váy hoa mặt trời.

Nhưng sự đồng cảm ấy nhanh chóng biến mất khi Phương Trinh chứng kiến thái độ khép nép, dịu dàng e ấp của cô ta. Cô ta hầu như không nói gì, chỉ khẽ đưa tay lên che miệng cười cười và lắng nghe anh nói. Còn đôi mắt đào hoa của anh thì sóng sánh sự quan tâm chưa bao giờ cô thấy. Phương Trinh không nghe rõ cuộc hội thoại của họ. Tai của cô đã ù đi từ lâu bởi tức giận. Đó là những câu nói nhát gừng, những câu chuyện không liền mạch… Nhưng không hiểu sao họ lại có thể cười vui vẻ và tự nhiên đến vậy. Phương Trinh nghe thấy giai điệu của sự hạnh phúc ngân lên từ bàn bên đó.

Phương Trinh chẳng thể tiếp tục tập trung vào công việc của mình. Cô thu dọn đồ đạc và đứng dậy. Mái tóc dài vẫn che gần hết gương mặt. Cô có thể sẽ có nguy cơ bị nhận ra, nhưng, Phương Trinh không nghĩ được nhiều như vậy, cô đứng dậy, lách qua chiếc bàn của anh và cô gái váy hoa mặt trời. Đúng vào thời khắc ấy, anh bất ngờ cúi thấp đầu, thì thầm vào tai cô gái kia: “Anh chưa từng được nói chuyện với một cô gái tuyệt vời như em!”.

Phương Trinh sập cửa thật mạnh và bước ra ngoài. Chiếc ô nhỏ chẳng thể che cho cô khỏi ướt bởi cơn mưa quá to. Phương Trinh đá đá mấy hòn sỏi ven đường như để trút giận. Cô cứ đi lang thang mà không thèm lên xe bus… Vâng, cô ấy là một kẻ có máu nghệ sỹ trong người, và những kẻ như vậy chẳng ngán gì chuyện đi bộ trong mưa…

Hà Nội mưa rả rích suốt mấy ngày. Và Phương Trinh thì nằm dài trong chăn. Cô không thể đi học hay ra ngoài bởi cơn cảm lạnh – hậu quả của cơn tức giận bất thường và cái máu nghệ sỹ. Hôm trước, anh đến thăm cô. Mẹ cô thay cô từ chối gặp anh với lý do “sốt cao, không thể nói chuyện”. Từ màn hình theo dõi khách, cô nhìn thấy anh cười nhạt, lắc đầu và bỏ đi, đúng kiểu không thèm chấp trẻ con. Thái độ ấy khiến Phương Trinh càng thêm “điên tiết”, cô

chợt nảy ra một ý tưởng điên rồ…

Cô bật máy tính, nhanh chóng thoát ra khỏi tài khoản của mình, trong chớp mắt cô lập một account facebook mới với nick name Violet. Cô hoàn thành thông tin cơ bản cho tài khoản Facebook mới, dowload vài tấm ảnh của mấy cô bé xì tin trên mạng về để cho vào profile.

Một hồ sơ cá nhân tuyệt đẹp ra đời. Xong xuôi đâu đó, cô gửi yêu cầu kết bạn đến anh. Anh nhanh chóng chấp nhận lời mời kết bạn của cô. Cô nghĩ bụng: Đúng là đồ trăng hoa, không biết ai vào ai cũng đồng ý kết bạn ngay được. Và cô bắt đầu trò chơi của mình…

Cô gửi tin nhắn đến anh:

– Hi anh!

– Chào em! Anh có thể biết em là ai được không?

– Hì! Anh không biết em được đâu! Nhưng mà em biết anh đấy! Em dõi theo anh lâu rồi!

– Thật à? Sao bây giờ em mới kết bạn với anh?

– Em vẫn vào wall của anh thường xuyên nhưng không kết bạn thôi!

Vẫn là những câu chuyện không đầu không cuối, nhưng dần dần, Phương Trinh bị “nghiện” nói chuyện với anh dưới thân phận của Violet. Cô không còn là Rose sướt mướt, ủy mị và nhạy cảm. Cô cũng không phải là Phương Trinh tính tình tưng tửng và kiêu ngạo. Cô là Violet, một cô gái tươi vui, vừa có sự dịu dàng sâu sắc, lại vừa nhí nhảnh và yêu đời.

Và cô nhận ra, anh có thể tâm sự nhiều chuyện với Violet. Điều này vượt ra ngoài sự dự tính của cô. Có thể, đây là tâm lý bình thường của đại đa số chúng ta. Ta có thể ngại ngùng, che giấu bản thân mình trước những người thân nhưng lại có thể đặt niềm tin một cách vô cớ vào những người lạ. Đôi lúc Phương Trinh cảm thấy băn khoăn vì điều đó, nhửng rồi, tất cả trôi qua nhanh chóng. Cô vẫn luôn chấn an bản thân mình rằng: “Trò chơi thôi mà! Suy nghĩ nhiều để làm gì?!”.

Cô dùng nick name Violet để nói chuyện với anh mỗi tối. Họ nói say sưa như những người bạn đã thân thiết từ lâu. Violet có thể dễ dàng xâm nhập đời sống tình cảm của anh. Cô từng ngơ ngẩn khi nghe anh nói, mẫu người anh thích đó là: “Một người có tâm hồn tinh tế và nhạy cảm, luôn tràn đầy sự dịu dàng nữ tính nhưng không hề phụ thuộc, ủy mị và yếu ớt”. Hừ! Không ủy mị, phụ thuộc và yếu ớt! Chẳng phải cô vẫn luôn cố gắng tự lập để trở thành người như vậy hay sao?

Phương Trinh, sau thời gian dài trò chuyện với anh, phát hiện ra kì thật, anh không đến mức trăng hoa như cô tưởng. Anh kể về nỗi phiền muộn khi cứ bị các cô gái đeo bám, về những cuộc hẹn hò bất đắc dĩ. Nhưng từng ấy chưa đủ để cô xóa đi suy nghĩ anh là một kẻ lăng nhăng.

Cô cũng ngạc nhiên khi anh vẫn chưa hẹn gặp Violet, bất chấp những lời gợi ý mập mờ của cô. Nhưng như vậy thì làm sao mà cô kết thúc được trò chơi của mình đây! Cô đã mơ tưởng bao nhiêu lần gương mặt anh khi nhìn thấy cô bất ngờ xuất hiện ở chỗ hẹn, nở nụ cười rạng rỡ nhưng đẩy mai mỉa: “Em chính là Violet!”. Cô mong chờ biết bao được nhìn thấy gương mặt ngượng ngùng và xấu hổ từ một kẻ lúc nào cũng hoàn hảo như anh!

Haha! – Phương Trinh bật cười thành tiếng khi nghĩ đến viễn cảnh ấy. Tiếng tin nhắn từ Facebook đánh gãy suy nghĩ xấu xa của cô. Là anh.

Phương Trinh ngước nhìn lên tờ lịch trên tường. Con số 62 đập vào mắt cô khiến cô mở to mắt ngạc nhiên. Đã hơn hai tháng rồi ư? Kể từ lần đầu tiên “giả danh” Violet, Phương Trinh luôn đếm từng ngày.

Cô thực sự bất ngờ bởi sự kiên nhẫn của cả cô và anh. Dường như anh không hề có ý định tán tỉnh cô. Và cô cũng đã dần quên đi mục đích ban đầu của mình. Phương Trinh quyết định, cô sẽ khiến Violet “biến mất” vào ngày thứ 100. Việc “đóng vai” Violet khiến cô và anh có thể dễ dàng trải lòng với nhau nhưng… Phương Trinh không muốn mình mãi là một kẻ mạo danh. Và cũng đã đến lúc để Rose trở lại rồi.

Mấy ngày hôm nay anh luôn than thở với Violet về việc một cô bạn của anh giận dỗi anh và không thèm nói chuyện với anh nữa. Phương Trinh chán ngán và tiếp nhận câu chuyện một cách hờ hững nhất có thể. “Ôi trời! Bạn anh có đối xử với anh như thế nào thì mặc kệ anh chứ! Liên quan gì đến tôi!” Phương Trinh hậm hực nghĩ trong bụng. Cô lười biếng trở dậy và đọc tin nhắn của anh!

– Cô gái anh yêu đã không nói chuyện với anh nhiều ngày rồi! Haiz.

Sau dòng chữ ấy là một icon mặt buồn thiu hiện ra.

Lại thế nữa rồi! Sao dạo này anh lại biến thành một kẻ hay than thở như vậy chứ? Nhưng khi đọc lại một lần nữa, Phương Trinh chột dạ. Cái gì mà “cô gái anh yêu” hả? Cô đánh máy với tốc độ nhanh nhất có thể:

– Cô gái anh yêu là ai? Anh đã làm gì để cô ấy giận à?

– Cô ấy là một người bạn của anh. Bọn anh quen biết với nhau lâu rồi.

Phương Trinh nín thở gõ tiếp:

– Anh có biết vì sao cô ấy lại làm như vậy không?

Phía bên kia hiện ra thông báo anh đang trả lời, nhưng dòng chữ cứ chực hiện ra rồi lại bị xóa. Dường như người viết đang rất băn khoăn về câu trả lời của mình.

– Cô ấy thích anh. Ừm… nói thế nào nhỉ? Anh chắc chắn về điều ấy. Và anh cũng vậy. Nhưng bọn anh lại không thể mở lòng mình với nhau. Cả hai đều quá kiêu ngạo. Anh bày ra một bộ mặt trăng hoa. Còn cô ấy bày ra một thái độ bất cần.

– Ồ! Rồi thế nào nữa… Phương Trinh run run gõ dòng chữ ngắn ngủi ấy.

– Anh luôn dõi theo cô ấy nhưng cô ấy lại không biết. Anh dùng tài khoản Facebook ảo để cập nhật những trạng thái cô ấy để ẩn với anh! Nhờ facebook ảo đó, anh có thể nhớ tỉ mỉ lịch làm việc, lịch tụ tập bạn bè, lịch ngồi cà phê sáng tác của cô ấy… Đôi lúc anh vẫn ngắm nhìn cô ấy từ xa.

Anh ngừng lại một chút. Phương Trinh cũng không giục anh.

– Anh nghe lời cô bạn quân sư của mình và đồng ý diễn một màn kịch để “khích tướng” cô ấy. Anh đã giả vờ hẹn hò với người khác trước mặt cô ấy. Lúc nhìn thấy cô ấy bước ra khỏi quán cà phê với gương mặt tức giận và ánh mắt buồn bã, ảnh chỉ muốn đuổi theo cô ấy… nhưng anh đã không làm như vậy. Và cô ấy đã không nói chuyện với anh hơn ba tháng nay rồi. Thực sự anh không chịu đựng khi cuộc sống không có cô ấy. Anh rất buồn và hối hận!

Phương Trinh không dám tin vào những gì mình vừa đọc được. Là cô! Có lẽ nào người anh yêu là cô! Nhưng cô vẫn muốn kiểm chứng lại. Giờ phút này, cô không thể để tình cảm lấn át lý trí.

– Cô ấy là người như thế nào? Anh có thể nói rõ cho em biết về cô ấy được không? Biết đâu em giúp được anh?

– Cô ấy có nhiều điểm giống em – vui vẻ, thân thiện, hơi mơ mộng nữa. Nhưng cô ấy bướng bỉnh và kiêu ngạo hơn em Violet ạ! Ừ! Anh ngốc quá! Tất nhiên là phải khác nhau rồi! Em giống như một bông Violet dịu dàng, còn cô ấy là một bông hoa hồng. Cô ấy vừa rực rỡ, kiêu sa nhưng lại cũng rất yếu đuối, mỏng manh, giống như cánh hoa hồng vậy…

Cô sững sờ. Những con chữ như bay nhẩy trước mắt cô. Người anh yêu? Rực rỡ, kiêu sa? Yếu đuối, mỏng manh? Hoa hồng? Là cô ư? Anh cũng yêu cô từ lâu rồi ư? Trong niềm sung sướng ngập tràn, ác quỷ trong cô vẫn cất tiếng cảnh báo: “Tỉnh táo lại đi Rose. Suy nghĩ kỹ đi Phương Trinh! Biết đâu đấy cũng chỉ là một trò đùa thì sao?”.

Nhưng cô không còn cần biết điều đó nữa. Cho dù đó có là một trò đùa hay một lời nói dối đi chăng nữa, cô vẫn dứt khoát đưa ra một quyết định mới. Cô đứng dậy, tắt phụt màn hình máy tính. Cô cầm ô và lao ra khỏi nhà dù trời đang mưa rất to. Cô chẳng cần biết chính xác người anh yêu là ai! Có thể cô nhầm lẫn. Có thể cô đang ảo tưởng. Nhưng cô biết từ giờ, Phương Trinh sẽ không còn giả vờ bất cần trước mặt anh. Và Rose cũng sẽ không giấu giếm đi những cảm xúc của mình như trước kia nữa…

Sưu tầm


Blog, Updated at: 27 tháng 11

0 nhận xét: