Nhắm mắt lại, chờ tôi hôn em!

Post by

Trên khán đài tối om, hàng loạt những bóng đèn sáng chói chiếu thẳng vào một đứa bé gái hơn mười tuổi. Trên người nó chỉ mặc chiếc váy lụa màu trắng chiếc eo, cột nơ bướm.

Làn da của nó vừa trơn, lại vừa mềm, trắng sáng như bông bưởi; mái tóc màu đen dài, xoăn nhẹ, mềm mại rũ xuống như màn trời đêm.
Thế nhưng đôi mắt nâu kiên cường, xinh đẹp lại bị che đậy lại dưới lớp vải trắng, hai gò má nó đỏ bừng lên vì lạnh.

Thi Ca bị người lạ bắt cóc mang đến đây, bị bọn chúng đánh đập không cho ăn uống đã ba ngày rồi. Thế nhưng trong số những người bị bắt đi cùng, nó lại là đứa bé ngoan ngoãn nghe lời nhất, cho nên cũng ít bị hành hạ.
Trước khi bị đưa đến đây có một người đàn ông nói nhỏ với nó: “Chỉ cần mày ngoan ngoãn lên đó đứng yên, không được chạy lung tung, một lát nữa sẽ có người thân đến đón mày.”
Thi Ca chỉ là một đứa trẻ mười hai tuổi, nghe thấy sẽ được gặp lại người thân thì không có nghi ngời gì, nó vội vã gật đầu nghe theo lời ông ta, bị người bịt mắt lại rồi dẫn lên sân khấu.
Nó vẫn ngây ngô đứng đó, không dám thở mạnh, chỉ biết chờ người thân của nó đến rước.
Theo tiến bước chân lần lượt tiến vào, trong chốc lát đã tràn ngập khán phòng. Cảm giác như có hàng ngàn con mắt đang dán trên người mình, cho dù có bao nhiêu can đảm đi chăng nữa, nó cũng không khống chế được bản thân run rẫy.
Trong không gian yên tĩnh bỗng bị phá vỡ bởi giọng nói của một người đàn ông.
Thi Ca đã từng nghe thấy giọng nói này rồi.
Hóa ra, người đó đang giới thiệu món hàng tiếp theo, chính là Thi Ca.

Cũng tại khán phòng đó, trên tầng hai nhìn xuống cách một tấm kính chống đạn dày ba li, có hai người đàn ông cũng đang đứng khoanh tay, nhìn xuống bên dưới quan sát tất thảy sự việc.
Văn Phong, người đàn ông có gương mặt ôn hoà lên tiếng phá bỏ bầu không khí im lặng đến khác thường trong căn phòng:
“Gì thế kia, ông ta còn buôn cả trẻ em nữa à?”
“Hoá ra món quà đặc biệt ngày hôm nay chính là nó.”
Tương Đồng đưa ly rược vang lên miệng nhấp một ngụm nhỏ, đầu hơi gật gù, không biết là đang khen rượu ngon hay có ý gì khác.
“Không phải lão già Laurence đó luôn nói: Trẻ em và đàn ông không thể đem ra bán sao?”
“Tôi không biết, có lẽ hắn ta muốn thay đổi khẩu vị chăng?”
Anh ta cười.
“Đúng là mới mẻ thật đấy, nhưng có hơi dã man một tí, dù gì thì trẻ em cũng là vô tội.”
Giọng điệu của Văn Phong đúng là cũng có chút thương xót, thế nhưng người sống trong mưa bom lửa đạn như cậu ta thì hai từ “thương xót” này có lẽ hơi dư thừa.

Lúc hai người kia còn đang mãi say mê bàn luận, ở một góc tối bên này. Tần Luật bắt chéo chân ngồi trên chiếc ghế sô pha, thân hình to lớn tựa như một con đại bàng đang sãi cánh trên bầu trời đêm rộng lớn.
Khuôn mặt lạnh với những góc cạnh nam tính, cao ngạo như một nhà quý tộc người Pháp ở thế kỉ mười tám.
Mái tóc đen được cắt tỉa gọn gàng nhưng hơi rũ xuống tạo bóng trên gương mặt hắn, vẻ đẹp khiến cho phụ nữ phải điên cuồng, say mê.
Trên bàn chỉ để mỗi chai nước khoáng, và một bao thuốc lá.
Đầu ngón tay hắn kẹp đầu lọc thuốc hơi run nhẹ làm tàn thuốc màu trắng xám rơi trên mặt thảm.
Đột nhiên có tiếng chuông điện thoại vang lên trong không gian yên tĩnh.
“Có việc gì… “
Văn Phong nhấn di động vừa định trả lời thì tính hiệu đã bị ngắt đột ngột.
Bỗng nhiên bên dưới truyền đến tiếng náo loạn.
“Lạch cạch… “
Ba người đàn ông trong phòng lập tức rút súng ra, động tác may lẹ, dứt khoát, nhanh đến nổi chưa kịp nhìn thấy rõ, khẩu súng đã nằm gọn trong tay bọn họ từ lúc nào.
“Không xong rồi, ông chủ, bên dưới hình như đang xảy ra bạo động.”
Tương Đồng nép mình vào bước tường bên cạnh quan sát, báo cáo tình hình với Tần Luật.
“Bọn họ đang đổ dồn ra lối thoát hiểm, chúng ta có nên xuống dưới xem xét hay không?”
Cậu ta hỏi, không có tiếng trả lời.
Cuối cùng Tần Luật cầm súng, đứng dậy khỏi sô pha, bình tĩnh ra lệnh:
“Văn Phong, cậu mau tìm cách liên lạc với người của chúng ta đang canh gác ở bên ngoài, bảo bọn họ tuyệt đối không được hành động nóng vội, tập trung lực lượng chờ mệnh lệnh của tôi.”
“Rõ.”
Văn Phong nhận lệnh đi ra ngoài. Trong lúc cửa phòng được mở ra, bên dưới lờ mờ truyền đến tiếng súng nổ, cửa khép lại, âm thanh ấy cũng biến mất.
Có vẻ như tình hình bên dưới hết sức nghiêm trọng.
Tần Luật nói với Tương Đồng, vẻ lạnh nhạt trên khuôn mặt hoàn toàn không hề thay đổi.
“Cậu cùng tôi xuống dưới quan sát tình hình.”
Hắn cúi người nhặt chiếc áo vét giắt trên thành sô pha, bước nhanh ra khỏi căn phòng.

Đúng như lời Tương Đồng vừa nói, tình hình ở đây hết sức rối loạn, cho dù là già trẻ lớn bé trai gái đều gấp gáp tìm đường trốn thoát. Tranh chấp, xô đẩy nhau chạy về hướng các cửa thoát hiểm.
Tần Luật không khỏi nhíu mày, một cậu thanh niên trẻ tuổi mặc trang phục tiếp viên hớt hải chạy ngang qua bị hắn tóm gáy lại.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Tần Luật gằng giọng hỏi, cậu thanh niên vừa nhìn thấy gương mặt lạnh băng của Tần Luật thì cổ họng đã như nghẹn cứng lại, cứ run rẫy lắp bắp không nên lời:
“Ông chủ Tần, sao… sao ngài còn ở đây…”
Tần Luật hừ lạnh buông cổ áo cậu ta ra nói giọng hết kiên nhẫn:
“Laurence ở đâu? Đưa tôi đi gặp ông ta ngay lập tức.”
Cậu thanh niên gật đầu như giã tỏi, lập tức đưa hai người bọn họ đến căn phòng nằm ở cuối dãy hành lang.

Không khí ngộp ngạt bao trùm cả căn phòng, ở đây tất cả có hơn mười người đàn ông, từ trung niên cho đến những ông lão tóc bạc nửa đầu, đều là những người có thế lực trong thế giới ngầm. Nhưng đối mặt trước tình cảnh hiện tại, trên gương mặt ai nấy đều không giấu nổi vẻ trầm tư, lo lắng.
Tần Luật đẩy cửa phòng bước vào, tất cả những ánh mát trong phòng đều đổ dồn về phía hắn, đủ mọi biểu cảm.
Một người đàn ông mừng rỡ tiến đến trước mặt Tần Luật, lên tiếng, ông ta chính là Laurence-tên trùm buôn người khét tiếng trong giới.
“Ông chủ Tần, ngài tới đây rồi thì tốt quá, xin ngài hãy nghĩ cách giúp chúng tôi. Có người cố ý đặt bom ở đây, người của tôi cũng vừa mới phát hiện lúc nãy.”
Một vài vị trưởng bối, tóc bạc trắng nghe thấy thế thì không khỏi nhíu mày. Nói gì đi chăng nữa thì ở đây bọn họ vẫn là bậc trưởng bối, mở miệng đi xin một tên oát con giúp đỡ như vậy có phải đã quá mất mặt rồi hay không? Nhưng tuyệt nhiên không một ai dám lên tiếng phản bác.
Tất cả đều tự động rẽ ra hai bên tránh đường cho Tần Luật, hắn bước đến ngồi lên chiếc ghế trước bàn điều khiển, trước mặt là màn hình camera quan sát.
“Đã tìm được vị trí đặt thuốc nổ chưa, là loại hình nào?”
Gương mặt Laurence chớp mắt lộ vẻ nghiêm trọng, nói:
“Tìm được rồi, có tổng cộng năm vị trí đặt bom, nhưng không một ai ở đây từng thấy qua loại hình đó, là loại bom điện tử rất lạ, chưa từng xuất hiện trên thị trường, tôi đoán đó là sản phẩm mới nhất của một gia tộc buôn bán vũ khí nào đó.”
Một người đàn ông trung niên để râu quai nón, gương mặt dữ tợn, lên tiếng:
“Chắc chắn là bọn người Thanh Lăng giở trò, cũng chỉ có Thanh Lăng mới có đủ thực lực để bày ra chuyện này, tôi thấy, những quả bom kia không biết khi nào thì được kích nổ, tốt nhất là cho người phá cửa, đưa mọi người ra khỏi đây càng nhanh càng tốt.”
Dứt lời cũng có vài người gật gù tán đồng.
Laurence vội nói:
“E là không được, những cánh cửa kia đều được thiết kế để chống đạn cực kì kiên cố, không thể nói phá là phá được… “
Tần Luật lại hỏi:
“Bom được đặt ở những vị trí nào?”
Laurence chỉ tay lên bảng thiết kế sơ đồ toà nhà, trên đó có năm dấu chấm đỏ nổi bật.
“Toàn bộ đều đặt ở tầng trệt: hai cửa ra vào và ba lối thoát hiểm. Vị trí khá gần nhau.”
Một người nữa lên tiếng:
“Vậy thì đặt thuốc nổ cỡ trung để phá cửa.”
Tương Đồng không cho là đúng, nói:
“Không được, ở khoảng cách gần như vậy, nếu có một vật phát nổ, lập tức sẽ xuất hiện phản ứng dây chuyền, như vậy vô cùng nguy hiểm.”
Tất cả lại rơi vào trầm mặc, Tần Luật đẩy ghế đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua từng người trong phòng, cuối cùng dừng lại trên người Laurence, rành rọt từng chữ:
“Mau đi gọi người chuẩn bị thuốc nổ cỡ trung, chúng ta sẽ phá cửa.”
“Nhưng mà ông chủ, ngài… “
Tương Đồng lập tức mở lời…
“Không còn thời gian nữa…”
Tần Luật ngắt lời cậu ta, bước nhanh ra khỏi phòng.

Thi Ca nấp ở căn phòng thay đồ dành cho nhân viên, nó ôm lấy gối, gục mặt xuống, nức nở.
Giờ thì nó đã biết ông chú kia nói dối, chẳng có ai đến đón nó cả.
Nó đã chờ lâu lắm rồi. Thi Ca sợ lắm, thân hình bé nhỏ cứ run lên, nhưng nó vẫn cứng đầu không chịu rơi dù chỉ một giọt nước mắt.
Thế nhưng Thi Ca biết cách rời khỏi đây, chính là cánh cửa bị khoá chặt đằng kia, Thi Ca biết cách mở nó. Vì trước đây cha đã từng dạy cho Thi Ca.
Khoảng cách từ đây đến lối thoát hiểm đó không xa, nhưng trước mắt có nhiều người như vậy, nếu liều lĩnh chạy ra đó thì chắc chắn sẽ bị bọn họ bắt trở lại.
Khó khăn lắm Thi Ca mới trốn thoát được khỏi đó, dù thế nào cũng không thể để cho bọn họ phát hiện, nó phải nhanh chóng tìm cách rời khỏi đây ngay.
Càng nhanh càng tốt.

Đoàn người chen chúc ở cửa ra vào nhanh chóng bị sơ tán, Laurence chỉ huy bọn thuộc hạ tìm vị trí thích hợp để đặt thuốc nổ.
Xem cục diện rối rắm như thế này, dùng đầu gối để suy nghĩ cũng đoán được chắc chắn có người ở bên ngoài giật dây, ý đồ thâu tóm toàn bộ thế lực ngầm ở Đông Nam Á.
Chỉ cần là người trong giới này, không ai là không biết. Một sự kiện quan trọng như thế, ắt hẳn sẽ thu hút ít nhiều sự chú ý của kẻ địch. Điều duy nhất bọn họ không tài nào đoán ra được là, kẻ đứng sau vụ việc này rốt cuộc là ai.
Tương Đồng đứng bên cạnh Tần Luật cùng nghiên cứu sơ đồ toà nhà và vị trí đặt bom. Bọn họ phát hiện những vị trí chấm đỏ trên dường như được sắp xếp theo một qui luật nào đó, nhưng không biết nó có tác dụng gì.
Tần Luật nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ, suy nghĩ kỹ lưỡng cuối cùng đưa ra kết luận, ngón trỏ chỉ vào một khoảng trống trên tấm bảng đồ, nói:
“Khoảng cách ở đây là rộng nhất, tỉ lệ xảy ra phản ứng dây chuyền sẽ được giảm bớt, nhưng rủi ro vẫn cao hơn, nếu thực sự không còn cách nào khác, chờ đến lúc những quả bom kia được kích nổ rồi hãy hành động, chưa đến mức đường cùng thì không nên làm liều.”
Tương Đồng gật đầu tán đồng, cậu ta cũng hiểu được, hành động cho nổ bom lúc này chẳng khác nào tự sát, chưa đến phút cuối cùng, tuyệt đối không được nóng nảy.
Lúc này bọn người của Laurence đã theo sắp xếp của Tần Luật đặt thuốc nổ cỡ trung vào đúng vị trí, bước cuối cùng chính là ngồi đợi đồng hồ hẹn giờ trên những quả bom kia được kính hoạt.
Thời gian từng phút trôi qua giống như một đòn đánh tâm lý không ngừng thách thức bọn họ.
(…Hết chap 1…)
Chap 2:
“Ông chủ, ông chủ, tín hiệu đã được nối lại rồi… “
Không biết Văn Phong đã đi đâu đột nhiên tiến đến, trên tay cầm một chiếc di động, nhưng giọng nói của anh ta còn chưa dứt, trong không gian yên tĩnh đột nhiên vang lên vài tiếng “tít tít” dồn dập.
Tần Luật không để ý đến ánh mắt hốt hoảng của mọi người, bước nhanh lại vị trí đặt bom gẩn đó nhất, quả nhiên, những con số không trên đó bắt đầu chuyển động.
Tám phút tám mươi giây.
Tương Đồng, Laurence và Văn Phong vừa đến đồng thanh thốt:
“Bom được kích hoạt rồi!”
Ngay tại khoảnh khắc đó, trong căn phòng tối tăm, Thi Ca vùng dậy, chạy ra ngoài.
Nó biết rồi, là người có thể đưa nó ra khỏi đây.
Thi Ca dừng lại trước mặt Tần Luật.
Tần Luật rất cao, thế nên nó phải rất gắng sức ngửa đầu nhìn hắn.
Đó là người đàn ông đẹp nhất mà Thi Ca từng gặp, đẹp hơn cả người cha hoàn mỹ của nó.
Thi Ca ngây người ra nhìn hắn ta, ngay cả việc mình nên nói cái gì cũng quên mất.
“Cháu biết tôi à?”
Tần Luật hơi ngạc nhiên cúi xuống trước mặt nó, lấy tay nâng cằm của nó lên nhìn thật kỹ.
Thi Ca chạy đến nắm lấy vạt áo đen của hắn, mở to đôi mắt tròn tròn, xinh đẹp, nói:
“Tôi có thể đưa chú ra khỏi đây.”
“Bé con đang nói gì thế?”
Người đứng sau Tần Luật mở miệng nói, chính là Văn Phong.
Thế nhưng Thi Ca không hề để ý đến cậu ta, nó chỉ nắm chặt lấy góc áo của Tần Luật, giật giật.
Hắn đành ngồi xuống nhìn sâu vào đôi mắt màu nâu trong suốt của Thi Ca, hỏi:
“Cháu biết được những gì?”
Cô bé khẽ bặm môi, nói nhỏ:
“Tôi biết mở khoá cánh cửa đó.”
Nó chỉ tay vào lối thoát hiểm.
“Nhưng chú phải hứa là sẽ đưa tôi theo cùng.”
Nó e sợ nhìn đám người xung quanh, khi ánh mắt dừng lại trên người Laurence, nó hơi cúi đầu xuống, bàn tay nắm trên áo Tần Luật khẽ siết lại như một hành động tự trấn an bản thân.
Tần Luật chăm chú nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của nó, khuôn mặt vẫn lạnh lùng như trước, nhìn không ra chút cảm xúc gì, chỉ thấy khoé miệng của hắn hơi nhếch lên, ánh mắt nhìn vào Thi Ca cũng dịu đi bớt.
“Được, tôi hứa với cháu.”
Tần Luật đứng dậy, sửa sang lại góc áo, rồi hắn hơi cúi người xuống, làm động tác xoè tay ra với Thi Ca.
Trong đôi mắt tròn xoe của nó nhìn bàn tay to lớn chìa ra trước mắt mình, có chút ngập ngừng, có chút sợ hãi, còn có chút run run. Nhưng hơn hẳn là sự quật cường nơi đáy mắt, rồi nó xoè bàn tay non nớt bé xúi đặt vào lòng bàn tay to lớn của anh.
Như một nghi lễ thiêng liêng được cử hành, ước định cả đời này bọn họ sẽ phải gắn kết với nhau.

Một lúc sau có người mang một chiếc ghế thấp đến để Thi Ca đứng lên mà không cần với tay tới bảng khoá điện tử.
Cô chăm chú nhớ lại lời của cha từng dạy, ông nói: trên đời này thứ nguyên thuỷ nhất, lại là thứ khó phá giải nhất. Giống như giữa ổ khoá truyền thống và ổ khoá điện tử, thì ổ khoá truyền thống lại khó mở hơn, tuy cấu tạo của nó đơn giản, nhưng thực chất lại rất phức tạp. Còn ổ khoá điện tử tuy cấu tạo bên ngoài phức tạp và rắc rối, nhưng ít ai hiểu được đó chỉ là một chiêu đánh lừa thị giác, cách hoá giải nó lại đơn giản biết chừng nào.
Mọi người dùng ánh mắt tò mò, kinh ngạc, lẫn xem thường,… vây xung quanh cô bé. Nhưng nó chỉ chăm chú cạy cạy gỡ gỡ gì đó trên bảng mạch điện tử, động tác trông có vẻ khá thành thục, giống như nó đã từng làm việc đó hàng trăm lần rồi.
Không ai dám tiến lên ngăn cản
cô bé, vì Tần Luật từ đầu tới cuối đều đứng ở sau lưng Thi Ca, không ai muốn đắc tội với anh, đơn giản là vì bọn họ vẫn chưa muốn chết.
Trong thế giới ngầm này có ai mà không biết hai chữ Tần Luật, hắn nổi tiếng bởi uy tín trong việc làm ăn, hành động tàn bạo dứt khoát, mặc dù không chính thức gia nhập giới xã hội đen, nhưng tiếng tăm của hắn luôn làm người ta phải e sợ.
Từ trước đến nay chưa có ai động chạm đến hắn mà có thể sống yên ổn. Là một trong những gia tộc lớn mạnh
nhất chuyên khai thác khoáng sản, địa bàn trải rộng hơn nửa địa cầu từ Châu Á cho đến Châu Phi, thâu tóm nền công nghiệp khoáng sản thế giới, tài sản của hắn có thể mua được cả một đất nước nhỏ.
Sự việc xảy ra như ngày hôm nay chắc chắn nằm ngoài dự đoán của bọn người Thanh Lăng, bọn họ trăm tính, ngàn tính cũng không tính được rằng trong danh sách khách mời ngày hôm nay lại có “ông trùm khoáng sản” Tần Luật. Cho nên bọn họ mới dám to gan đến như thế, nếu biết được sự thật lần này có lẽ Thanh Lăng sẽ phải hối hận đến chết.
Trong lúc tình hình đang nguy kịch, tiếng “tít tít” của bom hẹn giờ mỗi lúc một dồn dập.
Chỉ còn hai phút nữa.
Trái tim trong lồng ngực Thi Ca cứ đập boong boong theo từng tiếng kim đồng hồ tích tắc, mồ hôi rịn ra ướt cả lòng bàn tay của nó, chiếc kéo nhỏ cầm trên tay cũng sắp trơn tuột.
Đột nhiên có một bàn tay chìa ra nắm lấy cổ tay đang run run của nó.
Là Tần Luật.
Không biết từ lúc nào hắn đã vòng tay ra từ sau lưng Thi Ca, giữ lấy cái kéo sắp rơi trên tay nó, giọng của anh vẫn cứ trầm trầm, bình thản như trước:
“Không sao, vẫn còn thời gian.”
Thi Ca ngắm nhìn bàn tay đang dần tiếp thêm sức mạnh cho nó, chợt Thi Ca quay đầu lại nói với Tần Luật:
“Chú phải nhớ giữ lời đấy nhé.”
Đôi mắt mở to chờ cái gật đầu từ hắn, Tần Luật “Ừ” một tiếng.
Thi Ca hít sâu một hơi, rồi nó không chần chừ dùng sức cắt sợi dây màu xanh trên mạch điện tử.
“Tách” một tiếng, trước sự kinh ngác và thản thốt của mọi người, cánh cửa dần được mở ra.
Còn ba mươi giây.
Tất cả chạy ùa ra ngoài như một đàn ong vỡ tổ.
Tần Luật cúi xuống vòng tay qua eo và đầu gối Thi Ca, bế nó lên rồi cũng bước nhanh ra ngoài.
Đi được khoảng chừng hơn hai chục mét, sau lưng Tần Luật bắt đầu phát ra những tiếng nổ cực lớn, liên tiếp, cả toà nhà xụp đổ, mọi thứ đều bị nhấn chìm trong biển lửa.
Người của Tần Luật xếp thành hàng dài vây xung quanh toà nhà, một chiếc xa Audi thắng gấp lại trước mặt họ, Tần Luật bế Thi Ca đã ngất đi vì kiệt sức leo lên xe trước, Tương Đồng và Văn Phong cũng theo sau, đóng sầm cửa lại.
Chiếc xe phóng vụt đi trong màn đêm nhanh như một tia chớp vừa loé.

Lúc này bầu không khí trên xe vô cùng ngộp ngạt. Tiếng điện thoại, nối máy không ngừng.
Cả Tương Đồng và Văn Phong đều đang vô cùng bận rộn việc điều tra xem ai là thủ phạm đứng đằng sau việc này. Thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt quái lạ liếc nhìn vào tấm kính chiếu hậu, xem cô bé đang ngủ say trong lòng Tần Luật, rồi lập tức quay đi chỗ khác.
Một cuộc điện thoại gọi đến, Tương Đồng nhận máy trả lời, vẻ mặt của anh ta ngày càng quái lạ. Không có bất cứ một lời nói dư thừa nào, Tương Đồng chỉ “Ừ” một tiếng rồi cúp máy, quay xuống báo cáo với Tần Luật:
“Tại hiện trường chúng ta bắt được ba tên tự nhận chúng là người đặt bom, nhưng kì lạ là những tên này không hề có liên quan đến bang Thanh Lăng. Chúng chỉ là người của một bang phái nhỏ ở Nhật Bản, mấy tháng trước cùng tên trùm buôn người-Laurence có xảy ra vài xung đột, khá gay gắt. Bọn người kia vì muốn trả thù Laurence mới bày ra màn kịch này.”
Tần Luật lạnh lùng nói, trong ánh mắt hiện lên tia sát khí nồng đậm:
“Tiêu diệt toàn bộ, kể cả lão già Laurence kia, phải xử lí thật đẹp. Tôi muốn bọn họ không bao giờ quên được hai chữ Tần Luật!”
“Vâng, tôi sẽ cho người làm ngay.”
Tương Đồng đáp lời, lại nhìn xuống Thi Ca, thận trọng hỏi:
“Vậy ngài định xử lí cô bé đó như thế nào?”
Tần Luật đưa tay vuốt mái tóc xoăn mềm mại của nó, đỡ lấy đầu Thi Ca, điều chỉnh lại tư thế thoải mái, nói:
“Tôi đã hứa thì sẽ giữ lời, đưa nó theo cùng.”
“Bây giờ ngài muốn về biệt thự sao?”
“Ừ.”
(…Hết chap 2…)
Chap 3:
Xe chạy đến một khu ngoại thành hẻo lánh nằm tách biệt với thế giới nhộn nhịp, sầm uất bên ngoài…
Xe dừng lại trước cổng một ngôi biệt thự rộng lớn hàng ngàn mét vuông, có sân cỏ xanh mướt một màu, có hồ nước sâu thăm thẳm, còn có con đường mòn lát đá dài tưởng chừng như vô tận. Hiện hữu ở trung tâm là ngôi biệt thự nguy nga, hoành tráng như một toà lâu đài cổ tích.
Một người đàn ông lớn tuổi đã chờ tiếp đón ở đó từ lâu, ông ta chạy tới mở cánh cửa giúp Tần Luật.
“Chào mừng ngài trở về!”
Rồi ông ta ngạc nhiên khi nhìn thấy cô bé đang nằm trong lòng hắn. Nhưng cũng chỉ là chốc lát loé qua rồi biến mất, nhanh chóng lấy lại vẻ mặt tươi cười vốn có, hỏi:
“Ngài đã dùng buổi sáng chưa ạ? Để tôi bảo người chuẩn bị ngay đây.”
“Không cần, ông hãy cho người chuẩn bị phòng rồi gọi Giản Đơn đến gặp tôi.”

Lúc Thi Ca thức giấc thì sắc trời đã chiều muộn. Ráng chiều đỏ rực nhuộm một màu huyền ảo khắp cả căn phòng.
Thi Ca thử cử động tay chân, thật may là không bị dây thừng trói lại, nó thở phào một hơi. Phát hiện mình đang ở một nơi an toàn, không những thế còn đang nằm trên một chiếc giường tơ tằm rộng lớn, trong căn phòng xa hoa, vật dụng bày trí khá đơn giản nhưng lại không mất đi phần tinh tế.
Cảm giác mát lạnh và trơn mềm trên thân thể khiến nó cảm thấy dễ chịu,
Nhưng hình như có cái gì đó hơi khác thường, lành lạnh. Thi Ca vén chăn, mới phát hiện trên người mình trống trơn, không có quần áo.
Cùng lúc đó cái bụng bé nhỏ lại sôi lên.
Nó mới phát hiện thì ra mình bị cơn đói đánh thức. Thi Ca lấy chăn trùm lên người mình như đòn bánh tét, chỉ ló có cái đầu ra ngoài, bò xuống giường. Phát hiện dưới chân mình có một đôi dép đi trong nhà, nhưng lại quá lớn, mang không vừa. Cho nên nó quyết định đi chân đất.
Xuống đến chân cầu thang, Thi Ca nghe thấy tiếng người lạ đang nói chuyện. Nó đi tới nơi phát ra giọng nói đó, nhìn hai người đàn ông kia một lúc mới nhận ra một người trong số đó chính là Tần Luật-người nó đã cứu ngày hôm qua và cũng là người đưa nó về đây.
Người đàn ông nói chuyện cùng hắn phát hiện ra Thi Ca đầu tiên, anh ta quay đầu lại mỉm cười với nó, một nụ cười khó hiểu.
Tần Luật thấy thế cũng quay đầu lại, tầm mắt hắn dừng lại trên người Thi Ca vài giây, khoé miệng khẽ mím lại, nhịn (cười), gọi:
“Qua đây.”
Thi Ca xốc lại cái chăn trên người mình, chậm chạp bước qua đó.
Tần Luật vươn tay tóm lấy Thi Ca đặt trên đùi mình, cúi xuống hỏi:
“Đói bụng không?”
Thi Ca gật đầu, hắn kéo phần bò bít tết trên bàn lại trước mặt nó, người hầu đứng bên cạnh tiến lên rót một li sữa đầy, đặt bên cạnh.
Thi Ca cầm dao nĩa trên bàn cắt thịt, được một nữa thì mới sực nhớ ra điều quan trọng, hỏi Tần Luật:
“Chú có thể cho tôi một bộ đồ khác không?”
Nhìn bộ dạng lôi thôi, buồn cười, nhưng ánh mắt và lời nói lại nghiêm túc như bà cụ non làm Giản Đơn đứng ở đó không nhịn được bật cười thành tiếng. Tần Luật cũng khẽ nhếch môi vuốt vuốt mái tóc của nó.
“Được, ngày mai tôi đưa cháu đi mua sắm.”
“Cảm ơn.”
Tần Luật đưa tay ra xoa đầu nó, kéo Thi Ca ra khỏi dòng suy nghĩ: “Cháu tên là gì?”
Thi Ca dùng nĩa gạt cà chua và xà lách trong đĩa sang một bên. Xiên lấy phần thịt bò không lẫn lấy một miếng mỡ đưa lên miệng, chậm rãi nhai rồi mới trả lời:
“Thi Ca.”
“Ừ, tên đẹp lắm, từ nay về sau cháu là Tần Thi Ca, là cháu gái của tôi.”
Rồi hắn quay sang nói với Giản Đơn:
“Đã nghe rõ chưa? Cậu giúp tôi đi sắp xếp hồ sơ đi, xong rồi thì mang đến đây.”
“Vâng, tôi hiểu rồi!”
“Cậu đi làm việc của mình đi.”
“Vâng.”
Trước khi đi anh ta còn không quên mỉm cười nhìn Thi Ca lần nữa.
Thế nhưng Thi Ca chỉ vờ như không nhìn thấy, tiếp tục bỏ thức ăn vào miệng.

Sáng sớm ngày hôm sau Thi Ca bị đánh thức dậy từ rất sớm, mấy người hầu nữ đem nó vào phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, chãi đầu, xức dầu thơm, mặc vào chiếc váy trắng bằng tơ tằm, chiết eo, rồi đưa lên chiếc xe đã đậu sẵn ngoài cửa. Tần Luật đang ngồi bên trong đọc tờ báo sáng, thấy Thi Ca mắt nhắm mắt mở trèo lên xe rồi lại nằm bo trên băng ghế ngủ tiếp, đầu còn gối lên chân hắn.
Ngoại trừ Tần Luật thì tất cả mọi người có mặt trên xe lúc này đều mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau, ai cũng biết Tần Luật vốn là người khó gần gũi, tính cách lại trầm lặng, khác người. Hắn không thích đụng chạm đến người khác, ngay cả bọn Tương Đồng khi ở bên cạnh hắn cũng phải giữ kẻ. Thật hiếm khi thấy hắn có thể thân thiết với ai như thế, kể cả với phụ nữ, Tần Luật cũng ít khi chạm tới.


Lần này ra ngoài bọn họ không mang theo “nhiều” vệ sĩ để tránh gây sự chú ý dẫn đến những rắc rối không mong muốn.
Chiếc xe lao đi vùn vụt, dừng lại trước cửa lớn một khách sạn năm sao nằm giữa trung tâm thành phố nhộn nhịp.
Khi Tần Luật dẫn theo đoàn vệ sĩ bước vào một phòng bao trong khách sạn, gặp một người đàn ông có gương mặt phúc hậu chạy ra tiếp đón; Thi Ca lẳng lặng ngồi trên ghế sô pha nghe bọn họ nói chuyện, mặc dù không hiểu được nhiều lắm.
“Ông chủ à, không biết tôi nói gì ngài mới chịu tin đây, tháng trước Tiểu Ngũ thật sự có đến đây cầu xin tôi giúp đỡ, nhưng tôi không hề nhận lời của nó, làm sao tôi có thể đắc tội với ngài cơ chứ, huống chi tập tài liệu cơ mật của công ty quan trọng đến như vậy, tôi làm sao dám qua mặt ngài được.”
Tề Mặc tựa vào ghế sofa nhìn người đàn ông trung niên trước mặt bằng ánh mắt lạnh lẽo.
“Ngày hôm qua có người đến báo với tôi rằng trước khi chết Tiểu Ngũ có đến đây tìm ông, sau khi ra khỏi đây nó còn xách theo một túi tiền lớn đi vào sòng bạc, vậy ông thử giải thích cho tôi xem số tiền đó ở đâu mà ra, hửm?”
Tương Đồng không biết rút ở đâu ra một sấp ảnh chụp, ném lên bàn, ngay trước mặt người đàn ông đó.
Ông ta tím tái mặt, quỳ phịch xuống trước mặt Tần Luật, cất giọng khẩn khoản:
“Không phải tôi, ông chủ, không phải tôi muốn phỏng tay trên của ngài, dù có cho tôi một trăm lá gan tôi cũng không dám làm việc đó.”
Ông ta sợ run người khi nhìn thấy ánh mắt đầy mùi chết chóc của Tần Luật đang chiếu thẳng vào mình.
“Đúng là tôi đã cho nó số tiền đó, nhưng tôi chỉ niệm tình trước đây nó từng là thuộc hạ của tôi, đã theo tôi nhiều năm. Nay nó gặp khó khăn thì người làm đại ca như tôi làm sao có thể bỏ mặc được chứ. Tôi chỉ nghĩ nó bị bọn giang hồ đuổi giết đi đến mức đường cùng mới đến cầu xin tôi. Nó hoàn toàn không nhắc gì đến tập tài liệu đó, huống chi là bán lại cho tôi. Ngài bảo tôi giao ra, tôi biết lấy cái gì gia cho ngài đây?”
Thi Ca nhìn người đàn ông già nua đang quỳ gối, đôi chân ngắn cũn cỡn của nó đưa qua đưa lại, im lặng đưa mắt nhìn xung quanh. Phát hiện ở góc bên kia có đặt một bình hoa hồng màu cam nhạt thật to. Thi Ca nhìn thấy Tần Luật không để ý đến mình, vì thế nó nhón chân chạy qua đó.
Vừa bước đến gần Thi Ca lập tức phát hiện ở dưới chân bàn đặt bình hoa có một viên gạch bị khớp, tuy khe hẹp rất bé nhưng đủ để Thi Ca phát hiện ra được, bởi vì với chiều cao này của nó, khoảng cãch giữa hai viên gạch hiện ra vô cùng rõ ràng. Nếu đổi lại người cao hơn một chút, chắc chắn sẽ bị mặt bàn che đi khuất tầm mắt, rẫt khó mà phát hiện được.
Thi Ca quay lại nhìn thấy bóng lưng của Tần Luật đã che khuất tầm mắt của người đàn ông kia.
Trong đầu nó vừa loé lên một ý nghĩ, cuối cùnh cũng hiểu được trọng tâm vấn đề nằm ở đâu rồi.
Thi Ca ngồi xổm xuống nền đất, những ngón tay nhỏ nhắn bắt đầu cạy mở tấm gạch kia lên, nhưng ô gạch kia được đậy rất chắc chắn, với sức lực cỏn con của nó không tài nào mở ra được.
(… Hết chap 3…)
Chap 4:
“Lục xoát!”
Tần Luật chỉ buông một câu mệnh lệnh, rồi cả người thư thái ngả lưng trên sô pha, hai tay giang rộng vắt trên thành ghế, nhếch mép cười, điệu bộ ngạo mạn và độc đoán vô cùng.
Thi Ca quan sát thấy tình hình thuận lợi, liền nhẹ nhàng đi đến ngồi lên chân Tần Luật, hắn ngạc nhiên nhìn xuống đỉnh đầu của nó. Hắn thấy kì lạ vì sao Thi Ca lại bỗng dưng làm nũng với hắn thì chợt cảm thấy lòng bàn tay hơi nhột nhạt, đôi mắt Tần Luật hơi loé sáng, lập tức đỡ lấy eo Thi Ca, điều chỉ lại tư thế ngồi thoải mái để đầu nó áp lên lồng ngực của hắn.
Thi Ca thầm thở phào một hơi, hắn đã hiểu ý định của Thi Ca.
“Văn Phong!”
Tần Luật gọi một tiếng, trong nháy mắt cậu ta đã lao lại bên người người đàn ông kia, nhanh như một tia chớp, khống chế hai tay của ông ta ngoặc ra đằng sau, giữ chặt. Ông ta đau đớn kêu lên:
“Mẹ kiếp… chết tiệt… lũ khốn chúng mày… á…”
Lão điên tiết gào lên, giãy giụa, hai tròng mắt đỏ tươi như máu mở trừng trừng. Tương Đồng đi đến bên cạnh người đành ông đó, tung một cú móc trái ngoạn mục vào cằm của ông ta. Đầu bị đánh nguệch sang một bên, máu tươm ra từ mũi và miệng người đàn ông đó.
“Đây là cái giá cho việc phản bội, đã hiểu rõ chưa?”
Anh ta xoay xoay cổ tay dính đầy máu, nói bằng giọng trào phúng, khinh miệt.
Một lát sau có người chạy đến báo:
“Tìm được một tủ khoá ngầm trong nhà riêng của ông ta.”
Tần Luật không nói hai lời liền thảy chiếc chìa khoá vừa rồi Thi Ca lén nhét vào tay hắn cho Văn Phong.
Vì đề phòng tên đàn ông kia đường cùng làm liều cho nên nó không dám hành động quá lộ liễu, Thi Ca cũng không biết Tần Luật đã ra hiệu cho người của mình bằng cách nào mà bọn họ có thể phối hợp với nhau ạn ý đến như vậy. Như thể bọn họ có đến ba đầu sáu tai ấy.
“Việc còn lại các cậu tự mà lo liệu đi, ai cần “dọn dẹp” thì “dọn dẹp”, ai cần im lặng thì hãy làm cho im lặng. Đừng để lại hậu hoạn sau này.”
“Vâng!”

“Tôi thấy cô bé đó thực sự rất thông minh, lại còn ngoan ngoãn, so với những đứa trẻ cùng tuổi thì biết suy nghĩ và trưởng thành hơn rất nhiều.”
“Ừ, rất thông minh!”
Tần Luật ngả người trên lưng ghế, hơi thở hắn tràn ngập mùi thuốc lá thơm nồng, thấm đẫm trong không gian những luồn khói trắng mờ nhạt.
“Ngày mai cậu đi tìm một giáo viên giỏi về đây, nhất định phải biết nói tiếng Anh. Thi Ca không phải người Anh, nhưng phát âm giọng Anh lại vô cùng chuẩn, tôi đoán đó mới là tiếng mẹ đẻ của con bé.”
Tương Đồng cũng gật đầu:
“Vâng, tôi hiểu rồi!”

Lúc dùng bữa tối, mọi người đều có mặt đầy đủ, ngồi quanh một bàn ăn thịnh soạn. Ngay cả lúc ăn bọn họ cũng có thể bàn bạc công việc, Thi Ca vẫn lẳng lặng như một cái bóng ngồi bên cạnh Tần Luật, thỉnh thoảng lắng nghe, không hiểu, nhưng cũng không để trong đầu.
Tần Luật cũng trò chuyện vài câu với bọn họ, nhưng toàn chuyện làm ăn. Hắn quay sang nhìn thấy Thi Ca đã dừng đũa, lại gắp một ít rau cải bỏ vào bát của nó.
Thi Ca nhăn mày, vì rau xanh là món nó ghét khủng khiếp. Chắc hắn không biết trẻ con đều ghét ăn rau. Nhưng nhìn thấy ánh mắt không hài lòng của Tần Luật khi nhìn thấy cánh tay đang đưa ra đẩy chén đi của nó. Thi Ca từ bỏ ý định từ chối, bàn tay dừng giữa không trung chuyển hướng cầm lấy nĩa, khó khăn bỏ từng miếng xà lách vào miệng mà không dám nhăn mặt. Ngày nào hắn cũng ép Thi Ca ăn rau và thịt mỡ, bởi vì hắn nói nó quá gầy, ôm không “đã”.
Tuy Tần Luật bận cùng đám Tương Đồng bàn luận công việc, nhưng chỉ cần khi Thi Ca vừa dừng đũa lại, hắn lập tức phát hiện ra ngay và tiếp tục gắp thức ăn vào chén nó, cứ như hắn có mắt thần vậy.

Bữa ăn kết thúc, người hầu lên dọn bàn, nhưng những người đó vẫn không có ý gì là muốn rời đi, cứ hăng say nói chuyện công việc. Tần Luật cũng thế. Cho nên mặc dù nó rất muốn quay về phòng đánh một giấc, nhưng “ông chủ” ở đây còn chưa đứng dậy thì làm sao Thi Ca dám tự ý bỏ về phòng được cơ chứ.
Nó chống cằm ngồi một bên, phát hiện trên bàn ăn lúc này đang đặt một khẩu súng lục màu đen tuyền, có các đường gân được chạm khắc bằng những nét vô cùng mạnh mẽ, hai bên báng súng được dát một lớp bạc phản chiếu từ ánh đèn, phát ra những tia sáng lạnh lẽo. Thi Ca nhận ra đây là khẩu súng mà Tần Luật vẫn thường hay dùng, hầu như luôn luôn theo sát bên mình hắn. Chỉ lúc dùng bữa và đi tắm Tần Luật mới rời tay.
Nó quay sang nhìn thấy Tần Luật không để ý đến mình, Thi Ca đưa tay lấy khẩu súng, thích thú quan sát.
Nó nhớ trước đây khi ra ngoài cha vẫn thường hay mang theo súng, nhưng mỗi lần Thi Ca cố tình chạm đến sẽ bị ông mắng ngay, vì ông nói con gái không được dùng súng, phải để người con trai cầm súng tự bảo vệ người con gái của mình. Ông còn nói sau này chắc chắn Thi Ca sẽ lấy một người đàn ông mạnh mẽ, có thể thay con gánh vách cả thế giới này. Từ đó trở đi Thi Ca cũng không còn tò mò về súng nữa.
“Thích không?”
Không biết từ lúc nào Tần Luật đã chú ý đến ánh mắt tò mò, thích thú của nó nhìn chằm chằm vào khẩu súng bạc.
Thi Ca ngẩng đầu lên mới biết hắn đang hỏi mình. Đồng thời phát hiện những người vốn ngồi trên bàn ăn lúc trước không biết đã rời đi từ khi nào, trên bàn ăn giờ chỉ còn hai người bọn họ.
Thi Ca gật đầu.
Tần Luật tựa vào lưng ghế nhìn nó, khuôn mặt đẹp trai vẫn hút hồn như thế:
“Ở bên cạnh tôi không phải chỉ cần thông minh thôi là đủ, mà còn cần phải có năng lực tự bảo vệ bản thân mình.”
Hắn dừng lại nhìn ánh mắt chăm chú của Thi Ca:
“Cháu có muốn học cách dùng súng không?”

Kể từ lúc Thi Ca nói câu :”Đồng ý” thì cũng chính là lúc nó bắt đầu phải vượt qua những thử thách gian khổ và biến thái mà Tần Luật đã đặt ra cho nó.
Thi Ca rất thông minh, ngày đầu tiên Tần Luật đích thân dạy cho nó các thao tác lắp ráp, hắn chỉ cần thực hiện hai lần, Thi Ca đã có thể nhớ như in và làm theo vô cùng chính xác.
Ngày thứ hai hắn dẫn Thi Ca đến phòng tập bắn, bảo nó hãy quan sát và ghi nhớ thật kỹ từng động tác khi hắn bắn súng. Không cầm tay chỉ bảo, Tân Luật chỉ để lại một khẩu súng nhỏ vừa tay và bia ngắm, để nó tự nghiên cứu và tập luyện. Đến tận tối muộn Thi Ca mới bắn được một phát vào trúng hồng tâm. Lòng bàn tay lúc bất giờ đã sưng dộp hoàn toàn, ở đầu ngón tay trỏ còn bị tụ mấy vết máu màu đen đen trông vô cùng xấu xí.
Nhưng nỗi đau thể xác không hề che lấp đi niềm vui và hào hứng trước chiến thắng của mình.
Đêm đó Thi Ca ngủ một giấc yên lành cho đến sáng, lần đầu tiên trong những ngày sinh sống ở đây Thi Ca mới có được một giấc ngủ ngon thật sự.


Blog, Updated at: 25 tháng 3

0 nhận xét: