Giữa những miền phẳng lặng

Post by

Nàng đã phụng phịu về sự không để tâm của tôi. Nàng giận nên chẳng hỏi lại hoặc có thể nàng đã hỏi một điều khó nói lắm mà cũng đấu tranh mãi nàng mới thốt ra thành lời được.

***

Đêm rồi. Hoa sữa đưa hương đậm vào phòng qua khung của sổ để hé. Tôi toan khép lại để ngăn không cho mùi hương ấy xâm chiếm thêm vào căn phòng của tôi, trí óc, tâm hồn và cả kí ức của tôi nhưng tôi thấy việc làm ấy vô nghĩa quá. Nếu nó có thể xâm chiếm tôi cản cũng không được.

Mới có hơn 9 giờ mà nhà nhà đi ngủ hết rồi thì phải? Người ta có nhiều nỗi mệt nhọc đến thế ư? Tôi tự hỏi điều đó khi chứng kiến sự im lặng nhạt nhẽo của con phố này. Giá mà người ta cứ tụ tập lại với nhau dù chỉ để nói xấu kẻ khác.

Giá cứ ngồi bên nhau đến muộn hơn một chút để kể về nỗi lo toan cho chuyện học hành của con cái…. Thì cái xóm này đã bớt nhạt, bớt lạnh biết bao nhiêu. Cái cửa vốn chẳng phải chỉ có một chức năng chống trộm nó có những ý nghĩa khác: đó có thể là giới hạn ngăn cách người với người và cũng có thể là cách để người ta sống tình cảm với nhau thêm nếu để nó được mở.

Tôi cầm cây guitar lên và đánh một bản tôi mới tập. “Ngẫu nhiên” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn – tôi mê mẩn với cây đàn, với bài hát đó cả tuần nay rồi. Tôi muốn học vì nàng thích bài đó.

Tôi với nàng có những điểm chung bất ngờ. Cùng không sinh ra ở đây nhưng cùng chuyển đến đây sống, trong khu phố nhạt nhẽo này hơn chục năm trời. Đủ để gắn bó nhưng tôi cứ thấy không ưng cái không khí ảm đạm của khu phố. Tôi đã từng có ý định tách khỏi gia đình, sống cuộc sống tự lập ở một nơi khác. Tôi ghét phải đối diện với vẻ mặt cũ kĩ, không chút ràng buộc với nhau của từng người một. Thật may vì trước khi cái ý nghĩ đó được thực hiện thì nàng đến.



Vào một đêm cũng yên tĩnh như thế này, tôi ngồi bên cây đàn của mình và vuốt ve nó. Tôi chẳng muốn đánh. Nghệ thuật, nghệ thuật mới được nhen nhóm chứ chưa hẳn thành nghệ của tôi , tôi nghĩ sẽ thật phí phạng nếu phô diễn nó ở đây. Sẽ chẳng có ai muốn nghe và ngay cả bố mẹ tôi cũng không bằng lòng nếu tôi phá vỡ cái nét yên tĩnh mà tôi đã vô cùng ngán ngẩm của nơi này.

Tôi chỉ giám nhẩm nhè nhẹ lời một bài hát nào đó trong miệng. Nhưng nàng thì khác, có lẽ hôm ấy nàng đang có tâm trạng muốn giải tỏa. Giọng hát của nàng trong, vang và mới mẻ. Từng câu từ thấm vào tôi một cách tự nhiên. Con đường hạnh phúc – tên của bài hát ấy. Tôi thích nàng dù chưa biết nàng là ai. Cuộc sống của tôi cứ như được lột xác vậy.

Đột nhiên tôi bớt ghét con phố này. Đột nhiên tôi hướng về một ai đó. Tôi tò mò về nàng – người con gái khác biệt, khác cả tôi. So với nàng, tôi kém dũng cảm. Tôi chưa giám bật ra khỏi cái quỹ đạo định sẵn ngay từ ngày đầu tiên chuyển đến đây.

Chẳng mấy khó khăn để biết tên nàng, nhà nàng, nhạc cụ nàng chơi, bài hát nàng hay hát… nàng bị biết đến như một hiện tượng phá cốt cách thục nữ của các nàng khác trong khu phố. Và cũng chẳng khó khăn để tạo một hiện trường giả cho tự nhiên khi làm quen nàng.

Nàng đạp xe vù vù qua tôi. Tôi đuổi theo và gặng hỏi đường – hỏi thăm địa chỉ nhà chính mình. Lại thêm một lần không khó khăn khi xin số điện thoại nàng, tôi nói hết pin và gọi nhờ cho người ra đón. Tôi đã sống giả dối với cảm xúc bao nhiêu năm qua và trước nàng tôi còn giả dối một cách trắng trợn hơn nhưng tôi không nghĩ nên hối hận về điều đó. Đôi khi con người ta được quyền nói dối nhất là nói dối để được gần nàng thì nên lắm.

Tôi đã quen và yêu nàng như thế. Cũng có đôi lần tôi băn khoăn về tình yêu sét đánh tôi gửi ở nhà nàng. Tôi không rõ mình muốn bên nàng hay muốn nhờ nàng mà tôi thoát khỏi cái bế tắc thường nhật, khỏi cái nhu nhược của một thằng con trai. Tôi không bao giờ muốn điều ấy là sự thật, ý tôi là tôi thật sự muốn tôi yêu nàng không phải chỉ để dựa vào, chỉ để lợi dụng nàng để tôi được là tôi.

Nàng để tóc tém, nhuộm vàng. Nàng đi giày thể thao màu xanh dương, luôn là như thế. Nàng ra ngoài vào lúc 6h30 sáng và sẽ trở về lúc 6h tối. Tôi bắt đầu quan tâm đến lịch trình của nàng, bắt đầu tìm hiểu mọi thứ về nàng. Tôi thích nàng nhiều lắm.

Thích đến nỗi tôi muốn học guitar nhiều hơn để được đi cùng nàng mỗi buổi tối cuối tuần. Nàng yêu guitar, bởi thế nàng chẳng thèm để ý đến tôi. Có lẽ nàng chỉ bắt đầu thích lại tôi khi ngày nào tôi cũng nhắn tin hỏi nàng về guitar và thỉnh thoảng gợi ý làm tài xế miễn phí cho nàng khi cần tới một phòng trà, một câu lạc bộ nào đó.

Nàng thích lại tôi rồi… tôi vui sống với suy nghĩ như thế. Không biết có ngây ngô quá không nhưng tôi đã định hỏi nàng xem điều đó có là sự thật? Nàng đã chủ động nhắn tin cho tôi. Thỉnh thoảng nàng còn rủ tôi đi ăn ốc hoặc đi dạo với nàng. Và mỗi lần như thế tôi lại ngồi ngắm nàng thật say sưa. Đêm… hoa sữa cứ phả hương nồng vào không gian.

Khắp nơi đều là hương hoa ấy. Tôi cứ ngỡ chúng đã bám diết lấy nàng bởi cứ nghĩ tới nàng tôi lại nghĩ đến mùi hương ấy và ngược lại. Chỉ có điều, nàng dịu dàng và yên lặng hơn hoa sữa. Nàng cũng không cố chấp như loài hoa ấy. Nếu nàng cũng cố chấp tôi sẽ an lòng hơn.

Hễ tôi và nàng tranh luận về một chuyện nàng sẽ nói những câu quen thuộc đến tê lòng: tùy anh… chắc là em sai đấy… em thế nào cũng được mà…v..v… những câu nói như rũ bỏ trách nhiệm, như phó mặc, như không chút bận tâm đôi khi là tốt. Nó có thể khiến cho người nói chúng nhẹ nhàng hơn phần nào nhưng với người nghe đó là một lần đau lòng.

Đúng là nàng chẳng có trách nhiệm gì với tôi. Tôi chưa từng là gì của nàng và có thể mãi mãi là như vậy. Giá như không cần nói mà nàng cũng tự hiểu nhỉ? Nàng sẽ bất ngờ vì sự có mặt của nàng trong cuộc sống của tôi. Nếu bạn coi một người là quan trọng thì người đó cũng không nhất thiết phải coi bạn là người quan trọng – tôi đang ước điều đó luôn sai, ước trong vô vọng.

Một chiều mưa tầm tã, nàng đón tôi ở cổng trường. Thật kì lạ vì nàng đón tôi. Không có lịch học đàn, không có buổi biểu diễn nào cả, không sinh nhật của tôi… nhưng nàng đang đứng đó, một góc bên cổng trường, cầm chiếc ô bảy sắc cầu vồng vẫy tay về phía tôi. Nếu không vì cái sĩ diện của con trai tôi sẽ hét lên thật to tên của nàng – lần đầu có một cô gái đợi tôi – lần đầu nàng đợi tôi.

Trái tim nhảy múa, đôi tay không chịu để yên mà phải vung vẩy như một đứa trẻ và đôi chân thì không lê thê bước chầm chậm nữa. Chui thật nhanh vào chiếc ô và mỉm cười với nàng. Tôi không muốn hỏi lí do nàng đến, nhỡ khi nàng trả lời tôi lại thất vọng. Cứ phải giả dối với cả bản thân để tình cảm với nàng không bị tan ra. Nguồn động lực để tôi thôi chán ghét cuộc sống này nên tôi phải giữ cho kì được.

Những hạt mưa nghiêng nghiêng đuổi theo nhau. Hạt bé, hạt lớn vui vẻ cười khúc khích. Chúng có vẻ vui lắm. Được hòa mình vào một cộng đồng để thấy mình cũng giống, cũng là cái cộng đồng ấy thật tuyệt biết bao. Tâm hồn tôi bỗng hóa thi sĩ. Tôi đã muốn làm một bài thơ ngọt ngào hết ý để tặng nàng, ngay lúc ấy – lúc nàng ngồi sau xe đạp, tay cầm ô đặt lên vai tôi, tay còn lại túm chặt vào áo tôi như sợ tôi đáng rơi mất nàng.

Nàng đã không biết rằng nếu nàng muốn bám thật chặt vào áo tôi như thế hay bạo lực hơn là túm lấy tôi mà lôi đi xềnh xệch cả đời tôi cũng chịu. Chỉ cần nàng đừng tự rời đi thôi. Có thể nàng muốn ở bên tôi? Tôi mỉm cười hạnh phúc cho sự viển vông ấy. Mấy hạt mưa tưởng tôi cười với chúng thì phải, chúng đáp vào má tôi, bàn tay tôi nhẹ nhàng.

Trong một hoàn cảnh lãng mạn như thế này hay là tôi bảo nàng bỏ ô ra để cùng ướt mưa nhỉ? Hay tôi hỏi ý tứ nàng xem nàng có thích lại tôi thật không nhỉ? Và hay là tôi cứ thử tỏ tình với nàng chỉ là nói về sự thích bấy lâu trong tôi thôi. Tôi không giám gọi nó bằng mỹ từ yêu. Nàng nhéo nhẹ vào hông tôi:

– Em hỏi sao anh không trả lời thế?

– Em hỏi gì anh? Hỏi lại đi! Đang không để ý.

Nàng đã phụng phịu về sự không để tâm của tôi. Nàng giận nên chẳng hỏi lại hoặc có thể nàng đã hỏi một điều khó nói lắm mà cũng đấu tranh mãi nàng mới thốt ra thành lời được.

– Thôi. Anh thật là…

– Quan trọng không?

– Không quan trọng lắm.

– Nếu cần hỏi lại thì cứ hỏi nhé!

Nàng lại im lặng rồi. Cứ để nàng như thế sẽ tốt hơn. Tôi quen với việc khi bên nàng mà cứ cảm giác như nàng không muốn tôi hỏi nàng điều gì đó. Cứ như nàng đang thủ thỉ: đừng hỏi em cái gì khác ngoài chuyện chơi nhạc đấy!

Sẽ có những lúc đi bên cạnh một người thích một mình, thích im lặng bạn sẽ cảm thấy mệt mỏi. Tôi định phá vỡ điều ấy ở nàng nhưng chính bản thân tôi, với những vấn đề của riêng mình tôi còn bất lực. Một thằng con trai kém cỏi. Tôi vẫn hay tự mắng mình như thế để tìm kiếm một nguồn động lực cho sự đổi khác. Tiếc là sự đổi khác chỉ đến khi tôi nghĩ về nàng.

Mưa ngớt. Nàng cụp chiếc ô lại. Chỉ có những hạt mưa thưa thớt chơi đùa tiếp vì chưa thấy mệt. Chúng vẫn đáp trên má tôi tay tôi và giờ là cả nàng nhẹ nhàng y như khi nãy. Nàng cất tiếng kể… thì thầm thì thầm như gió đang từ từ hong khô vạt áo ướt. Tôi sợ nàng sẽ phải hỏi lại: “anh nghe thấy em nói không đấy?” nên đã chú tâm hết mức để từng lời nói của nàng rơi hết thảy vào trong tôi.

Anh thích nhất bài hát nào? Tôi chưa kịp trả lời thì nàng đã kể tiếp: em thích “ngẫu nhiên”. Mỗi lần nghe em thấy thanh thản lắm. Và hễ nghe em lại nhớ đến một anh chàng kính cận đèo một cô gái nhỏ xíu đằng sau xe đạp. Mưa nhảy nhót trên vai hai người và chúng nhảy đúng như giai điệu của bài hát ấy. Đến khúc dừng của bài hát, chàng trai sẽ dừng lại. cô gái ngạc nhiên vì tiếng phanh xe đột ngột. Cô ấy sẽ tò mò về tại sao chàng trai dừng lại?

Anh biết chàng trai trả lời thế nào không? Rồi nàng không để cho tôi suy nghĩ nàng nói luôn. Thú vị lắm. Chàng trai dùng vạt áo chấm chấm nhẹ nhẹ trên chiếc kính. Cứ mươi phút chàng trai lại dừng như thế. Mưa cứ bám vào kính của anh ấy. Tại chúng thích đôi mắt sáng trong đằng sau tấm kính đấy. chúng tưởng đó là thiên đường. Ôi! Những hạt mưa ngốc nghếch. Đó đâu là thiên đường đó là một viên ngọc được xây đáp từ hàng trăm câu chuyện buồn thường nhật của một cô gái.

Nỗi buồn cũng có thể biến thành ngọc? Nó thật giống chuyện cổ tích phải không anh? Tôi đã không trả lời. Tôi nghĩ nàng sẽ chỉ hỏi thế thôi và sẽ kể tiếp cho tới khi tôi có thể hiểu. Ai ngờ nàng đợi tôi trả lời thật. Chỉ là giúp nàng khẳng định thêm về cái suy nghĩ nàng đã có sẵn mà thôi.

Nàng cứ mải miết đuổi theo tiếng nói bên trong nàng nên chẳng bao giờ thử mải miết với tiếng nói trong tôi. Nàng cũng chưa kịp nghe hết âm thanh của lòng mình nên chưa thử nghe âm thanh đang xao động không nhỏ trong tôi. Vẫn biết nàng và tôi giống như hai thế giới rất xa vời cách biệt nhưng tôi cứ đeo đuổi thế giới ấy vì biết đâu chúng cắt nhau ở vô cùng cực.

Nàng gọi tôi, một tên gọi trìu mến lắm: kính cận này, sao em không thấy anh dừng lại chấm nước mưa trên kính nhỉ?

– Anh không thấy mưa hắt vào kính. Hì

– Thật lạ.

Thật lạ. Nàng cứ hỏi tôi những câu hỏi khó hiểu hoài. Nếu tôi cũng thế, cũng dừng đột ngột và chấm chấm giọt nước trên kính biết đâu nàng sẽ khóc. Trong kí ức của nàng luôn có mưa và một anh chàng đeo kính cận. Thật may vì chuyện đó không xảy ra ngay hôm đó. Mãi về sau tôi mới cảm nhận được sự may mắn ấy. Nếu nàng khóc, tôi chẳng biết phải làm sao. Chuyện dỗ dành nàng cũng sẽ khó như chuyện để nàng thôi im lặng trước tôi vậy.

– Em từng yêu một anh kính cận đấy. Nhưng bỏ đi rồi. Theo người khác rồi. Và có thể là lại đang theo một người khác nữa.

– Anh ta đào hoa thế á?

Nàng chẳng cười vì câu đùa của tôi. Cái ý nghĩ sẽ hỏi nàng xem có thích tôi không bị dập tắt hoàn toàn. Nàng của hôm nay, khi đang cùng tôi dưới mưa đã cho tôi thấy tất cả. Nàng yếu đuối lắm. Dưới mưa và trong hoàn cảnh như thế này nàng đã cho tôi thấy điều ấy. Hoài niệm là cách nàng tìm kiếm lí do để sống như tôi tìm nơi nàng thôi. Một trò chơi trốn tìm không hồi kết. Và nếu muốn có hồi kết, anh kính cận của nàng phải quay về và cho nàng một hoài niệm khác, tốt đẹp hơn. Nàng bảo: không được, không thể, vì kính cận chẳng yêu em.

Thật buồn. Cuộc sống có nhiều vòng luẩn quẩn đến thế. Cứ bắt người ta vượt qua cái này rồi lại đến cái khác. Tìm kiếm yên bình sao mà khó khăn.

Rồi nàng chuyển đi. Chuyện nó xảy ra tự nhiên như được sắp xếp tự bao giờ vậy. Nàng đi đúng khi tôi vừa có đủ dũng cảm để nói rằng tôi thích nàng lắm và nàng không thích lại cũng không sao. Nàng cứ dựa vào tôi như trước đây tôi dựa vào nàng để tìm kiếm một động lực mới mẻ trong cuộc sống.

Tôi muốn nói cho nàng biết về những giối trá của tôi kể từ khi chứng kiến nàng phá vỡ bức tường ngăn cách giữa tôi với thế giới ngoài kia. Nàng đi khi tôi đã sẵn sàng cho những thử thách mới – thử thách về việc cùng nàng tạo ra những kí ức khác tốt đẹp hơn.

Nàng để lại tôi và những nhớ nhung đến phát điên. Không có nàng khu phố sẽ lại trầm lắng như trước. Sẽ không ai cao hứng hát bài gì đó, đàn bài gì đó giữa đêm nữa. Mọi người sẽ lại để ý đến nhau theo kiểu cùng nhau giữ gìn trật tự tuyệt đối. Tôi từng nói tôi đã sẵn sàng. Không ngờ tôi chưa làm được tới mức độ ấy. Tôi đang phải sống với những kỉ niệm tôi có với nàng để quên đi cái bản tính lì lợm của con phố, của mùa, của mùi hoa sữa.

Đã hai mùa hoa sữa qua đi. Tôi bất ngờ về sức mạnh của kí ức. Tôi đã sống trong niềm nhớ, niềm mong chờ nàng và cả niềm vui khi từng có nàng bên cạnh được hai năm rồi cơ đấy. Chẳng ai có quyền bắt ai chờ đợi. Họ sẽ tự làm khi họ muốn. Tôi muốn đợi nàng. Đợi nàng. Tôi sẽ đợi nàng về. Đêm nay hoa sữa lại phả vào phòng tôi. Biết nó bướng bỉnh lắm nên tôi sẽ không đôi co với nó làm gì cho mệt.

Tôi sẽ mặc kệ nó thôi thúc tôi nhớ nó đã từng quyện vào tóc nàng khi nàng ngồi đối diện tôi, quyện vào điệu nhạc nàng đàn buồn buồn… nàng ở đây thì tốt biết bao. Tôi sẽ nhờ nàng thuyết phục tôi đừng trách hờn loài hoa ấy nữa. Nếu nàng nói tôi sẽ nghe theo. Thật đấy. Vì chỉ cần nàng quay về thôi.

Tôi muốn trả lời câu hỏi ngày trước của nàng. Tôi cũng muốn đứng lại chấm hạt mưa trên kính lắm nhưng tôi cứ nghĩ rằng tôi đang bao bọc nàng khỏi ướt mưa, tôi sẽ chịu mưa cho nàng. Một sự chịu đựng ngọt ngào, hạnh phúc và muốn kéo dài mãi mãi.

Tôi thôi vuốt ve cây đàn. Đêm thì đêm chứ. Tôi sẽ đánh một bản. Nếu cảm xúc đến tôi giám chắc nàng sẽ không bỏ lỡ đâu. Nàng sẽ đàn. Tôi sẽ đàn như nàng, cho nàng, riêng cho nàng thôi.

“Ngẫu nhiên” nhé! Tôi tặng nàng bản nhạc nàng thích nhé. Tặng cho cả niềm nhớ trong tôi.

“Không có đâu em này,không có cái chết đầu tiên

Và có đâu bao giờ, đâu có cái chết sau cùng

Tự mình biết riêng mình và ta biết riêng ta

Tự mình biết riêng mình và ta biết riêng ta…”

Bản nhạc hôm nay khác khác. Có gì đó đã xua hết cái đơn côi thường ngày. Tôi cố lọc ra một âm thanh khác hẳn với âm thanh đêm của con phố. Trong trẻo thanh thoát…. nàng… nàng đã trở về.

Mở cửa sổ rộng hơn. Hương hoa ùa vào mãnh liệt hơn. Mọi thứ như bừng lên niềm hân hoan khó tả.

Nàng đứng dưới đó. Cây đàn đeo trên lưng. Chiếc vali kéo để bên cạnh. Nàng vẫy tay về phía tôi. Mỉm cười với tôi. Nụ cười tôi chưa bao giờ nhìn thấy. Có vẻ như nàng cũng khác. Có vẻ như nàng đã sống rất tốt. Có vẻ như mọi nỗi buồn đều trở nên nhẹ nhàng, dễ chấp nhận…

Tôi nhờ nàng để tìm đến với cuộc sống mới mẻ. Nàng nhờ ai hay nhờ chính bản thân nàng để xây dựng lại mọi chuyện?

Và tôi đã để cửa sổ mở như thế cho hết đêm, hết ngày này qua ngày khác. Nàng sẽ gọi tôi và tôi sẽ nhanh thật nhanh chòi ra khỏi cửa sổ đáp lại nàng. Tôi yêu khu phố này quá. Nếu không có cái nốt trầm bản tính ấy tôi đã không tìm thấy nàng. Chợt nhận ra một điều, tôi học được từ khi gặp nàng: khi yếu đuối, khi bế tắc… có nhiều cách để vực dậy bản thân. Có thể là tựa vào một ai đó thật tin tưởng, có thể là tự mình và cũng có thể chẳng làm gì cả… mọi chuyện tự sẽ qua đi chỉ cần đừng nghĩ nhiều quá về nó.

Giờ thì tôi muốn dừng mọi suy nghĩ lan man lại và nhường chỗ cho một giấc ngủ. Tôi muốn mơ thấy nàng.

Sưu tầm


Blog, Updated at: 02 tháng 12

0 nhận xét: