Có một người thích một người

Post by

Người A giúp người B, người B giúp người C, một ngày nào đó người C lại giúp người A. Cho đi là sẽ nhận lại dù theo cách này hay cách kia.

***

Tại sao con người cho đi rất nhiều tình cảm mà chẳng nhận lại một điều gì. Chúng ta thường thích mãi một người không thích mình. Trong cuộc đời, có lẽ ai cũng từng rất thích một ai đó.

Tình yêu học trò là đẹp nhất sao?” Cô ngồi đan dây thun, đột nhiên ngẩng lên hỏi anh.

“Ừm, người ta nói vậy.” Anh nhấp một ngụm café đắng ngắt, nhìn ra cửa sổ trả lời.

“Em không tin.” Cô phụng phịu.

“Thì kiểm tra xem.” Anh cười lắc đầu. “Không thử sao biết?”

Cô không nói nữa, cũng ngừng đan dây, bắt chước anh nhìn ra cửa sổ. Lá cây rụng gần hết, thu sắp qua rồi, đông đang đến.

Trên đời này, có một loại tình yêu rất ngọt ngào, rất hạnh phúc, nhưng cũng rất bi thương. Tình yêu mà chỉ bản thân nếm trải đủ mọi cảm xúc, tự mình nhớ nhung tự mình buồn…

Đơn phương là cả một nỗi niềm chất chứa, chẳng thể nói, chẳng thể ngừng.



Nếu không hát lên

Nặng lòng da diết

Nếu không nói ra

Làm sao biết

Cô là một cô bé hay mơ mộng, lại dễ dàng cảm mến người khác, vì thế mà cô cứ đơn phương lận đận mãi một người. Nhưng cô cá tính lắm, đã thích thì sẽ nói.

“Nè, tôi thích cậu.” Cô đứng trước mặt cậu, gãi đầu cười tủm tỉm.

Cậu tròn mắt ngạc nhiên nhìn cô bé trước mặt, người lùn một mẩu, mũm mĩm quá đà, mặt mũi không có gì xinh đẹp, tóc tai buộc xuề xoà, lại còn đeo kính cận…

“Tôi không thích cậu.” Cậu nhìn thẳng cô, nói ra nhẹ như không.

“Thì kệ cậu, tôi thích cậu liên quan gì đến việc cậu không thích tôi. Dù cậu hơi ngu ngốc nhưng tôi vẫn thích cậu.” Cô lẩm bẩm một tràng rồi quay phắt đi, bỏ lại cậu đứng một mình.

Cô đúng là kì cục!

Mới đó đã năm năm rồi, ngày lớp Sáu còn là một con bé ngông cuồng cô đã làm cái chuyện xấu hổ là đi tỏ tình ấy. Cô tuy trẻ con nhưng thích cậu là thật, tình cảm đó đến giờ vẫn còn chưa hề mất đi…

Cậu và cô đều lớn lên. Cô thay đổi, trước đây để tóc ngắn thì bây giờ để tóc dài, trước đây mạnh dạn bao nhiêu bây giờ lại rụt rè bấy nhiêu, cô đã khác rất nhiều.

Cậu vẫn là cậu bạn đẹp trai cao ráo, tốt bụng và kiêu kì, vẫn được rất nhiều cô gái mến mộ, còn nhiều hơn hồi trước.

“Cậu lại đi học muộn đấy à?” Cậu gặp cô trên đường đi học, chỉ liếc qua một cái.

“Ờ, sáng nào cũng thế quen rồi.” Cô vừa ngáp vừa cười với cậu, mới sáng sớm đã gặp cậu, cô hết sức vui vẻ.

“Con gái gì mà… vô duyên, cậu tập đi học sớm thì tốt hơn đấy.” Cậu nghiêm mặt nhìn cô rồi bước đi nhanh hơn.

“Cậu cũng đi muộn còn dạy đời tôi?” Cô lẩm bẩm vung nắm đấm vào không trung, sau đó lại tiếp tục lê bước đến trường.

Ngày nào cô cũng đi học muộn, cờ đỏ quen mặt đến nỗi chẳng cần hỏi tên, trong sổ cứ thế mà điền tên cô vào hàng ngày. Chỉ có thứ ba là cô sẽ không có tên trong sổ cờ đỏ. Không phải vì cô không đi muộn, mà vì hôm đó là ngày trực của Anh.

Anh là học sinh khoá trên, học rất giỏi và cũng là đối tượng được yêu thích ở trong trường. Cô quen anh vì cả hai cùng học chung tiểu học, nhà lại ở gần nhau, chính xác hơn thì ban công phòng cô đối diện ban công phòng anh. Vì vậy mà hai người rất thân, cô luôn cho mình đặc quyền làm em gái nhỏ của anh. Cô năn nỉ anh không ghi tên vào sổ, lần nào cũng bị anh quát mắng nhưng luôn thành công.

“A, hôm nay anh trực đó à, thật may quá.” Cô vừa đến cổng trường đã toe toét cười với anh rồi thản nhiên bước vào.

“Đứng lại.” Anh nghiêm mặt.

“Anh à, anh lại diễn bản mặt này đó hả? Đằng nào cũng không ghi, còn giữ em lại làm gì?”

“Bạn học em đã nhìn thấy em đi học muộn, cậu ấy đòi quyền công bằng.”

Cô ngạc nhiên nhìn theo tay anh chỉ đã thấy cậu đứng đó cười nhe nhởn, lại còn nháy mắt với cô.

Và thế là, tên cô đẹp đẽ nổi bật trong sổ cờ đỏ tròn một tuần.

“Sao cậu lại hại tôi?” Cô tức tối chạy theo cậu dọc hành lang, chân cậu dài nên bước đi rất nhanh, hại cô phải chạy với mãi mới theo kịp.

“Tôi chỉ làm đúng thôi. Đằng nào cậu cũng đi học muộn quen rồi, ghi thêm một lần có khác gì?”

Cô tức tối lấy dây nịt trong cặp ra, rồi gấp mảnh giấy thật mảnh bắn vào lưng cậu. Trúng phóc!

“Cậu làm gì đấy?” Quả nhiên mặt cậu đỏ bừng, cậu hét lên.

“Tôi chỉ làm đúng thôi. Đằng nào cậu cũng bị tôi bắn giấy quen rồi, thêm một lần có khác gì? Lêu lêu!” Cô nói xong chạy vụt đi.

Cậu đứng lại đó nhìn cô, bóng dáng cô vẫn lon ton như thế, nhưng lại có điều gì đó lạ lắm.

Cô gái ở lớp bên cạnh ấy ngày lớp Sáu từng tỏ tình với cậu, một cách ngây ngô hết sức. Khi ấy còn trẻ con, cậu đã thẳng thừng từ chối cô. Tưởng cô sẽ buồn lắm, ai ngờ cô vẫn luôn tươi cười như chẳng hề có gì xảy ra. Hồi còn học cấp Hai cô vẫn thường tặng kẹo hay đồ ngọt cho cậu, đôi lúc vẫn nói “Tôi thích cậu” rất tự nhiên. Ấy vậy mà từ khi lên lớp Mười, cô chẳng còn để ý cậu nữa. Cô trở thành một người khác hoàn toàn, mà cậu, mỗi khi gặp cô lại có gì đó chột dạ nơi trái tim…

Cô gái ấy sống vô tư một cách kì quái. Dù cuộc đời ngược xuôi thế nào, cô vẫn cứ thong thả bước trên con đường của mình. Có lẽ, cô ấy có thể bình thản đến mức ngồi ăn bánh mì kẹp thịt trên chiến trường cũng nên.

Cô gái ấy, cậu hình như đã để ý từ rất lâu rồi.

“Nè, cậu cũng bị phạt trực nhật hả?” Cô vỗ vai cậu cười.

“Ừ. Đi học muộn.”

“À. Tôi cũng thế, tuần nào tôi cũng là học sinh tích cực ở đây đó. Tôi toàn bị bắt đi quét sân thôi.”

“Cậu kể chuyện đó làm gì?”

“Ơ… thì tôi…” Cô gãi gãi đầu ngượng ngập.

“Chuyện đó cả trường biết cả rồi, cậu còn phải kể?”

Cô gật đầu cười ngây ngốc, trước mặt cậu cô vẫn chưa thực sự tự nhiên.

Thấy cô khệ nệ vác thùng rác to tướng đi đổ ngoài cổng trường, cậu bèn chạy đến đỡ cho cô.

“Cảm ơn.”

“Giúp người khốn khổ thôi mà.” Cậu mỉm cười rồi nháy mắt với cô. Trong lòng cô lại gợn lên cơn sóng mới.

“Tôi trông giống người khốn khổ nên cậu mới không thích hả?” Cô lại thẳng thắn làm cậu đỏ mặt. Cậu khẽ ho.

“Hừm… thực ra, có lúc cậu cũng rất dễ thương.”

Nói rồi cậu vác chổi ra chỗ khác tiếp tục quét dọn. Cô thì khẽ mỉm cười, có lẽ đã lâu rồi mới nói chuyện với cậu. Thế mà cũng chẳng biết nói gì, cậu thì vẫn lạnh nhạt như thế nhưng lần này còn khen cô. Cô chợt nghĩ, có phải mình đã dành quá nhiều thời gian cho cậu và cậu cảm thấy phiền không nhỉ?

“Tôi muốn rủ cậu đi ăn, tối mai được chứ?” Cô chạy ra chặn trước mặt cậu.

“Tại sao?”

“Thì đói, đói thì đi ăn thôi chứ sao. Có đi không nào?” Cô hơi nhíu mày.

“Tôi không đói.” Cậu nói vậy rồi đi thẳng.

Lớp cô tan học sớm, tình cờ gặp đúng lúc cậu cũng vừa nghỉ. Cô định chạy ra hỏi thăm cậu một chút, chợt một cô bé xinh xắn đi đến.

“Tặng cậu này, vòng tay tớ tự làm đó.”

Cô đứng sau nghe rõ mồn một, nhưng cô không lo lắng, vì cậu chẳng mấy khi nhận quà tặng thế này. Cô bèn đi lên đứng cạnh cậu, chỉ món quà hỏi.

“Lại có người tặng cậu à?”

“Ừm, cậu thấy sao?” Cậu nhướn mày hỏi cô.

“Thấy gì chứ? Thấy cậu có nhiều người hâm mộ chứ gì?” Cô bĩu môi nhìn đi chỗ khác.

“Cậu không ghen à? Cậu thích tôi cơ mà? Cậu không ghen khi thấy có người tặng quà cho tôi à?” Cậu tiến về phía cô, đẩy cô sát vào tường, bỏ mặc luôn cô bé tặng quà vừa rồi.

“Ơ cậu… tôi việc gì phải ghen chứ? Tôi thích cậu đó, nhưng mà, tôi chẳng rỗi hơi mà ghen đâu. Tôi…”

“Vậy thì tôi sẽ nhận món quà này. Cô bé, cảm ơn em nhiều.” Cậu vừa cười vừa xoa đầu cô bé kia.

Cô chợt nhận ra một điều, trước đây cậu chưa bao giờ như vậy với cô. Tất cả chỉ là sự lạnh nhạt thờ ơ, cậu đôi khi còn coi cô như không tồn tại. Cô tặng quà cho cậu nhiều lần, cậu nhận cũng chẳng nói câu nào, cũng không xoa đầu cô…

Cô lại thấy buồn rồi, cô muốn khóc ngay lúc ấy.

Cậu quay lại, thấy cô mặt cứng lại, mắt hơi đỏ đột nhiên thấy vui vui. Cậu muốn trêu chọc cô, xem cô sẽ thế nào. Rõ là nói thích cậu, lại chẳng biết ghen, nghĩ vậy cậu muốn giận cô. Cậu nhận quà của người con gái khác mà cô ấy vẫn thản nhiên, không tức giận cũng chẳng cáu kỉnh, cô không còn thích cậu nữa hay sao?

******​

Cô bực bội sang nhà anh, anh đang ngồi làm gì đó trên máy tính. Cô ngồi phịch xuống nền, nước mắt ngắn dài một hồi.

“Em quyết rồi, nếu tối mai cậu ấy không đến, em sẽ chấm dứt tình cảm này. Còn nếu cậu ấy đến, em cũng sẽ nói rõ ràng về tình cảm với cậu ấy. Cậu ấy mà từ chối thì em sẽ thẳng thắn đề nghị làm bạn.”

“Kế hoạch hay đó. Nhưng mà, em muốn kết quả như thế nào?” Anh chau mày, ngồi xếp bằng đối diện cô.

“Em cũng không biết.” Cô cười tít mắt. “Nhưng không phải kết quả đã rõ ràng lắm rồi sao. Cậu ấy có lẽ không đến.”

Anh xoa đầu cô nhẹ nhàng.

“Cậu ấy chưa bao giờ xoa đầu em như vậy.” Thở dài một hơi, cô lẩm bẩm.

“Sao con người cứ thích người không thích mình nhỉ?” Anh hỏi.

“Thứ gì có được dễ dàng đâu thích bằng thứ không có được chứ. Càng không có thì càng ham muốn. Kiểu vậy đó.” Cô gật gù.

“Em nên học cách dừng lại đi.”

“Còn anh?”

Anh? Anh thích cô thầm lặng lâu như thế, có lẽ cô chẳng biết. Vì cô có bao giờ để ý anh đâu, trong mắt cô chỉ có người cô thích.

“Chúng ta cùng ngừng đơn phương, được không?” Cô nhìn anh thật lâu, miệng thì cười mà mắt thì buồn rười rượi.

Anh chỉ cười khổ. Nói ngừng là ngừng được, thì anh đã ngừng thích cô từ lâu rồi.

Ngày hôm sau, cô mặc bộ váy đỏ đứng đợi cậu. Đã hơn ba mươi phút rồi, có lẽ cậu thật sự không đến. Cô cứ tự nhủ chờ thêm vài phút, vài phút thôi. Dù sao, cô cũng đặt cược vào một lần cuối cùng, nếu cậu không đến, thì cô sẽ chấm dứt tình cảm này.

“Về thôi nào, em đã đợi hơn một tiếng rồi.”

Anh xuất hiện giữa trời gió, choàng lên cổ cô một chiếc khăn bông. Mặt anh đỏ ửng, ngón tay buốt cứng. Có lẽ, anh đã đợi cô từ rất lâu rồi.

Cô nhón chân choàng tay qua cổ anh.

“Em xin lỗi, em ngốc lắm nhỉ?”

“Không sao. Tôi đợi được đứa ngốc.” Anh mỉm cười vui vẻ.

“Vậy em cũng đợi, đợi em hết thích cậu ấy, đợi em thích anh…”

“Em có thể quên cậu ta? Có thể không?” Anh nhìn cô và lại cười tươi, nụ cười ấy vừa trẻ con ngốc nghếch, vừa chua chát đáng sợ. “Em sẽ không thể quên cậu ta đâu, giống như tôi không thể quên em vậy. Đừng có cố gắng làm điều em không muốn, tôi muốn em được vui vẻ, không phải muốn tôi được vui vẻ.”

“Em…”

“Về thôi, đừng đợi nữa.”

Anh nắm tay cô kéo đi. Cô cần thời gian, thời gian để quên đi cậu ấy, hay để thử mở lòng với anh?

“Em muốn đi dạo một chút.”

Anh hơi ngẩn người nhưng cũng gật đầu.

“Vậy anh đi với em.”

“Không, em muốn ở một mình. Chỉ một lát thôi.”

“Em đã ở một mình cả tối… thôi được rồi, vậy anh về trước đây.”

Cô gật gật rồi vẫy tay chào anh.

Con đường vắng chỉ một mình cô lang thang, cô đang rối lắm. Một người như anh, người đã đợi cô suốt những năm tháng qua, luôn quan tâm cô và làm cô cười. Còn cậu? Cậu chỉ khiến cô bực mình, khiến cô ghen, khiến cô tổn thương, khiến cô cảm thấy cô đơn…

Cố gắng đến đây cũng là tận cùng của cô rồi. Cô chẳng thể chờ cậu thêm được nữa.

******​

“Này đồ ngốc! Tôi thích cậu, thích ơi là thích mà cậu cũng biết nữa. Vậy tại sao cậu không thích tôi thế? Tôi không xinh đẹp gì cả, nhưng mà tôi cũng thấy bản thân có xấu xí quá đâu, cũng dễ thương mà. Tôi tốt tính lắm chứ, chỉ hay đi học muộn thôi. Và điều quan trọng là, tôi thích cậu.

Tại sao tôi lại thích cậu ư? Tôi chẳng biết đâu ấy, tôi chẳng hiểu vì sao lại si mê cậu lâu đến thế. Tôi đảm bảo là tôi thích cậu nhiều hơn bất cứ cô gái nào, thế nên cậu mới không đáp lại à?

Cậu đừng lạnh lùng như thế được không? Tôi đâu có ép cậu thích tôi, cũng đâu làm phiền cậu quá đáng, vậy sao cứ phải né tránh tôi như thế. Tôi thực sự buồn lắm, buồn và thấy mình ngốc nhiều. Tôi phải ngừng thôi, cậu à.

Tối nay tôi đã lấy hết cả dũng khí vốn có của mình ra, chỉ để đứng đợi cậu thôi. Tôi biết là cậu sẽ không đến đâu, nhưng nghĩ thế nào vẫn cứ viết ra bức thư này. Thời đại này rồi còn viết thư tay, cậu sẽ thấy tôi ngốc lắm nhỉ?

Cậu có biết cảm giác ngắm nhìn một người qua ô cửa sổ rồi bắt gặp ánh mắt người đó liền vội vàng quay đi như kẻ vụng trộm, cảm giác ấy rất khó tả.

Cậu có biết cảm giác cố gắng bắt chuyện với cậu để đổi lại vài câu nói thờ ơ nhạt nhẽo, cảm giác ấy có vị đắng lắm.

Cậu có biết khi cậu được ở bên người mình thích, được đứng gần thôi cũng như ánh nắng Mặt Trời rực rỡ chỉ soi vào cậu và người ấy. Tôi ở bên cậu đã thấy như thế.

Cậu có biết cảm giác khi người mình thích ở bên một người khác, một người mà vô cùng hoàn hảo. Sự ghen tuông len lỏi qua mọi dây thần kinh, cuối cùng dừng lại ở trái tim mà nhói lên một cái.

Cậu có biết mỗi đêm nghĩ về cậu rồi tưởng tượng ra mọi viễn cảnh hạnh phúc là như thế nào không? Với mình, như một giấc mơ hão huyền vậy. Hoàng tử như cậu dù có thực ngoài đời cũng chẳng dành cho Lọ Lem như mình đâu nhỉ.

Cuối cùng, cậu có biết cảm giác chờ đợi một người không?

Cậu có biết không? Yêu đơn phương ấy mà, day dứt nhiều lắm mới buông tay…

Từ nay tôi sẽ chẳng làm phiền cậu nữa, cậu sẽ không thấy đứa con gái cứ mở miệng ra là thích cậu, rồi tặng quà cậu mỗi ngày sinh nhật, mời cậu đi chơi đi ăn rất nhiều lần nhưng luôn bị từ chối. Lần này, cậu cũng lại từ chối…

Người con gái ấy, cô ấy ngừng lại rồi. Yên tâm nhé, hoàng tử của tôi!

Kẻ ngốc thích cậu.”

Cậu đọc xong lá thư cô để lại, chợt cảm thấy chua xót từ đáy lòng. Cậu chạy thật nhanh, cậu đã đến muộn, rất muộn. Nhưng cậu vẫn hy vọng, hy vọng cô gái ấy vẫn đứng đó chờ cậu như trước đây. Lần này tìm được cô ấy, cậu nhất định không khiến cô ấy phải chờ.

Trời khuya, mưa bắt đầu rơi.

Một cậu thiếu niên đứng dưới mưa ướt sũng, cậu đứng ở đó rất lâu, cậu nhìn về phía một cô gái. Cô gái đứng im, ánh mắt nhìn ra ngoài trời mưa không nói gì. Cậu mỉm cười bước về phía cô ấy.

“Tôi không đến muộn chứ?”

Cô gái từ từ quay đầu lại, hình như hơi ngạc nhiên khi thấy cậu, rồi cô ấy cười.

“Là cậu à? Làm thế nào bây giờ nhỉ? Cậu đến muộn không ư? Không hề. Bởi vì ngay từ đầu đã không đến rồi.”

“Tôi xin lỗi… tôi…”

“Suỵt!” Cô đưa ngón trỏ lên môi, nháy mắt với cậu. “Tại sao bây giờ cậu lại đến đây thế nhỉ? Tôi mệt mỏi quá rồi, tôi chẳng thể tiếp tục chờ cậu và mỉm cười với cậu nữa. Giá như cậu đến sớm một chút nhỉ… chỉ một chút thôi ấy.”

Và cô ấy rời đi. Trước khi cô đi, cậu vẫn nhìn thấy trên khoé mắt cô một giọt nước trong veo, không phải mưa. Thì ra cậu đã muộn rồi, từ ngày cô nói thích cậu, cậu đã để lỡ cô rồi.

Lúc này, cậu chợt nhớ tới một câu hát.

Có không giữ, mất đừng tìm…

Sưu tầm


Blog, Updated at: 01 tháng 12

0 nhận xét: