Đúng! Tao là thằng tồi nhưng tao yêu cô ấy

Post by

Mùa mưa đã đến, cái mùa mà Ngưu Lang, Chức Nữ gặp nhau ấy hả? Lễ thất tịch gì đó phải không? Cho qua đi!
***
Trong một quán bar nhỏ, mấy cái bóng đèn mờ mờ ảo ảo đang lập lòe trên đầu Song Tử. Mùi mưa, mùi ẩm mốc, mùi đàn bà sộc thẳng vào mũi anh.

– Con mẹ nó! Thằng Song Nam đâu rồi? Tao sai mày mua có mấy lon bia, mày bò hay sao mà chưa tới?

Song Tử bắt chéo chân trên bàn, đôi chân dài, cứng cỏi và đầy vết sẹo được che dấu bằng những mảnh vải dài và thô kệch. Anh ôm lấy một cô gái trong bar, cười nhạt:

– Em có biết vì sao em đẹp không?

– Anh nói đi.. anh yêu!

Song Tử cười lớn, cho tay vào lớp nội y mỏng dính đang bám chặt trên cơ thể người con gái nọ:

– Vì em… bị nhiều thằng xơi rồi đó.. ha…ha…ha!

Song Tử khinh bỉ hôn lấy hôn để lên cái cổ trần trắng mịn của cô gái một lúc rồi thô bạo đẩy cô ta ra:

– Thôi đi má.. phấn không à… khụ..khụ…

– Ha.. ha.. ha..Tao đã bảo mày là đừng có tùy tiện chơi gái trong bar mà!

Phía trong, dưới bóng đèn neon xanh đỏ, Song Nam bước đến, mạnh mẽ đấm lên vai Song Tử một cái, đau điếng:

– Damn it! Giỡn mặt với bố mày hả?

– Thôi.. cho qua.. cho qua.. tao đi trước nghen!



Song Nam đặt mấy lon bia nhãn hiệu rẻ tiền xuống bàn rồi bỏ đến chỗ mấy cô em chân dài phía đối diện, lập tức ôm ấp một cô vào lòng, cười cười nói nói như quen nhau từ đời kiếp nào. Song Tử lườm hắn thật sắt, tên đồng đội vẫn say sưa trên đôi môi quyến rũ của một ả lẳng lơ, bỏ quên thằng bạn chí cốt Song Tử ngồi cô đơn một mình:

– Thằng chó! Tao đang buồn mày biết không hả?

Song Tử điên cuồng la hét, nhạc trong vũ trường điên cuồng đập dồn dập vào tim…

-Song Tử…Song Tử.. thà tao chết hai lần còn hơn đau một lần thế này!

Song Tử tuyệt vọng ôm đầu than thở, vị bia thấm vào đầu lưỡi nghe cay đắng, thật sự rất đắng. Có mấy thằng nhà giàu phá của thường nói: uống bia, ban đầu tràn vào huyết quản thì quả là chát đắng, nhưng về sau ta sẽ có cảm giác như có một bông hoa nhỏ nở ngay trên đầu lưỡi.

– Mẹ kiếp thằng nào dám nói câu này!

Song Tử lại bất lực rống lên, không ai nghe anh cả. Cái quán bar nhỏ xíu thấp lè tè là vậy, chật chội là vậy, mùi con người vây kín mũi là vậy nhưng có mấy người thật lòng với mình? Mấy ả tiếp tân rẻ tiền, mấy cô gái chân dài thiếu vải kia là thật lòng với tiền trong túi anh, thật lòng với bộ phận của đàn ông trên người anh chớ thực chất thì yêu đương gì anh.

Yêu đương ư? Có sai lầm không khi một gả vô công rỗi nghề như Song Tử lại vác trái tim mình đem quẳng vào cánh cổng lạnh lẽo của cô tiểu thư giàu sụ đó? Yêu đương gì với người không cùng đẳng cấp với mình cơ chứ! Anh điên rồi! Điên mất rồi!

– Rượu. Cho tao một chai. Bất kể nhãn hiệu!

Song Tử nện vào tai một gả bồi bàn hiền lành làm cậu nhóc run rẩy, có lẽ là một sinh viên nghèo đi làm thêm.

– Anh gì ơi! Anh uống bia rồi mà còn uống rượu nữa thì…

– Có liên quan gì tới mày không? Tao có tiền! Mày cầm và đi lấy cho tao!

Song Tử cộc cằn nắm lấy cổ áo của cậu nhóc, mặt cậu ta tái mét liền vụt chạy về phía quầy rượu. Đôi mắt màu xanh dương long lanh của Song Tử chỉ còn lại một màu sẫm tối của cái ngõ cục cuối đời con người. Anh thất thần ngã xuống sô pha, tay cố chắt chiu những giọt rượu còn xót lại.

Một bàn tay mềm và ấm nhẹ nhàng đặt lên vai anh:

– Song Tử, về với em đi anh!

Biết rõ người sở hữu giọng nói dịu dàng ấy là ai, trong phút chốc, anh lôi mạnh cánh tay người ấy cho người cô ngã xuống sô pha. Anh căm hờn cuống lấy đôi môi cô trong dục vọng, bàn tay cứng cáp không tự chủ mà sờ soạng khắp da thịt của người thiếu nữ, hương thơm nhẹ dịu trên cơ thể cô lại càng như một liều thuốc độc dày vò đầu óc anh trong cơn mộng mị.

Anh điên dại chiếm lấy cơ thể cô, cô gái kia bất lực đón lấy những nổi đau trải dài trên da thịt hướng thẳng vào tim, giọt nước mắt rơi rớt từ khoé mi. Bất giác Song Tử ngừng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt tuyệt vọng của người dưới mình. Trong cái quán bar đèn không đủ sáng này, ai mà thèm ngó tới mấy cảnh trụy lạc của mấy cặp nam thanh nữ tú. Bởi lẽ nhìn đã không rõ, bản thân cũng đang vui vẻ ai rảnh đâu mà nhìn. Nhưng Song Tử thấy đau, thấy tội lỗi đè nặng trên tim, anh đang dằn vặt cô trước mắt lũ đồi bại của xã hội mà anh cũng là một bộ phận không thể thiếu trong đó.

– Anh… xin lỗi!

Song Tử khẽ đưa mấy ngón tay mảnh và dài của mình cài lại khuy áo cho cô, ôm cô vào lòng:

– Anh xin lỗi em, Ma Kết! Anh có làm em đau không?

Ma Kết trong lòng anh, trong vòng tay anh, khóc nức nở. Song Tử mủi lòng kề chiếc cằm nhọn lên mái tóc cô, mắt rũ xuống mệt mỏi:

– Em về đi! Anh không lo cho em được tương lai. Anh không muốn chúng ta ở bên nhau mà không có lấy một ngày mai.

– Nam Dương nói gì với anh sao?

Giọng Ma Kết thì thào, Song Tử xiết chặt lấy cô, nhẹ nhàng lắc đầu, mắt đăm chiêu nhìn ra cơn mưa ngột ngạt ngoài khung cửa.

Tình yêu trên thế gian này không đơn thuần chỉ cần hai người yêu nhau cùng nắm tay nhau đi tới chân trời gốc bể, không phải có thể vứt bỏ tất cả để hết lòng yêu nhau mà bên cạnh cái gọi là tình yêu ấy luôn tồn tại những vật cản xã hội như tiền bạc, danh vọng, quyền lực, bạn bè, người thân, gia đình. Rômêô và Juliét gì gì đấy cũng yêu nhau thấm thía nhưng vì mối thù gia tộc mà không thể bên nhau trọn đời. Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài, tình cảm đẹp đẽ đi cùng với sử sách như thế cũng chẳng phải chết chùm đó sao? Ngưu Lang, Chức Nữ, một người là tiên trên trời, một người là kẻ chăn trâu, ban đầu đã không hợp, cố gắng gượng mấy cuối cùng trở thành truyện kể bé nghe. Huống chi là con người thời nay. Tuy không thể nói tình yêu như một cái vòi nước, muốn yêu thì mở ra, không yêu thì khoá lại nhưng con người ta vốn hay thay đổi, nay ta ôm và xiết chặt người trong vòng tay, chỉ cần chớp mắt rời đi, biết đâu người đã nằm trong vòng tay của kẻ khác. Song Tử buông lỏng vòng tay nhìn ra phía xa:

– Mưa tạnh rồi, em đi đi! Đây không phải là chỗ dành cho em.

Ma Kết nắm chặt lấy tay anh, không chịu rời đi. Anh hất mạnh tay cô ra khỏi cơ thể mình, cố gắng không nhìn lấy cô lần cuối:

– Mai em bay rồi! Em thật sự không muốn xa anh… em xin anh… giữ em lại đi!

Ma Kết vòng tay lên vai Song Tử, thủ thỉ, lời nói như muôn vàn cái dao nhọn cùng lúc đâm vào tim anh:

– Cô muốn biết Nam Dương nói gì với tôi lắm phải không?

– …. –

Hắn bảo tôi chọn, một là năm trăm triệu an toàn rời xa cô. Hai là bị đánh cho ngập đầu nhìn cô ra đi. Cô đoán xem, tôi chọn cái gì?

– Không! Em không muốn đoán! Em chỉ cần anh thôi!

Ma Kết ôm chặt lấy cổ Song Tử, không khí như cô đặc lại, hơi thở hoà quyện cùng dòng nước mắt lăn dài trên đôi gò má. Cô đang cố gắng giữ anh lại, níu lấy từng nhịp đập nơi tim anh. Giọng anh cười nghe đến lạnh người:

– Cô nhầm rồi, tôi là một thằng nghèo, tôi cần tiền và… tôi không cần cô!

Song Tử đẩy mạnh Ma Kết ra, đôi mắt đã ngây dại, anh chỉ thẳng tay vào mặt cô:

– Cô biết đấy… đối với tôi… cô chỉ là hàng sài rồi của tôi thôi! Song Tử quay lưng bỏ đi, mặt tối sầm, ném mạnh mấy tờ giấy bạc vào mặt ông chủ bar. Ma Kết đuổi theo, níu lấy tay áo anh:

– Em không tin.. em không tin anh không hề yêu em. Nếu thật như anh nói thì ngay từ đầu anh đã không để mắt đến em làm gì..

– Ma Kết, thật ra cô muốn nghe lời thật lòng của tôi đến mức độ nào? Cứ cho là tôi đã từng yêu cô thì sao? Chơi chán rồi không bỏ được sao? Cô là tiểu thư đài cát, tôi cũng phải thử một lần cho biết. Có trách, phải trách ngực cô phẳng quá, về mà nói thằng chó Nam Dương ấy bồi thêm cho cô!

Song Tử hất tay áo thật mạnh, sải những bước dài trên hè phố vốn đã bị cơn mưa chiều làm cho ướt đẫm. Đột ngột, trời lại đổ mưa, những giọt mưa vô tình đánh tả tơi lên vai áo anh, nước mắt hòa lẫn vào dòng mưa đã không còn nghe vị mặn mà chỉ còn lại một cơn đau quằn quại nơi ngực trái. Tự làm tổn thương mình là thằng ngu, làm tổn thương người mình yêu sẽ dễ chịu lắm sao? Không đâu, đau thấu đến tận tim gan, còn cay nghiệt hơn bị người ta chà đạp mình.

Ma Kết chạy dọc theo các tuyến đường, mặc cho những hạt mưa như xé nát tấm da mỏng manh của cô. Chiếc đầm trắng ướt đẫm bám sát vào da thịt run lẩy bẩy. Mái tóc dài đen mượt dính vào nhau nhớn nhát thật đáng thương. Cô vương đôi mắt tuyệt vọng tìm anh khắp nơi nhưng anh hoàn toàn biến mất như chưa từng tồn tại trong thế giới này, như chưa từng tồn tại trong cuộc đời cô.

Một tuần trước…

Song Tử tay xách nách mang hí ha hí hửng yêu đời vác mấy món rau cải đem về trên đường.

Reng… reng…

– À lố! Ông xã yêu vấu của Ma Kết xin nghe!

Nam Dương – CEO của tập đoàn Cloudy với quy mô và độ giàu sụ lớn nhất thành phố đang ngồi chễm chệ trước mặt Song Tử, vương đôi mắt săm soi nhìn anh. Song Tử lắp bắp:

– Anh… gọi tôi.. đến đây.. là có chuyện gì?

Nam Dương khinh miệt nhìn anh, ném một tập hồ sơ dày cộm trước mặt rồi chỉ về hướng cái va ly đồ sộ nằm trên bàn:

– Cha mẹ cậu là viên chức nhỏ, cậu là thằng ăn bám gia đình, học đòi làm cao quen với tiểu thư Ma Kết. Cậu nghĩ cậu có năng lực đó sao? Đây là năm trăm triệu tiền mặt. Một là cậu nhận nó rồi cút ra xa Ma Kết của tôi. Hai là tôi sẽ cho cậu một trận từ đây khỏi bước xuống giường.

Song Tử sững sờ, lặng nhìn Nam Dương, nỗi căm phẫn len lỏi vào từng đầu ngọn tay, cơ mặt anh như đanh lại:

– Xin anh tôn trọng tôi.

– Danh dự sao? Bán được mấy đồng xu? Liệu mày có cho Ma Kết một cuộc sống hạnh phúc? Cô ấy là tiểu thư đài cát còn mày là thằng khố rách áo ôm. Mày yêu bằng cái gì đây hả?

Nam Dương trừng mắt nhìn Song Tử, dáng vẻ hào hoa phong nhã của một kẻ đứng trên vạn người tan thành mây khói. Tình người, vốn càng gần gũi với tiền bạc lại càng nhạt dần. Song Tử chỉ là một kẻ nhỏ bé trong cái quyền lực muôn thuở của bọn nhà giàu, anh không là “con ông cháu cha”, không có thể lực càng không có tương lai. Làm sao mang lại một cuộc sống bằng vàng bằng bạc cho Ma Kết đây? Dẫu cố dối lòng cách mấy, cố yêu cách mấy, người ta mãi là cành vàng lá ngọc, anh chỉ là con cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga. Số phận. Đến mức này con người ta chỉ có thể đổ lỗi cho nó mà thôi.

– Thằng tồi! Mày còn đứng ở đó làm gì? Mau ôm tiền đi đi chứ! – Nam Dương nở nụ cười đắc thắng nhìn Song Tử.

Rầm.

Song Tử đạp mạnh va ly, mớ tiền anh cho là dơ bẩn do CEO ban tặng phút chốc hoá thành giấy trắng.

– Đúng! Tao là thằng tồi nhưng tao yêu cô ấy! Còn mày thì sao? Mày có chắc mày là vì cô ấy hay là gia sản của cô ấy hả?

Song Tử bỏ đi khi mưa đã vào mùa. Con người, rốt cuộc chỉ là một sinh vật yếu đuối, không có móng vuốt, không có cánh, không biết nhả tơ càng không biết tự lượng sức mình. Còn anh, rốt cuộc chỉ là một thằng vô tích sự, dám mơ ước gì tới Ma Kết cơ chứ, dám đập bàn nói chắc như đinh đóng cột rằng ngày mai khi sống cùng anh bàn tay ấy có còn mịn màng trắng trẻo không hay chỉ là những vết chai sần như bàn tay anh mà thôi. Bàn tay ấy, anh không nỡ để nó chịu cực khổ. Còn Ma Kết, cô có sống được với cuộc đời kham khổ hay rồi cô cũng sẽ bỏ anh mà đi?

– Song Tử, mày đang nghĩ cái điên khùng gì vậy hả? Ma Kết mà là loại người như vậy sao?

Anh gượng những bước nặng nề trên hè phố giữa dòng người đang vội vã lướt qua nhau. Con người thật kì lạ. Thích mưa nhưng lúc nào cũng lảng tránh nó. Nhưng trong mắt đồng loại anh mới là kẻ kì lạ, đứng khơi khơi ngoài đường đón mưa. Thôi đành giải thích thay anh rằng, vì chỉ có mưa mới làm nguôi ngoai phần nào nỗi đau nơi tim anh.




————oOo————​

Mưa tạnh và trời sáng hẳn lên sau một cơn đau đầu dài. Hàng mi Song Tử khẽ cử động, cố vương cặp mắt về phía ánh dương rực rỡ đang treo ngoài cửa sổ.

Hôm nay, Ma Kết sẽ đi.

Hôm nay, Ma Kết sẽ rời bỏ anh.

Hôm nay, anh sẽ trở về những tháng ngày làm thằng tồi của trước kia.

Mặc vội một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, quơ tay chọn đại một chiếc quần jean nhưng đáng thương thay nó vô cùng lành lặng khiến anh từ một thằng bụi đời hoá thành chàng trai không hề vướng bụi hồng trần, còn như đang hờ hững với thế gian này nữa. Anh nhếch môi chế giễu dáng vẻ thư sinh của mình rồi thẫn thờ bước đi. Nghĩ rằng đi dạo sẽ làm cho tâm trạng con người khuây khoả chút nào đó nhưng nó chỉ là trên lí thuyết vì trước mắt anh bây giờ… đó là sân bay.

Anh đứng lặng nhìn Ma Kết từ ngoài cửa kính. Hình như cô ấy đang buồn. Dường như không gian đang tối dần và cô ấy đứng đó, vẫn toả sáng, đó là ánh sáng nhen nhuốm cho cuộc đời anh. Có phải chỉ cần bước thêm một bước, giơ cánh tay ra, nói một câu: “Em đừng đi!”

Có khi nào cô ấy sẽ ở lại với anh không?

Có khi nào mọi chuyện sẽ trở lại như lúc đầu không?

Có khi nào anh và cô có thể sống hạnh phúc bên nhau không?

Không thể nào.

Trong cái sân đợi bay tấp nập dù xếp hàng vẫn thấy chật chội kia cũng chỉ là bản sao thu nhỏ của thế giới này mà thôi. Trong biển người mênh mông rộng lớn này, anh chỉ miễn cưỡng đổ thừa cho duyên nợ xuôi khiến nên hai người gặp nhau rồi sau đó lại cầu xin duyên nợ cho họ gặp nhau thêm lần nữa.

Ma Kết rời đi trong một ngày nắng dài của mùa hạ, khi mấy con ve sầu ngân nga bài ca bất hủ của riêng mình. Song Tử vẫn đứng lặng, tựa vào gốc bằng lăng già đang độ ra hoa chín cả một vùng. Mấy cánh hoa tím mơ mộng bị gió lùa lay lắc níu lấy cành xanh nhưng rồi cũng chỉ biết ngậm cười rơi xuống.

Là của nhau, đi tới cuối đường chân trời vẫn sẽ quay về bên nhau. Không là của nhau, cho dù gặp lại cũng chỉ từng là người lướt qua đời ta mà thôi.

” Anh nhất định sẽ cho em một tương lai ”

————oOo————​

Tám năm sau.

– Kiểm soát viên Song Tử, đang giờ hành chính mà anh đi đâu thế? Song Tử vừa mới đặt được một chân ra ngoài cửa liền bị một tên đồng nghiệp nhỏ tuổi hơn chặn lại. Anh quay ngoắc lưng lại, đưa cặp mắt yêu mỹ nhìn cậu nhóc, ép sát cậu vào góc tường, một tay chống lên tường, một tay mân mê mấy khuy áo của cậu nhóc, ghé sát tai:

– Một là cậu im lặng để tôi đi đón vợ tôi. Hai là tôi làm mất đời trai của cậu ngay tại đây.

Cậu đồng nghiệp rung rung sợ:

– Anh làm đi.. à không… anh đi đi!

– Thế nhé!

Song Tử cười rạng rỡ chạy đi.

Reng… reng. Song Tử bắt máy:

– À lố! Ông xã yêu vấu chính hiệu của Ma Kết xin nghe!


Blog, Updated at: 14 tháng 3

0 nhận xét: