Nửa cánh phượng ngủ quên

Post by

Tháng 9, trời thả chùm nắng vàng óng ánh sắc thu. Những tà áo trắng lại tung tăng khắp ngã tựu trường.Tôi vào lớp 10 với bao bỡ ngỡ. Mới đó mà đã là cậu chàng trung học, lòng tôi chợt thấy rạo rực vì mình không còn là thằng nhóc của ngày nào…

Ngôi trường mới thành lập được hai năm, mới toanh, đứng giữa bãi cát trắng sừng sững, không tường rào, cổng ngõ, không nốt … cây xanh, nhìn quanh toàn cát là cát.
Đầu năm học mới, trường phát động phong trào trồng cây phủ xanh sân trường. Vì mới chỉ có 4 lớp 11 và 5 lớp 10 mà sân trường thì rất rộng nên chúng tôi được giao mỗi lớp trồng 20 cây xanh, như vậy trung bình hai người một cây.

Lớp 10c chúng tôi có vừa tròn 40 học sinh do thầy Bình chủ nhiệm. Thầy rất vui tính và gần gũi học trò nên lớp rất mếm thầy, đặc biệt thầy còn trẻ, chưa lập gia đình vì thế cũng thích vui đùa với chúng tôi. Thầy chia lớp thành từng cặp mà chủ yếu là một nam, một nữ để trồng và chăm sóc một cây trong sân trường. Thầy tinh nghịch đùa đó là cây “uyên ương”.
Tôi được phân công cùng với Bim trồng và chăm sóc cây phượng chừng nửa mét, gầy đét, lá thì lưa thưa. Bim nhăn mặt lầm bầm:
– Cây uyên ương đây hả! Xui như quỷ, sao tui với ông lại gặp cái cây xì ke này làm sao mà “nuôi” cho lớn đây. Hic
– Ai biết! Tại tui dính phải bà nên mới lúc nào cũng xui xẻo vậy.
Bụp, bụp … . Bim đưa tay đánh vào lưng tôi một cách man rợ. Con gái gì mà ghê quá…
Bim thật ra là một cô bé hiền lành, nhu mì và có tính hay mắc cở. Cô bé ít nói, nhút nhát với mọi người nhưng với tôi, không biết sao, cô rất cởi mở và thích nói chuyện. Có lẽ là do tôi có dáng vẻ quê mùa, hiền lành thì phải, cũng có thể là do thầy phân tôi và cô bé ngồi cùng một bàn, hoặc cũng có thể… vâng.. vâng… không biết nữa, nghĩ nhiều làm gì cho mệt.
Mỗi lần thấy cái mặt ngu ngơ của Bim là tôi thích chọc, mà chọc là bị ăn bụp vào lưng ngay, thế nhưng tôi không thể không chọc nó được…
– Sao tui xui như quỷ vậy ông?
– Hả?
– Thì tự nhiên ngồi cùng bàn với cái thằng lắm mồm như ông vậy đó?
– Br…br…br..?
Bình thường, tôi cũng ít nói mà cũng chẳng muốn nói nhiều vì mới vào lớp 10 ai cũng xa lạ, lại từ dưới quê nghèo lên phố học nên bị tụi bạn cùng lớp xem thường. Vậy là tôi chỉ còn một niềm vui duy nhất khi đến lớp là chọc ghẹo cô bạn dễ mến của tôi thôi.
– E! Mai tới phiên ông tưới nước cây đó nghe? Bim hét bên tai tôi, cố tình làm tôi giật mình vì nó biết là tôi đang ngồi “rặn” tứ thơ. Quên nói, tôi là một cây văn học của lớp 10c mà.
– Hả? Hôm qua tui tưới rồi mà?
– Hôm qua, ông tưới giùm cho tui chứ đâu phải phiên ông!
– Ẹc… Ẹc! Ép người quá đáng nghe!
– Hôm qua, tui bị ốm mà. Bạn bè không giúp nhau được sao?
– Thôi được rồi. Vì sự nghiệp phục vụ người đẹp, tui chấp nhận hy sinh.
– Xí…

Cây phượng non cứ thế lớn dần, lá bắt đầu sum suê hơn, thân cây mập mạp hơn, xanh hơn, cao hơn như chứng minh tình bạn của chúng tôi ngày càng phát triển, thân thiết hơn, sau đậm hơn và trong sáng hơn. Chúng tôi chơi với nhau một cách hồn nhiên, đùa giỡn như con nít vì tính của Bim y hệt trẻ con vậy, mà cũng phải thôi, mới lớp 10 chả lẽ là người lớn.

Thời gian cứ thế trôi êm đềm dưới mái trường bên bãi cát trắng đầy nắng và gió. Thoắt cái đã gần hai tháng rưỡi, gần một nữa chặng đường lớp 10 đã trôi qua, sân trường bắt đầu được phủ bởi màu xanh của lá non, và tất nhiên sẽ có nhiều điều đổi thay trong cuộc sống học đường của chúng tôi.

Tôi quen biết thêm nhiều bạn bè trong trường qua các hoạt động tập thể, các bạn trong lớp 10c cũng đã bắt đầu gắng bó với nhau hơn, ít còn phân biệt nhà quê với nhà tỉnh hơn … . Tên tôi bắt đầu nổi bật trong trường. Tôi ngoài vai trò là lớp phó học tập, là học sinh giỏi của lớp, còn kiêm luôn rất nhiều mảng như văn nghệ, ca hát và đặc biệt thứ làm tôi được chú ý nhất là năng khiếu văn chương thi phú. Những bài văn của tôi lúc nào cũng đạt điểm cao với lời phê: ” dạt dào cảm xúc, ý tứ phong phú, lối viết logic …”, những bài thơ “tuềnh yêu” học trò của tôi viết “tặng em Bim” không biết sao lại lan tràn trong cả trường làm xuyến xao trái tim bao nàng “thiếu nữ”. Những lúc rảnh rỗi, tôi lại thích ngồi vẽ chân dung của Bim “yêu dấu”, ấy thế rồi những bức tranh của tôi cũng đi du lịch quanh trường gây nên những vụ xì căng đan không đáng có làm xáo trộn cuộc sống lớp 10c chúng tôi.

Gần đến ngày 20/11 rồi. Để kỉ niệm (…) năm ngày nhà giáo Việt Nam, nhà trường phát động phong trào làm tập san văn học trong toàn trường để chào mừng, mỗi lớp chuẩn bị một tập để tham gia dự thi. Tôi làm “tổng biên tập” tờ tập san của lớp. Tất nhiên rồi, hì. Một người làm quan cả họ được nhờ. Nhỏ Bim được tôi “cất nhắc” làm “thư kí riêng” cho “tổng biên tập” mặc dù nó dốt đặc về mảng thơ văn, viết chữ thì xấu như ma vẽ bùa. Suy nghĩ mãi mới nghĩ ra nhiệm vụ cho nó: chuẩn bị giấy bút, màu vẽ, nhận tác phẩm từ lớp rồi gởi lên cho tôi duyệt…, tóm lại là chân chạy việc. Thế nhưng nó tự hào lắm, cái mặt lúc nào cũng “vênh” lên khi nhắc tới báo tường, tập san.

Trong ban biên tập còn có Mimi và Lina làm nhiệm vụ chép bài, Kin cùng tôi vẽ minh họa, Nin cùng tôi đọc và duyệt tác phẩm, nói chung tôi kiêm nhiều nhiệm vụ trong cái vụ này. Mimi và Lina là hai “hót gờ” của lớp 10c, con nhà giàu, học giỏi, xinh gái nhất nhì trường và hơi bị… chảnh (tôi bấm bụng quên đi “thù” xưa hai đứa nó xem tôi hơi bị “thường” bởi tôi nhà quê, để tất cả vì tập san của lớp). Kin, lớp trưởng lớp 10c, học “không đến nỗi nào” nhưng to cao, đẹp trai, mặt ngầu và lạnh, lại là người ở khu vực này nên được thầy “bốc đại” làm lớp trưởng (sau này mới biết, hắn là một tay “đại ca” có gắn số từ thời cấp hai ở cái thị xã này. Thời gian gần đây, tôi và hắn khá thân nhờ cùng nằm trong ban cán sự lớp. Hình như hắn cùng nhóm con nhà giàu với tụi con Mimi và Lina thì phải). Nin, một cây văn nghệ chả kém gì tôi, lớp phó văn – thể – mỹ, văn thơ lai láng, cũng lên phố học từ một làng quê nghèo, vì thế đôi lúc mấy “gơ” của lớp khác cứ nhầm tôi với hắn. Hắn chỉ thua tôi khoản vẽ vời thôi còn mọi thứ có vẻ nhỉnh hơn tôi tất (tất nhiên học thì chưa biết ai hơn ai đâu, đang cạnh tranh, mùa giải còn dài mà).

Ban biên tập tập san của chúng tôi làm việc khá tích cực nhằm cho kịp thời hạn nộp bài. Làm việc chung vì tập thể nên tình cảm của chúng tôi mỗi lúc càng xích lại gần nhau hơn. Mimi và Lina không còn lạnh nhạt với tôi nữa ( thật ra mấy nàng “ăn năn” đã lâu rồi, muốn làm thân với tôi lắm nhưng không chịu xuống nước vì là “hót gờ” con nhà giàu mà). Nin và tôi cũng không còn là địch thủ của nhau nữa mà quyết cạnh tranh công bằng, sòng phẳng, giúp đở lẫn nhau trong học tập, nói nôm na là đôi bạn cùng tiến. Kin thì muốn nhân dịp này so tài họa sĩ với tôi, cũng phải thôi, hắn chỉ có mỗi món đó để cạnh tranh với đời mà. Mà công nhận hắn vẽ chibi hơi bị đỉnh, tôi phải chịu thua hắn một nước.
Mọi việc đi vào công đoạn cuối cùng nên ai cũng tất bật, đọc, sửa, chép, vẽ minh họa, cười nói, trao đổi vấn đề, …etc. Bỗng!… có một người quá rảnh. Các bạn biết là ai không?
***

II.Cơn hờn căm của con nhỏ hâm đầu bị ấm…

Bim ghen! Vâng đúng như vậy. Con nhỏ có tính cành nanh (tính ưng cái gì cũng là của riêng nó thôi) quên nói cho mọi người biết hì. Từ khi bước chân vào lớp 10c, ngồi cùng bàn, cùng nằm trong ban cán sự lớp (nó làm thủ quỹ), chơi thân với nhau, Bim mặc định tôi là của riêng nó, không ai được đụng đến. Hai ba bữa nay nó không thèm nói chuyện với tôi lấy nửa câu, mặt thì nhăn nhó như khỉ ăn phải ớt. Nó giận tôi. Tôi biết thế vì chuyện giận hờn của nàng Bim là chuyện cơm bữa với tôi mà. Nhưng tính nó có giận ai lâu đâu, nghe tôi đùa mấy câu hoặc tặng nàng bài thơ “tuềnh” là cười toe toét ngay. Vậy mà mấy hôm nay tôi dùng hết mọi năng khiếu của mình nó cũng không thèm hé môi, ngồi lầm lầm, lì lì ôm cuốn Đô rê mon đọc rồi gục gục thấy ngứa cái con mắt.
Tôi lấy hết sinh khí, nội công để hỏi nó một câu đường hoàng, lịch sự (dù hơi bị ngượng).
– Này bạn Bim, sao mấy hôm nay không nó chuyện với Po vậy? Bạn giận mình rồi hả? (Bình thường xưng ông với bà thôi nên … hic). Nó vẫn ngơ ngơ cái mặt, cắm mắt vào cuốn truyện, giả vờ đọc say mê không nghe tôi hỏi. Nhìn mà “ngứa con mắt bên trái” nhưng vẫn phải nhường vì “em nó” còn nhỏ lắm!

Hỏi nó không thèm nói nên đành phải dùng điện thoại để cậy răng nó. Tôi liên tiếp nhắn tin với những lời lẽ thống thiết, mùi mẫn (nhà thơ mà hehe). Đại khái ví dụ một tin nhắn thế này:
– Sao vậy Bim? Mình tự trách mình đã làm bạn giận hờn, nhưng mình cũng chẳng biết vì sao nữa! Mấy hôm nay ngồi cạnh bạn mà mình cô đơn và nhớ bạn kinh khủng, … etc.
Vẫn bặt vô âm tín, không một hồi âm. Con nhỏ này cũng lì đòn thiệt! Mình tấn công bằng vô số lời hay, ý đẹp vậy mà nó không chịu đầu hàng. Hài… zà…! Chịu thua nó rồi.
Thế là cuộc đại chiến tranh lạnh I nổ ra giữa Bim và Po, chuyện lạ có thật khiến tụi lẻo mép trong trường có dịp tung tin đồn.
– Ê mày! Thằng Po với con Bim hận nhau vì con Mimi đó mày nghe chưa?
– Tao thì nghe nói, nó dẫn con Lina đi cà phê, cà pháo gì đó bị con Bim bắt gặp.
– Đâu có, nghe nói là con Bim tò te với thằng Nin lúc làm tập san gì đó nên thằng Po nó mới ghen, … . Vâng, vâng, và vâng, đủ thứ chuyện trên đời mà tụi nó có thể “sáng tác” ra theo trí tưởng tượng phong phú của mình.

Tôi mệt mỏi khi phải độc thoại một mình nên cũng bỏ cuộc luôn, không thuyết phục con nhỏ nữa. Với lại bù đầu với tập san nên không còn để ý gì đến Bim. Nó thích làm gì thì làm. Mệt. Khi nào nó rảnh, nó hết chảnh thì làm lành, cho nó nhanh.
Bim dù không có việc gì làm trong ban biên tập nhưng
 nó vẫn tới “tòa soạn” (nhà thằng Kin) đều đều. Thật ra lâu lâu cô bé cũng tìm được việc cho mình ví dụ như pha nước cho tụi bạn bận rộn, hoặc đi mua quà vặt (mấy nàng là chúa ăn vặt mà), hoặc mua giấy, mua bút, chì màu… . Ngồi rảnh rỗi nó lại mang Đô rê mon ra đọc, đọc riết rồi trông nó ngày càng giống … Nôbita. Lâu lâu, tôi quay lại nhìn thì bắt gặp ánh mắt nó nhìn tôi chan chứa và đầy ăn năn. Bị tôi bắt quả tang, nó giật mình luống cuống cụp mắt xuống cuốn truyện, tay run run bốc lạc rang bỏ vào miệng nhai nhai trông rất buồn cười và đáng yêu đến lạ. “Thôi! nhìn nó chi cho đau lòng.” Tôi tự nhủ.

III. Họa vô đơn chí… lộ diện “tình địch”!?

Đang đau đầu với tập san gần đến ngày nộp mà vẫn chưa hoàn chỉnh, còn cái vụ nàng Bim giận vô cớ chưa có đáp số thì một tai họa nữa lại ập xuống đầu tôi. Đại loại thế này, tin đồn “hót bôi” Po (tôi đã trở thành tâm điểm chú ý của tụi lẻo mép trong trường khi nào không rõ) đá em Bim cái “rụp” để chạy theo hai “mỹ nhân ngư” là Mimi và Lina làm nên một cuộc tình tay bốn (m..m.. tụi nó rảnh, tưởng tượng ra lắm điều) đầy tai tiếng đã lọt vào tai mấy đàn anh, đàn chị sở tại!? Rõ khổ cho tôi.
Trên đường từ nhà thằng Kin về sau một buổi làm việc mệt nhoài, tôi đi lang thang một mình ngắm hoa cỏ, chim chóc để tìm tứ thơ thì chợt giật mình khi nghe tiếng gọi:
– Ê, ông anh, cho tụi em hỏi tý. Nghe giọng tôi hơi ớn ớn, biết ngay là điềm chẳng lành nhưng phải đứng lại chứ chạy đi đâu bây giờ. Hai thằng ngồi rung đùi trên chiếc “éc xít”, miệng ngậm điếu thuốc lá phì phà đầy khói, đâu chừng nhỉnh hơn tôi một hai tuổi gì đó, tóc tai nhộm đỏ, ăn mặt sành điệu ra vẻ con nhà giàu. Tôi vừa run vừa tiến lại gần.
Dạ, hai anh hỏi em ạ?
Bốp… Tôi nghe đầu mình choáng váng, tai ù, mắt hoa lên sao cú tát “đầy nội lực” của một tên anh chị.
– Tao nghe nói mày láo lắm hả con?
– Dạ, sao ạ, em mới đi làm báo tường về chứ có làm gì ai đâu ạ?
Bụp, bụp,…, tên còn lại phi xuống xe tung liên tiếp “vô ảnh cước” vào tôi làm tôi không kịp chống đỡ. Đúng là gặp con nhà võ hết, tôi ôm bụng rên rỉ.
– Mấy anh có nhầm không chứ em chỉ biết học thôi chứ có bao giờ gây thù với ai đâu ạ?
– Mày biết tụi tao là ai không?
– Dạ, không ạ.
– Nói cho mày biết, tụi tao là người yêu của Ý Mỹ và Linh Na. Vừa rồi mới chỉ là đòn cảnh cáo. Nếu mày dám hái hoa có chủ bừa bãi nữa thì coi chừng cái này. Nói xong hắn rút từ trong áo ra một cây hàng sáng bóng, bén ngọt. Tôi giật mình cái đụi. Hic.
– Mày liệu hồn đấy con. Nói xong hai tên phóng xe chạy vút đi nhanh đến nỗi tôi không kịp phân bua được gì. Tôi cũng không hiểu tại sao hai tên đó hành động nhanh gọn vậy. Sao chúng lại tha tội cho mình một cách dễ dàng như vậy. Đánh ghen mà nhẹ thế sao? Hì. May mình không sao, chỉ hơi đau ngoài da thôi.

Sáng ngủ dậy tôi mới thấm đòn, má phải tôi sưng tím lên, đau ê ẩm, bụng lãnh trọn hai cước của hắn cũng bầm tím và đau rát. Tôi lê bộ mặt đưa đám đến trường, lòng hoang mang, lo lắng. Tự nhiên dính vào mấy cái vụ gì đâu không. Cũng cái tội văn với thơ, nếu không có chút tiếng tăm thì đâu đến nỗi bị bầm mặt thế này. Tự nhiên đứa nào gắn cho mình cái mác “hót bôi” thế không biết? Bực cả mình.

IV. Bim hối lỗi và Anh hào xuất đầu lộ diện…

Tôi lết vào lớp với bộ dạng thảm hại. Khuôn mặt điển trai của tôi in hằn một “dấu ấn rồng thiêng” bầm tím làm mấy “phên hâm mộ” ồ lên ngạc nhiên và đầy thương xót. Mấy “cái loa” bắt đầu chụm lại, thế nào một “chương trình phát thanh” cũng sẽ được sx để lăng xê “hót bôi” Po cho mà xem…
Tôi lặng lẽ lê đến bàn của mình. Bim đã đi học, ngồi đó với bím tóc mới rất dễ thương, lắc lư cái đầu như có vẻ tâm đắc lắm với cuốn Đô rê mon trên tay. Tôi ngồi xuống bên cạnh mà nó giả vờ như không nghe, không thấy, không biết, vẫn chúi mũi vào trong cuốn truyện tranh. Tôi hít lên một tiếng đau khổ do da bụng nhăn lại gây đau rát quá chừng. Bim chợt giật mình quay lại, ngơ cái mặt ngốc xít lên nhìn tôi rồi luống cuống hỏi:
– Ông bị sao vậy? Sao bầm tím mặt hết vậy nè?
– Tại Bim đó. Tôi ấm ức trả lời.
– Hả? Sao tại tui? Nó càng ngơ cái mặt, tròn mắt nhìn tôi ngạc nhiên. Nhìn cô bé muốn giận cũng không đành nên tôi cười nhăn nhó trả lời.
– Tại Bim giận tui làm cho mấy “cái loa” nó phao tin tầm bậy tầm bạ nên ra thế này.
– Hả? Mặt nó càng thộn ra, dù rất đau tôi vẫn phải ôm bụng cười khìn khịt.
Bụp, bụp… lại ăn của nó hai đấm nữa, con này đúng là ác gia truyền. Tôi vẫn không thể nhịn cười, bụng đau đến nỗi nước mắt chảy ra ướt hết cả gò má. Nhưng hình như chỉ có mình tôi cười, bên tôi là một khoảng lặng im lìm. Tôi ngước lên, ngỡ ngàng thấy Bim mắt ngân ngấn nước. “Híc híc” nàng khóc ngon lành, khóc mà nhìn cũng dễ thương!
– Bim!.. Bim!… xin lỗi Po nghe. Hic. Bim trẻ con quá phải không?
– Ừ, không sao đâu, mình không giận bạn đâu mà. Chỉ mong tình bạn chúng ta mãi mãi đẹp như lúc ban đầu.(tự nhiên thay đổi cách xưng hô)
– Mà Bim chỉ thích Po là bạn mỗi Bim thôi. Bim ghét con Mimi với con Lina lắm. Hic.
– Con nít vừa thôi, không lẽ không có thêm bạn được sao? Miễn Bim là số một trong lòng Po là được mà.
– Nhớ đó. Không thì đừng trách tui ác nha. Mặt nó bắt đầu tươi lên như vừa được mẹ cho bánh.
– Ừ, hứa mà. Phù, thế là nàng Bim bé bỏng hết giận tôi rồi, nhờ trận đòn ngày hôm qua. Bữa nào gặp mấy anh ấy chắc phải cảm ơn một tiếng mới được. Hic.
Kin nãy giờ ngồi lặng lẽ quan sát tôi và Bim nói chuyện. Khuôn mặt hắn nhìn lạnh như “băng vĩnh cửu” vậy, không cười, không chút cảm xúc. Cặp mắt hắn mới đầu ai nhìn vào cũng hơi có cảm giác sợ hãi. Tôi những ngày đầu cũng không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, chẳng dám đùa với hắn nửa câu. Sau này, khi đã thân rồi mới dám nói chuyện. Nhưng hắn ít nói, ít cười. Hiếm khi ai thấy hắn cười trừ tôi và Bim với nhóm bạn thân của hắn như Mimi và Lina,… .
Hắn lẳng lặng đứng dậy, bỏ tay vào túi quần, đi thẳng lại chỗ tôi. Hắn ngồi xuống bàn đối diện và nhìn tôi hỏi.
– Mày bị thằng nào đánh vậy?
– Đâu có, tao bị té ngã úp mặt vào cây cột nhà thôi. Tôi giấu vì sợ quê mặt với hắn.
– Mày nói thật đi. Giọng hắn rất nghiêm túc.
– Ừ, thì…, hôm qua lúc ở nhà mày về, có hai thằng đi xe Exciter màu xanh, xưng là bồ con Mimi với lại Lina xông vào đánh tao. Nhưng không sao, nhẹ mà. Tụi nó chỉ cảnh cáo tao thôi.
– Ai bảo mày rớ vào mấy “hót gờ” chi mày? Hắn cười rồi chọc quê tôi.
– Tao đâu có, tại cái vụ tập san này đó chứ. Ngày mai chắc phải nhờ mày hộ tống quá.
– Tao ngu hay sao mà dính vô mày cho ăn đòn. Nói xong hắn bỏ đi, mặt lạnh tanh. Đúng là cái đồ ác gia truyền.
– Đúng là xui như quỷ! Ai bảo ông lén phén với mấy con nhỏ đó. Bim nãy giờ ngồi khóc giờ bỗng lên tiếng.
– Ai lén phén, bà được mỗi nói bậy bạ.
Thầy Bình bước vào lớp, cắt ngang cuộc trò chuyện của chúng tôi. Tôi không thích tiết toán hình vì tôi dốt mấy cái vụ, đường thẳng, hình tròn, chu vi bán kính lắm, nhìn vào là tôi lạc đường liền. Nhưng nhỏ Bim thì ngồi há mồm nghe thầy giảng bài. Nghề của nàng mà, nghe đâu học sinh giỏi toán cấp tỉnh cơ đấy. Nhiều lần tôi cắn bút thì nhờ nàng tốt bụng cứu trợ cho qua cơn cơ cực rồi. Bù lại tôi kèm nó tiếng Anh, huề vốn.

Năm tiết học nhanh chóng trôi qua. Thế là lại một ngày nữa đến gần với hạn nộp tập san, vậy mà chúng tôi vẫn chưa hoàn tất. Tôi lo sẽ không kịp nên hối thúc mọi người dành thêm thời gian để cho tập san nhanh chóng hoàn thành. Chiều nay, tôi lại đến nhà Kin để làm việc. Khổ! Bận quá nên mấy hôm nay phải nhờ bạn chăm sóc dùm cây phượng còi của chúng tôi. Không biết giờ nó sao rồi nữa? Đang lan man suy nghĩ thì tôi chợt giật mình khi nghe giọng nói ngày hôm qua.
– Ê, chú em! Đi đâu đó?
Chợt mồ hôi tôi túa ra, tôi nghĩ: “Tiêu rồi, hôm nay chắc mình chết thiệt rồi.”
– Hình như mày không biết sợ là gì hả mày?
– Dạ, sao ạ? Em…
Bốp, bốp,… tôi chưa kịp nói thì đã ăn hai cái tát nổ đôm đốm.
– Tao cảnh cáo mày rồi mà? Sao bây giờ lại vác xác đến nhà người yêu tao hả?
Hụych! Tên còn lại xông tới đá tôi một phát ngã xuống đất. Mặt mày tối sầm lại, tôi chỉ biết ôm đầu nằm chờ “chết”.
Bốp, … bốp, … bốp,…, huỵnh,… huỵnh,… . Nhiều âm thanh như thế vang lên nhưng lạ là tôi chẳng bị đánh thêm một phát nào nữa!?
– Tao nói tụi mày rồi, đừng đến địa bàn của tao mà làm càng? Tụi mày đi xách dép cho con Mimi, Lina còn chưa xứng, bày đặt xưng vi xưng vẩy ở đây à?
Một giọng nói lạnh lùng nhưng khá quen vang lên. Tôi hé mắt lồm cồm bò dậy thì thấy thằng Kin đứng sừng sững như Héc – Uyn, tay cầm cái típ sắt sáng bóng. Hai tên anh chị thì đang ôm vai, ôm đầu nằm vật vả dưới đất.
– Đứng dậy mau! Kin hét lên làm tôi giật cả mình.
Hai tên dù rất đau nhưng vẫn ráng sức bò dậy. Kin nói như ra lệnh:
– Đến quỳ xuống trước mặt bạn tao và xin lỗi nó mau! Kì lạ là hai tên ngoan ngoãn làm theo mà không chút kháng cự.
– Dạ, tụi em xin lỗi anh. Lần sau không dám nữa ạ. Em không biết anh là bạn của “đại ca” Kin ạ. Úi trời, tôi có nghe nhầm không nhỉ. Chắc hẳn hắn là một tay đại ca khét tiếng gì đó mới làm cho bọn đàn anh này khiếp vía đến thế.
Biến! Hắn lại ra lệnh. Hai tên lò dò vừa mở khóa xe vừa run khác hẳn với vẻ oai vệ lúc ban đầu.
– M.. k…! Tụi nó chỉ giỏi cái tài ăn hiếp dân lành thôi. Kin lầm bầm. Vậy là một tay anh chị khét tiếng với gương mặt lạnh như băng mà tôi nghe đồn thổi từ lâu đã hiện hình. Điều tôi thấy lạ là, Kin chưa bao giờ gây ra bất cứ vụ lộn xộn nào từ lúc nhập học đến nay. Hắn lầm lì đến lớp rồi lầm lũi ra về rất đều đặn, rất ngoan ngoãn, ít nói chuyện với ai mà cũng không làm mích lòng ai cả. Đúng là đôi khi mình không thể hiểu hết được một người.
– Hình như con Mimi với con Lina ở gần đây hả mày?
– Hả? Mày không biết à? Nhà tụi nó cách nhà tao vài dãy nhà chứ mấy.
– Ừ, thế thì phải rồi! Thế nhà con Bim ở đâu?
– Ủa? Mày bạn thân nó mà không biết nhà nó sao hỏi tao?
– Tao đòi đến nhà nó chơi nhưng nó không cho, nó nói ông bà già khó tính lắm, không cho bạn trai tới nhà đâu.
– Vậy thì chịu rồi, tao biết nó ở quanh khu phố này thôi nhưng không biết cụ thể. Hồi cấp hai, tao và nó học khác trường mà.
Chúng tôi vừa nói chuyện vừa đi, thoáng đã tới nhà Kin. Cả tuần nay tôi ở suốt nhà hắn nhưng mãi lo vùi đầu vào tập san nên không để ý. Giờ tôi mới phát hiện ra rằng nhà thằng Kin rất rộng, rất to, ra vẻ giàu có nhưng sao thấy vắng tanh, hình như chỉ có nó với lại một chị gái sống thì phải. Chắc cha mẹ hắn đi công tác rồi. Tôi nghĩ thế.
Tụi con Mimi, Lina rồi Bim, thằng Nin lần lượt đến. Chúng tôi lại tập trung vào tập san để hoàn thành nốt công đoạn cuối cùng. Hai ngày nữa là nộp rồi.
Sau khoảng chừng tiếng rưỡi tập trung cao độ, chúng tôi nghỉ ngơi một lúc. Lúc này Bim mới chạy lại bên tôi nhòm nhòm ngó ngó.
– Ủa, vết bầm này lúc sáng tui đâu có thấy, ông bị đánh nữa hả? Hic.
– Ừ, hai “anh yêu” của hai người đẹp này nè. Kin lên tiếng. Cả bọn cười khìn khịt nhìn tôi đến quê độ luôn. Còn Mimi thì nhăn mặt:
– Hai anh nào vậy? Tui có biết đâu?
– Ùa, hắc bạch công tử của hai bà đó chứ ai. Kin trả lời.
Mimi và Lina bụm miệng cười ngất ngây làm tôi ngơ ngác. Bim cũng ngồi tròn mắt nhìn hai nàng không hiểu chuyện gì.
Thì ra đó là hai tên công tử nhà giàu, ít được giáo dục, ăn chơi lêu lỏng, ở khối phố bên kia, theo đuổi hai hotgirl này lâu rồi nhưng hai nàng thấy là bỏ chạy không kịp xách dép. Vậy mà dám bảo Mimi và Lina là bồ của mấy chả. Bó tay..y..y!?

NỬA CÁNH PHƯỢNG NGỦ QUÊN

Lật từng trang lưu bút thuở xa xưa
Chợt cánh phượng từ đâu vồ vập đến
Ta ngỡ ngàng tháng tư ve hổn hển
Tim bồi hồi! màu phượng đỏ xa xôi
Một cánh phượng ngủ giữa thời gian trôi
Giam mình bỏ quên bao điều trong kí ức
Khi chiều nay trở lòng ta muốn viết
Lật từng trang lưu bút cánh phượng bay
Cánh phượng đã già, em có hay
Ta đã bỏ quên như quên nhau em nhỉ
Em có nghe ngày xưa về thủ thỉ
Gốc phượng ta trồng, hai đứa đã vun chung.
Chia tay 12 tưởng kỉ niệm theo cùng
Ta hái cánh phượng non xé tặng em một nửa
Vẫy tay nhau cùng một lời đã hứa
Giảng đường nào hai đứa sẽ đi chung
Vậy rồi em, ta đi về hai hướng
Hai hướng cuộc đời hai hướng chơi vơi
Em lên Sài thành anh miền trung nắng cháy
Đành ép vào lưu bút để gọi tên
Nhưng ép vào lưu bút để rồi quên
Cánh phượng non đã già đi một nửa
Còn nửa kia không biết người có giữ
Để cùng già cho hai nửa đều nhau
Thời gian trôi rồi nước mắt tự lau
Màu phượng xưa sắt se thành màu dấu vết
Nếu chiều nay không trở lòng ta viết
Nửa cánh phượng buồn, ta chắc đã tìm quên
PHƯỢNG TÍM
Em ngây ngô tặng tôi “nhành phượng tím”
Tôi ngỡ ngàng: “Đâu phải? Ấy bằng lăng”
Em chợt cười tung tăng tà áo trắng
Ấy vậy mà đã xa lắc xa lơ
Mỗi khi hạ về mang nuối tiếc vẩn vơ
Tôi vội hái và bằng lăng tím ngắt
Có một chút dỗi hờn tim níu chặt
Bao hạ rồi sao mãi chẳng thèm buông.
Tôi vẫn đợi em nơi gốc cổ sân trường
Mong người nhớ người tìm về cội cũ
Bao mùa phượng là bao mùa kết nụ
Đỏ rồi phai theo gót khúc giao mùa.
Kin là nhân vật như thế nào mà làm những tên đầu gấu thứ thiệt phải khiếp sợ? Quan hệ của nhóm sáu người sẽ diễn tiến ra sao? Tình cảm giữa Po và Bim là gì? Những bí mật khổng lồ nào nằm sau vẻ hào nhoáng của lớp vỏ đại gia rồi đây cũng sẽ lộ diện… Mời quý độc giả xem tiếp.
Cảnh báo: Truyện viết cho lứa tuổi học trò, tuổi teen vì vậy một số bạn đọc lớn tuổi có thể thấy không phù hợp. Nếu bạn không thấy hứng thú thì tác giả đã làm phiền rồi.

NỬA CÁNH PHƯỢNG NGỦ QUÊN (Phần 2)

Tác giả Lãng Bùi

V. Lục giác siêu đẳng và những”cuộc tình ngang trái”…

Vậy là tờ tập san cũng đã hoàn thành. Mọi người ai cũng hài lòng với tác phẩm của mình, rất nhiều bài thơ hay, truyện ngắn hay (chủ yếu do tôi và Nin sáng tác, rồi gắng tên tụi trong lớp, trong đó có Bim, vì tụi nó có biết thơ văn gì đâu, suốt ngày lo khoe mẽ rồi bà năm, bà tám thôi), vẽ minh họa rất đẹp được kí tên rất kêu: “Kin”, hai nàng “hót gơ” thì trình bày với nét chữ tuyệt vời không còn chỗ chê. Bim cầm tờ tập san mân mê:
– Wa, chắc kì này ẩm giải nhất rồi đó ha. Thích quá đi. Hihi.
– Ừ, tui cũng hi vọng thế. Vì tác phẩm này được xuất bản bởi “lục giác siêu đẳng” mà. Khi tôi nói xong tất cả bọn nó nhìn tôi như sinh vật lạ.
– Lục giác siêu đẳng? Bọn chúng đồng thanh. Tự nhiên tôi thấy mặt mình nóng bừng vì quê độ. Tự xưng mình là siêu đẳng, hơi bị tự cao rồi. Hic.
– Thì Mimi và Lina xinh đẹp, học giỏi, viết chữ đẹp, Kin là “đại ca” khét tiếng kiêm họa sĩ tài năng, tui và Nin là những”đại thi hào” nổi tiếng, Bim là học sinh giỏi cấp tỉnh. Nếu gộp lại thì không phải lục giác siêu đẳng sao? Mấy người có thấy lớp nào hội tụ anh tài như 10c chúng ta không? Tôi chống chế cho đỡ quê.
– Ừ, cũng có lí, chúng ta phải hợp sức để đưa 10c thành một” siêu cường” của trường. Thằng Nin đồng tình.
– Ừ, được đó. Tui thấy khuấy cái vụ này đó. Mimi cũng đồng ý.
Con Bim chẳng nói gì, chỉ ngồi nhìn tôi tủm tỉm cười. Thằng Kin vẫn im lặng, nó ít khi nào bày tỏ ý kiến nhưng tôi biết nó không từ chối sáng kiến của tôi. Thế là ” Lục giác siêu đẳng” chính thức ra đời và hàng loạt rắc rối cũng bắt đầu thai nghén…
Nhờ cái tập san mà những con người xuất sắc của lớp 10c giải quyết hết những mâu thuẫn và trở nên thân nhau hơn rất nhiều. Thời gian lại cứ thế trôi qua đều đặn. Kì thi cuối học kì I cũng sắp bắt đầu, chúng tôi lại hùng hục lao đầu vào học thi vì ai cũng quyết tâm đạt điểm cao trong học kì đầu tiên để khẳng định bản thân. Tôi nghe nói Mimi và Lina có sức học rất đáng gờm dù hai cô nương lúc nào cũng ăn mặt sành điệu, hay la cà quán xá rồi lâu lâu thấy có mấy chàng hotboy con nhà giàu săn đón nữa. Bim của tôi cũng chẳng vừa chi đâu, nghiện Đô rê mon nên cũng thông minh như mèo máy vậy.
Thằng Nin là một ẩn số vì nó kín bưng, chỉ thấy cắm đầu học mãi. Trong nhóm chỉ có Kin là bét nhất nhưng dạo này thấy cũng có cố gắng học hành tử tế.
Giờ ra chơi, tôi ngồi trên hành lang hóng mát nhìn hàng phượng đang xòe những tán non ra đùa cùng gió. Cây phượng còi của tôi và Bim ngày nào giờ đã xanh um nhờ sự chăm sóc tận tình của chúng tôi. Bim từ đâu chạy tới mặt hớn hở:
– Ông biết tin gì chưa?
– Hả? Tôi hơi giật mình.
– Tập san của lớp mình đứng nhất toàn trường, bài thơ “Kỉ niệm màu đỏ” của ông đoạt giải nhất thơ, còn thằng Nin đoạt giải nhất truyện ngắn. Ui, hâm mộ quá đi.
– Thiệt hả? Tôi nhảy khỏi lan can lao đến ôm chầm lấy Bim, hai đứa vừa nhảy vừa hét giữa sân trường. Chợt chúng tôi buông nhau ra, mặt đỏ lên vì thẹn. Bao nhiêu cặp mắt của những “cái loa” đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi, chắc là để lấy “tư liệu cho trang nhất” ngày mai đấy mà!
Kết quả cuộc thi làm tập san chào mừng ngày Nhà giáo đã được thông báo rộng rãi trong giờ chào cờ. Tôi, Nin, Kin cùng một số bạn lớp khác vinh dự được đứng trước toàn trường nhận giải thưởng (Kin nhận giải nhất cho tờ tập san). Tên tuổi của chúng tôi được dịp lại nổi phừng trong trường và lọt vào mắt không ít những “hót gờ”,”hót bôi”.
Nhưng rồi chuyện tập san cũng dần bị cho về dĩ vãng, vì mùa thi đã đến gần, tất cả bọn học trò lại húc đầu vào đống sách vở để chuẩn bị “về đích” chặn một.
Sáng….
Con Bim chân thấp chân cao đi vào lớp, ngáp rớt cả răng, uể oải lết tới chỗ ngồi. Tôi đã đi học sớm, ngồi ngắm nó từ lúc ở ngoài cửa đến giờ. Tôi hỏi:
– Tối qua đọc Đô rê mon quên ngủ hả?
– Tui học chứ bộ. Tuần nữa là thi rồi không biết à? Lo mà đi lén phén với mấy hót gơ nhiều vô đi ông?
– Hồi nào vậy bà cụ? Bà là hót gơ của tui đó. Hôm qua mời đi ăn chè mà chảnh nha, giận rùi.
– Tui chỉ thích đi với ông thui, đi với mấy nhỏ đó (Mimi, Lina) tui hổng … dzui!
– Mệt ghê, con nít vừa thôi.
Bim hay làm nũng với tôi như vậy đó. Đôi lúc tôi cảm thấy mình giống như đứa anh trai hay dỗ dành cô em gái bé bỏng. Có lẽ trong thâm tâm, Bim xem tôi như một người anh để vòi vĩnh hơn là một người bạn. Tôi được biết rằng Bim có một người anh trai nhưng không biết vì lý do gì họ không sống cùng nhau. Họ ở xa nhau lắm và hình như cũng ít liên lạc. Đôi khi trong nét ngây thơ của Bim, tôi vẫn thấy đượm chút gì buồn xa vắng. Nhiều lúc Bim còn nói nhìn tôi có nhiều nét giống anh nó cả về ngoại hình lẫn tính cách làm cho những kí ức đẹp của tuổi thơ lại chợt hiện về. Đó là nguyên nhân vì sao, đôi lúc tôi bắt gặp đôi mắt Bim nhìn tôi rất da diết, suy tư và buồn. Bim ngồi đan hai tay vào nhau để trên bàn rồi gối cái cằm lên đó, mắt mơ hồ nhìn về phía cửa sổ. Nó không đọc truyện thì lại nằm trườn lên bàn như thế. Còn tôi thì thích ngồi ngắm nó trong tư thế đó. Trông hơi ngớ ngẩn nhưng đáng yêu.

Tin đồn….
Là cái mà có thể gọi là rẻ mạc nhất ở cái trường này. Cái cho không, biếu không, cũng không ai dám rước, nó đầy rẫy khắp sân trường, đi mà không chú ý có khi vấp mà té gãy răng như chơi.
Con Lina chính là nạn nhân. Theo tin mấy “cái loa” thì con Lina đã chính thức thay bồ mới và nạn nhân thứ (…) của nó là thằng … NIN. Bàn dân thiên hạ “chuẩn y” như vậy vì ai bảo hai đứa nó cứ cặp kè như hình với bóng tới những nơi công cộng ( quán bà Năm) ăn uống vớ vẩn làm chi. Tụi nó còn nói con Lina đã cho tôi vào sọt rác của tình yêu và cho “một vé đi về tuổi thơ” luôn rồi. Và nạn nhân trước thằng Po là thằng … . KIN. Hic.
Tụi nó tự “bốc thăm chia bảng” cho chúng tôi mà chính người trong cuộc cũng thấy bất ngờ. Tôi là của Bim, Nin là của Lina, cặp còn lại thì chắc ai cũng biết. Tụi nó đúng là rảnh quá hết chuyện làm rồi hay sao ý. Trong khi tụi tôi lo cắm đầu vào học thi thì tụi nó tụm lại bàn tán xôn xao. Kì này không có vài kẻ “out” mới là lạ.

Đụng tới Hotgirl…

Nghĩa là ngay lập tức biến thành cái gai trong mắt của bọn con trai trong trường. Rất may cho tôi, Bim không phải hotgirl. Phù..ù. Nhưng không may cho thằng Nin tí nào vì nó dám vút râu mấy anh “hùm” khóa trên.
VI. Cuộc chiến của những vị … thần (kinh có vấn đề)?! Kẻ quyền lực bí hiểm.
Một buổi sáng, bình thường như mọi buổi sáng (đối với tôi thôi)…
Thằng Nin vừa lò dò gần tới cổng trường (mới xây xong) thì bị một nhóm “đàn anh” khối 11 chặn lại:
– Ê, thằng nhà quê. Đứng lại cho tao hỏi chuyện tí mày.
– Có gì không ạ? Thằng Nin đứng lại và hỏi.
– Nghe nói mày cặp bồ với em Linh Na hả mày? Hạnh phúc nhỉ!
– Tin vịt thôi mấy anh ơi. Em học mà làm gì có thời gian yêu với thương anh.
Bốp, bốp…
– M…k… mày! Láo với tao hả? Nin ăn đòn quá nhanh không kịp chống đỡ.
– Đây mới chỉ là cảnh cáo. Mày tránh xa con Linh Na ra, nếu không, không chỉ có thế thôi đâu. Nói xong bọn nó biến rất nhanh vào trong quán bà Tám. Chỉ còn mình thằng Nin đứng như tượng đá trước sự chứng kiến của rất đông bàn dân thiên hạ. Đám đông bắt đầu nhốn nháo.
– Tụi bây ơi! “Nhà văn” của chúng ta bị hành hung dã man chưa kìa. Đau lòng quá đi. Hic.
– Đáng đời nó, nhà quê lên tỉnh mà bày đặt đua đòi.
– Hic, hic. Anh khánh Vinh của em! Sao ra nông nỗi này, yêu em thì cớ gì phải bị ăn đòn “oan nghiệt” vậy chứ. Hức, hức…
Nghe sân trường ồn ào chú Ninh bảo vệ (nhị đẳng huyền đai Tê côn đô) đang tưới nước cây chạy ra xem thì chẳng thấy ai nữa. Thằng Nin lủi vào quán bà Năm tránh mặt. Tốt nhất là vậy nếu không muốn “uống nước trà”. Năm người chúng tôi ngồi trong quán bà Năm chứng kiến sự việc từ đầu chí cuối. Do mọi thứ diễn ra quá nhanh nên chúng tôi không kịp phản ứng, đành ngồi mà nhìn thôi. Kin nở một nụ cười hiếm hoi của hắn đón chào Nin. Tôi thì phải bấm bụng để không bộc phát một tràn cười đang chờ sẵn ở cuống họng. Con Bim có vẻ hoảng sợ hay lo lắng cho Nin gì đó mà mặt nó cứ ngơ ra ********. Hai hotgirl thì quay mặt đi chỗ khác rồi bật lên những tiếng khúc khích nghe rất “êm” tai. Nin mặt đỏ rần có lẽ vì quê, vì tức giận, lặng lẽ không nói không rằng gì hết, ngồi cái phịch xuống ghế, cuối xuống phóng một bãi nước bột rồi ngước lên.
– Xui thiệt! Hắn nói.
– Ai bảo mày là bồ của hotgirl chi. Thuyền to thì sóng lớn thôi con ạ. Như tao “yêu em Bim” có sao đâu. Tôi “phát ngôn”.
Chợt! … bốn con mắt (except Kin) nhìn tôi hình viên … B40. Chết cha! Tôi nói một câu mà trúng tới bốn tử huyệt. Tôi cụp xuống, ngồi gồng mình chuẩn bị nghe phản pháo.
Im lặng …, 5s, 10s, 15s, 20s…
Phù, u…u. Tôi thở mạnh sau một hồi nín thở.
Bép! …, Nè, ai là người yêu của ông, coi chừng cái miệng đó. Tui cắt lưỡi đó nha. Cái con Bim này trông vẻ bề ngoài thì hiền mà hung như “ác quỷ”. Cựa cái là ăn đòn nó ngay.
– Ông không sao chứ Nin? Lina hỏi.
– Không có gì. Mới ăn hai bạt tai thôi. Hihi.
– Mọi lần ông đi sớm với bọn tui sao hôm nay ông đi một mình cho tụi nó chắn đường? Mimi hỏi.
– Hồi hôm tui học bài khuya nên sáng dậy trễ.
– Thôi vào đi, gần tới giờ vô lớp rồi đó. Kin lên tiếng cắt ngang cuộc nói chuyện.
Buổi học hôm đó diễn ra rất căng thẳng. Mỗi người một tâm trạng khác nhau khiến chúng tôi không tài nào tập trung được. Tôi liếc qua thấy mặt thằng Nin giờ hiện rõ hai vết bầm nguyên cái dấu tay bên má. Con Lina thì lâu lâu liếc nhìn thằng Nin với ánh mắt là lạ hơn bình thường. Bim thì nằm nhoài trên bàn nhìn bâng quơ lên bảng. Chỉ có thằng Kin là cặm cụi ghi ghi, chép chép, mặt lạnh như đồng. Nó là cục băng vĩnh cữu mà!
Tan học….
Chúng tôi vẫn đi cùng nhau về. Nhưng những bước chân không thanh thoát như lúc trước. Dường như ai cũng cảm nhận được những rắc rối không tưởng rồi đây sẽ xảy ra cho lục giác chúng tôi.
Mọi chuyện rồi cũng nhường chỗ cho kì thi cuối học kì một…
Chúng tôi đang bước vào mùa thi cử. Ai cũng bận rộn với sách vở, bài thi nên không ai còn để tâm đến những chuyện bên lề nữa. Sáng nay thi môn Sử….
– Wei, làm bài được không? Nin ở đâu chạy tới quàng vai tôi hỏi.
– Tàm tạm mày ơi, tủ trật lất rồi.
– Hả? Mày mà cũng học tủ à?
– Sử không phải sở trường của tao. Mày sao?
– Ok. Tao học thuộc nhão mà. Nin hí hửng ra mặt.
– Vậy chúc mừng nha.
– Còn Bim thì sao? Nin quay sang hỏi Bim.
– Ừ, cũng được, không tốt lắm.
– …….
Chúng tôi gộp lại đủ sáu “mạng” rồi ra về. Vừa đi vừa bàn tán về kết quả hôm nay và môn thi ngày mai. Mặt ai cũng hốc hác vì học bài quá khuya…
Rồi kì thi nặng nề cũng đi qua. Chúng tôi mừng rỡ vì đã gỡ được một gánh nặng trên vai xuống. Để ăn mừng, bọn tôi hẹn nhau tối nay sẽ gặp tại quán cafe Levi uống cafe giải khát. Bim nhăn mặt:
– Buổi tối tui không đi được đâu.
– Gì mà ghê vậy? Chả lẽ thi xong rồi đi chơi một buổi không được sao? Mimi hỏi.
– Không được! Ông già tui khó tính lắm. Không cho đi chơi ban đêm đâu.
– Đi chơi mà không có Bim buồn lắm. Tôi nói.
– Để tui xin bác cho. Mimi lên tiếng. Ba tui và ba của Bim làm cùng công ty nên tôi hay gặp. Để chiều tôi lên công ty xin bác cho. (Sau này tôi mới biết, thật ra ba Mimi là cấp trên của ba “vợ” tôi).
Vậy là mọi chuyện được giải quyết. Tối…
Chúng tôi gặp nhau trong quán cafe Levi cách trường không xa. Tôi bất ngờ khi lần đầu tiên thấy Bim trong bộ teengirl rất sành điệu và đắt tiền (Tôi chưa bao giờ đến nhà Bim và Bim cũng chưa bao giờ đi chơi với tôi ngoài giờ ở trường. Cùng lắm là gặp ở nhà thằng Kin khi làm tập san nhưng nàng toàn mặc đồng phục). Mimi và Lina thì khỏi nói rồi, rất rất sành điệu và thậm chí “xét xờ xy” nữa. Kin cũng rất sang trọng. Chỉ có tôi và thằng Nin ăn mặt “cà tàng” quần Jean, áo pull mà thôi. Điều bất ngờ nữa là Bim mang giày cao gót, cái mà tôi chưa bao giờ từng thấy trước đó. Tóc được bới cao lên kiểu mode đang thịnh hành. Nàng hoàn toàn khác, đẹp lộng lẫy như một hotgirl thật sự, tim tôi chợt đập sai nhịp một chút rồi tôi cố lấy lại vẻ tự nhiên ngày nào. Bim cũng bối rối khi ánh mắt của tôi cứ nhìn xoáy vào khuôn mặt của cô bé, chuyện vẫn xảy ra hàng ngày như cơm bữa ở lớp nhưng trong hoàn cảnh khác cũng hành động đó lại mang cho người ta những cảm xúc khác.
– Ê, mày chưa thấy con Bim bao giờ hay sao mà nhìn nó dữ vậy?
Giọng nói lạnh tanh của thằng Kin đưa tôi về thực tại.
– Đâu… đâu có nhìn gì đâu. Tại… tại… . Tôi cà lăm.
– Tại nàng Bim hôm nay lộng lẫy như nữ hoàng sắc đẹp vậy nên làm trái tim chàng lãng tử đẹp trai như anh Po đây phải lạc nhịp. Con Ý Mỹ bốc đúng y bệnh của tôi làm tôi giật mình.
– Tôi không nói được lời nào nữa đành giả vờ đi vô quán xin nước uống. (Thật ra tôi cũng đang rất khát, không biết vì sao, tôi nhớ mới vừa tọng căng dều ở nhà rồi mà?).
Tôi quay trở ra với dáng bộ tự nhiên (ráng gồng) và ngồi xuống bên cạnh “vợ” Bim. Tất nhiên rồi, bọn nó khi nào chẳng chừa chỗ gần Bim cho tôi. Bim vẫn còn e thẹn cố tình né ánh mắt của tôi và hơi nới người ra xa một tí. Như mọi hôm chắc nó xông vô quàng vai, bá cổ rồi. Không khí có vẻ hơi ngột ngạt. Chắc bọn nó bị lây cái cảm xúc của tôi và Bim thì phải. Lina lên tiếng phá băng:
– Tui ít thấy hai ông này mặt quần Jean, áo Pull nha. Hôm nay tận mắt chứng kiến, đúng là hai mỹ nam đẹp nhất thế giới. Chắc tui yêu rồi. Hic hic. Giọng Lina đá xía Bim.
Mà cũng có thể là lời thật lòng của Linh Na, vì tôi nhìn thằng Nin là đoán ra tôi thôi. Nó cao 1.71 m, da hơi ngăm đen vùng biển săn chắc, nặng 58 kg. Còn tôi chỉ số cũng khá giống nó, cao 1.72 m, 60 kg, da bánh mật có duyên. Chắc tim nàng Bim cũng có “chấn động” như tôi nên ứng xử cũng không được “mạch lạc” cho lắm.
– Uống cái gì? Kin lên tiếng.
– Cafe đen. Nin.
– Hai cocktails. Mimi và Lina
– Hai sữa chua. Tôi vs Bim.
– cafe đen. Ok! Kin.
Khoảng 15 phút sau, thức uống được mang ra. Chúng tôi ngồi nhâm nhi nói chuyện đủ thứ trên trời dưới biển. Tôi kể cho tụi nhà giàu nghe về biển quê tôi, về những đêm lang thang trên biển tìm cá, về bão biển, về sự nghèo khó, khổ cực của dân chài làng biển…. etc. Tụi nó há hốc mồm nghe như đang nuốt từng chữ một. Từ nhỏ tới lớn chúng chỉ biết tiền, ăn sung mặc sướng, thấy xe, thấy đường cái chứ có bao giờ được đi biển đâu nên rất khoái, đòi hè này về quê tôi chơi hùi hụi. Riêng nàng Bim vẫn ngồi im nghe không nói gì cả. Rồi nàng ngả đầu tựa vào vai tôi (theo quán tính hằng ngày) rồi chợt giật mình như nhớ ra điều gì nàng đẩy tôi ra một phát làm tôi giật cả mình.
Cả bọn được một dịp cười hả hê, còn tôi và Bim thì luấn quấn như gà mắc tóc.
Tiếng cười của bọn nó quá to gây nên sự chú ý đặc biệt từ bàn bên kia. Bọn chúng ném về phía chúng tôi một ánh nhìn bực tức pha chút ghen tỵ vì tụi nó toàn ngỗng đực còn tụi tôi ngồi với toàn hotgirl sắc đẹp lộng lẫy. Bọn chúng chụm lại nói với nhau cái gì đó rồi, cười khả khả nghe nổi cả da gà. Tôi, thằng Nin, và Bim chắc có cùng cảm giác nhưng ba đứa kia vẫn bình thản lạ lùng. Hai nàng vẫn cười rất lớn, chọc ghẹo bọn tôi đủ thứ. Thằng Kin vẫn thế, không cười, không nói ngồi nghe mấy hotgirl nói chuyện, mặt lạnh như băng. Nó cuối xuống nắm một cái vỏ chai nước ở đâu dưới gầm bàn lên để ngay trước mặt.
Ánh mắt của bọn bàn bên kia nhắm thẳng vào thằng Nin làm nói toát mồ hôi.


– Mày gặp bạn cũ rồi đó Nin. Thằng Kin nói nhỏ. Vậy là tôi biết bọn chúng là ai rồi. Kin rút điện thoại ra nhắn tin cho ai đó rất nhanh rồi đút trở vào túi, tiếp tục nhấm nháp ly cafe. Ánh mắt bây giờ lại hướng vào tôi làm tôi thấy mát cả gáy, người căng lên hết cỡ. Một tên trong bàn đứng dậy, miệng ngậm điếu thuốc phì đầy khói, bước đến chỗ bàn chúng tôi rồi quàng vai thằng Nin rất thân mật.
– Khỏe chứ bạn. Mặt hôm nay hết bầm rồi nè. Khá ghê!
Thằng Nin bắt đầu run. Tất cả chúng tôi ngồi im lặng, căng thẳng, lo lắng. Kin vẫn im lặng, lạnh như tượng đồng. Cái tên anh chị này nhìn mặt búng ra sữa, người gầy đét. Cỡ “nội công” như tôi chắc “búng” hắn một cái là đủ nằm viện không hẹn ngày về rồi. Không lo học hành, toàn la cà quán xá, gây gổ đánh nhau không à. Nó xoa xoa cái đầu thằng Nin như bố âu yếm con vậy làm tôi vừa sợ vừa muốn bật cười quá chừng. Bim xích lại ghì chặt vào tay tôi run run. Mặt Nin đỏ dần lên, bàn tay nó có dấu hiệu quặp lại thành nắm đấm. Khuôn mặt hắn bây giờ, hình như tôi đã từng gặp ở đâu trước đó rồi ấy, tôi man mán. Ở đâu nhỉ? À, nhớ rồi. Cuộc thi lên đai đen Tê côn đô năm ngoái tôi đã chạm khuôn mặt ấy. Bàn tay hắn lại duỗi ra rồi lại quặp vào vài lần như thế… . Tên kia nói thêm với hắn vài câu gì nữa mà tôi mãi nghĩ không nghe được. Tôi liếc sang phía bên kia thấy tụi nó vẫn ngồi yên, mắt nhìn trừng trừng về phía bọn tôi như hăm dọa. Bọn chúng rất đông, hai bàn gần cả chín, mười tên. Tôi và thằng Nin đưa mắt nhìn Kin như muốn thăm dò ý kiến nó. Nó vẫn ngồi trơ trơ nhìn về hướng quốc lộ, không biểu hiện một cảm xúc nào. Chợt chúng tôi nghe tiếng xe máy chạy vào quán, không phải một mà là ba hay bốn hay năm chiếc gì đó. Bây giờ Mimi và Lina mới thở mạnh một cái, nhìn thằng Kin trao đổi cái gì đó qua ánh mắt.

Kin từ từ đứng dậy và đưa tay tóm lấy tóc thằng nhãi rồi nói:
– Chắc mày mới học ở đây nên không biết tao là ai ha?
– M…k… mày thả tao ra không thì bảo? Nó ra lệnh cho Kin.
Bọn bàn bên kia cũng từ từ đứng dậy, những cái vỏ chai đã được cầm trên tay, tiến mỗi lúc một gần đến bàn chúng tôi. Từ chỗ chúng đến chỗ chúng tôi cách hai cái bàn ở giữa, nơi một bọn nhìn cũng rất anh chị mới vào ngồi được một lúc, không biết là phe nào. Tôi nhẫm trong đầu thấy không xong vì ba thằng tôi làm sao có sức đối phó với mười thằng đầu gấu được. Nhỡ không bảo vệ được mấy nàng thi làm sao. Đặc biệt là làm sao ăn nói với gia đình Bim khi Mimi đã cam đoan với họ là dẫn đi đến nơi về đến chốn. Bỗng thằng Kin hét lên:
– Xử bọn nó. Nói xong thằng Kin đề cho thằng nhóc một cái chỏ rồi thúc cái đầu gối dài ngoằn của nó lên bụng cu cậu một phát nữa. Bấy nhiêu là đủ nhập viện rồi. Đằng sau lưng chúng tôi mới thật sự là một cuộc hỗn chiến. Thì ra bọn mới vào là người của Kin, cũng đông không kém.
Một tên nói:
– Cold Face bảo xử tụi nó kìa bây.
Hai bên lao vào nhau, bên dùng tuýp sắt, bên dùng vỏ chai choảng nhau rất dữ.
Kin nhìn chúng tôi ra lệnh:
– Rút đi, để tao lo.
– Nhưng tụi tao giúp mày chứ?
– Bảo vệ mấy đứa (nàng) đi ra cổng đi. Để tao.
Chúng tôi vì sự an toàn của mấy cô bạn gái nên vội đưa tụi nó lui ra phía cổng. Tôi bảo thằng Nin đưa mấy nàng vào một nhà dân gần đó trú tạm rồi tôi và hắn chạy lao vào quán.
Khi đến nơi, tôi thấy tụi kia gần như nằm gục dưới đất tất cả.
Kin nắm tóc lôi một tên hình như là tên đầu sỏ ngước lên và hỏi:
– Hình như mày chưa biết tao?
– Mày là thằng nào mà dám láo với tao?
– Cold Face! Tên kia nghe xong mặt biến sắc ngay vội lồm cồm bò dậy vái lạy, xin lỗi rối rít.
– Dạ, em có mắt mà không thấy Thái Sơn ạ. Em..em… lần sau không dám nữa đâu ạ.
Thì ra hắn là Cold Face, Kin đó sao? Thật không thể tin nổi. Một cái tên mà nhắc đến cả nửa cái thị xã này ai cũng phải nể sợ là hắn sao. Hic.
– Xéo hết cho tao. Tất cả lồm cồm bò dậy và cà thọt biến hết. Lạ là một vụ đánh nhau lớn thế này mà không có một bóng dáng cơ động hay cảnh sát nào đến cả.
Đến lúc này, bà chủ quán mới xuất hiện, vẻ mặt khổ sở nói với hắn.
– Cậu ba, làm sao bây giờ? Đồ đạc vỡ hết rồi nè. Hức.
– Bà tính đi. Mai sẽ có người mang tiền tới cho bà. Đền gấp đôi.
Nói xong hắn rút điện thoại gọi cho ai đó:
– Điều tra bọn đó cho tao. Rồi tắt cái rụp, mặt lạnh như băng bảo tụi tôi đi ra khỏi quán Levi.
Hắn có vẻ là một con người đầy quyền lực nấp dưới cái bóng thư sinh, ít nói, hiền lành. Một mớ câu hỏi cứ xoáy quanh trí não tôi về lai lịch của hắn…
– Mấy người có sao không? Kin hỏi bọn con gái.
– Bim có sợ không vậy? Tôi hỏi Bim.
– Ừm, hơi run. Nhưng giờ hết rồi. Bim lo cho Po quá à.
– Cái đồ ích kỷ chưa? Nó chỉ lo cho “chồng” nó thôi kìa? Hai nàng kia chọc quê Bim làm nó đỏ mặt cuối xuống tránh ánh mắt của tôi đang nhìn nó lo lắng.
Tôi gỡ cho Bim:
-Thì hai hotgirl đã có người hùng Cold Face ra tay bảo vệ rồi mà.
Cả bọn cùng cười rồi ra về. Vậy là tiêu bữa tối “hẹn hò” của tôi và Bim.


Blog, Updated at: 25 tháng 3

0 nhận xét: