Tao thách thằng nào tán đổ tao

Post by

Nhanh lên Thiên. Trễ xe bus giờ. Mày lề mề quá đi- nó cằn nhằn kéo tay hắn đi ra khỏi nhà
– A. Tao còn chưa ăn sáng – hắn lải nhải sau lưng
– Ăn gì nữa. Tại mày ý- chỉ chỉ- lỡ xe bus rồi. Đợi tuyến nữa chắc trễ học. Thằng khùng- nó ức chế đập phát vào người hắn.
– Thôi. Đợi tao lấy xe ra chở mày là đc chứ gì. Đứng yên đợi tao đi.- hắn nói xong chạy nhanh về phía khu nhà mình
5p sau..
– Đội mũ vào.- chìa cái mũ cho nó
– ừ. Cám ơn
Hắn lao xe thật nhanh đến trường. Gió tạt vào đến rát mặt. Nhưng nó cảm thấy vui vui vì…ngồi đằng sau hắn mà..
Giới thiệu về hắn và nó chút nhé!!
Hắn- Trần Hoàng Thiên, đẹp trai, hòa đồng, nhưng tại sao với nó thì hem được nhà giàu, ba mẹ làm bác sĩ trong bệnh viện lớn…
Nó- Nguyễn Nhật Phụng, nhà giàu, vui tính, tính trẻ con được da cái trắng, ba mẹ làm giám đốc công ty thời trang.
( cho au chém tí gió nhé. Hà Nội nóng quá)
-Ê, Phụng. Ăn sáng chưa đi cùng tao đi.- Nhỏ Chi khoác vai nó
– mày cho tao thở cái đi. Mẹ, leo lên tầng 4 chết mệt- nó than vãn
– xong chưa, đi- kéo tay nó đi.
CĂNGTIN
– Cô, cho con 2 cơm gà, 2 hộp sữa nhé.- quay sang Chi- mày ăn gì mua đê.
– mày mua cho tao rồi mà.- chỉ vào túi trên tay nó.
– mua cho mày làm gì.tao mua cho thằng Thiên cả tao mà
– eo. Mày kibo thế.mua cho nó không mua cho tao.- nói xong Chi đi vào mua cho mình bánh mì và đồ ăn vặt
– Ok. Tao xong rồi đi.- thế là 2đứa kéo nhau chạy lên tầng 4.
– nè, cho mày đấy. Ăn đi – nó chìa hộp cơm đưa hắn
– sao hôm nay mày tốt thế? Nghi nghờ lắm ngen- nhe răng cười
– Ờ, thì..thì sáng mày chưa ăn gì nên mua cho. Thế có ăn không? Hỏi nhiều
– Ngu sao không ăn- lại nhe răng cười. Sao nó ghét cái kiểu cười này của hắn thế
… Hai tiết hóa trôi qua một cách căng thẳng. Chả là trong mười mấy thầy cô dạy lớp nó thì nó sợ bà này nhất. Lúc nào cũng tạo áp lực cho học sinh…


– Thiên, mày làm toán chưa. Cho mượn đi- nó quay sang hỏi hắn
– Làm làm gì cho mệt
– Lần trước không làm ổng ý cảnh cáo rồi. Lần này không làm thì die à.- nó nhăn mặt
– Mượn đứa khác mà chép. Càu nhàu
– Kệ tao. Cút ra để tao đi mượn vở- đẩy hắn xuống đất
– aishh. Mày muốn chết à.- đứng lên phủi quần áo
– ai bảo mày không tránh ra chứ- nó vênh mặt lên
– Thì phải từ từ xem nào. Bực mình. Cút mẹ đi- hắn nói to, nhưng sao không đánh nó thì tự suy nghĩ nạ
– Đéo làm nữa. Cho thầy thích làm gì thì làm- tránh qua hắn bước vào chỗ ngồi nằm bò ra bàn
– …………..- im lặng ngồi xuống không nói gì
Cãi nhau xong cũng hết giờ 5phút.
– Lớp đứng!!- Giọng thằng lớp trưởng oang oang
– Rồi. Các em ngồi xuống. Lớp trưởng đi xem ai chưa làm bài báo cáo cho tôi.
– Vâng
Ờ. Thì nhìn ông thầy này cũng đẹp trai, nhưng có cái tội là quá khinh người. Ghét bỏ xừ. Nó là nó ghét ông này thế không biết. Lúc nào lên bảng cũng gọi cả họ tên nó ra khiến nó bực mình. Kiểu không làm được bài thì nói đểu chứ. ( con mẹ thầy)
– Em thầy, lớp có Phụng với Thiên là chưa làm bài thôi. Còn lại đủ ạ- thằng lớp trưởng báo cáo
– Hai em đứng lên đi ra ngoài cho tôi. Mau lên. Lần trước đã nói rồi kia mà.- ông thầy giận dữ nói
– Biết rồi. Ông già nói mãi..
Nó cứ nhảm nhảm nguyền rủa ông thầy. Còn hắn thì cứ im lặng đi ra khỏi lớp
-Cuối cùng cũng không phải học. Cảm giác yomost quá đi. Thiên về không?
– Về thì về sợ gì chứ..- Hắn khoác vai nó rồi đi về phía cổng trường
– ê, ghé đây mua đồ ăn vặt đi mày. Đưa tiền đây- nó chìa tay trước mặt hắn chả có gì là ngại cả.
– Sao lại là tao. Mày ăn thì tự mua đi-hắn cứ dửng dưng kệ nó
– Mày nhớ đấy, đồ kibo.. Plèeee :p- nói xong nó chạy vô quán tạp hoá.
– mua ít thế thì mày làm sao maỳ ăn đủ- hắn đá đểu nó
– ờ, tại mua đồ ăn sáng cho thằng cờ hó nào kia nên hết tiền rồi. Đáng thương quá đi
– ổ uôi, kinh nhờ. Mà thôi, Lên xe đi để về.- hắn giục nó
– aishh, Thiên ơi tao qua nhà mày nhen-nó hướngmắt về phía cửa nhà mình
– không, kệ mày. Đi mà về nhà mày đi- hắn cứ kệ nó dắt xe vào nhà, còn nó ư.” Anh là anh mặt dày rồi, chú không cho anh cứ vào”
– Nhà mày, mày không về sang nhà tao làm chi- hắn hỏi nó tiện thể ngã người vào cái giường
– Bố mẹ tao ở nhà kìa, bây giờ tao là học sinh chăm ngoan rồi. Biết tao về giờ này chắc không sống được.- đi gần ngồi xuống giường hắn
– Mày ngoan gớm ha- vớ tay lấy gói snack trong túi nó
– Bỏ gói snack xuống- nó hất hàm- ngay và luôn
– Tao không bỏ thì mày làm gì được tao- hắn nói
– Trả đây. Tao mua chứ maỳ mua à. Thằng khùng. Có trả không??
– Không
– được rồi- cầm gối đập hắn- chết nè, chết nè…
Cứ mỗi câu “chết nè” là nó đập hắn một phát. Hắn thì cứ dùng chân tay khua loạn xạ lên. Thế là hắn đạp nó xuống giường, theo quán tính nó túm theo tay hắn xuống thế là “chụt”. Hai cậu ý xxx nhau. Hôn nhau đấy ạ
phải đợi đến
1s..
2s
.
.
10s
thì não của nó mới có phản ứng
– Yahh. – nó Đẩy hắn ra – mày làm trò gì thế *đỏ mặt rồi*
– hôn thôi thì có làm sao- hắn tỉnh bơ *tiến gần sát mặt nó*
– a.. Sao… lại không chứ. Đấy là nụ h… À không có gì- nó lắc đầu giải thích
– huh?first love??- hắn ngạc nhiên- Eo bày đặt gớm. Mà cần anh dạy hôn không mà được hôn anh là may cho mày đấy Phụng à.-vỗ vỗ má nó
– Đếu thèm nhé…-mặt nó đỏ bừng.
– Ai thèm hôn mày chứ. Tao thà hôn mấy đứa hotgirl ở trường còn hơn hôn mày.
Tự dưng nghe hắn nói thế thấy tức, tức lắm chỉ muốn khóc thôi. Đẩy hắn ra, nó chạy ra khỏi cổng nhà hắn. Lại ngồi ở chỗ quen thuộc, ngồi cứ khóc một mình – lại là cái nơi nó gặp hắn khi mới chuyển đến.
Flashback
Hôm nay được dọn nhà mới nó thích lắm. Cứ háo hức chạy khắp nơi trong căn nhà này thôi…
– Phụng, ra góc kia chơi với các bạn nhé. Để ba mẹ chuyển đồ vào nhà mới nha con- mẹ nó nói rồi chỉ tay ra phía sân chơi gần đây
– Vâng.- nó nge lời mẹ và chạy ra góc sân đấy
” bụp, bịch”
– Oa oa, đau quá – nó đứng dậy khóc to
– Ê, Vũ. Mày đá bón vào thằng nhóc nào kià. Xin lỗi nó đi- cậu nhóc cao cao gầy gầy bảo cậu nhóc tên là Vũ đi xin lỗi nó.
– Kệ nó đi. Tao ra nhặt quả bóng.
– Nhóc, em có sao không- cậu nhóc cao cao gầy gầy đi *yepp, chính là hắn* đến chỗ nó hỏi
– oa oa.. Ngước lên nhin hắn là đôi mắt ướt nhèm
– Thay mặt thằng kia. Anh xin lỗi nhóc hen. Nào đứng lên anh cõng nhóc về nhé.
Nó ngoan ngoãn nghe lời hắn.
– Nhà em trong khu này à? Sao chưa thấy bao giờ thế?
– hức..em mới chuyển đến đây. Nhà em ở chỗ kia- chỉ chỉ khu nhà đối diện nhà hắn.
– Chỗ đấy đối diện nhà anh.
– A. Em là Phụng, 5t rất vui được gặp anh. Hì- vừa khóc xong đã cười rồi đúng là trẻ con mà.
– Ừ, anh là Hoàng Thiên 5t. Rất vui khi được làm hàng xóm cuả em-hắn nhe răng ra cười- đến nhà em rồi. Xuống đi nhóc, mai gặp nha
– Vâng
End flashback
Nó nghĩ sao lúc đấy cứ gọi hắn là anh chứ. Mặc dù hai đứa bằng tuổi. Còn tại sao hai đứa không anh em ngọt sớt nữa thì mọi người cứ chờ xem nhé.
Cứ mải mê nghĩ, hắn đã đứng đằng sau nó lúc nào.
– Hù..
– A..giật mình, thằng khùng- nó quay ra liếc hắn cái- cút mẹ mày đi. Nhìn ngứa mắt.
-….-hắn ngồi xuống cạnh nó- sao khóc??- ánh mắt hắn cứ nhìn về phiá trước. Thấy nó khóc hắn cảm thấy khó chịu lắm chứ.
– Liên quan gì tới mày. Cút- nó cười gượng
– Ngẩng mặt lên cái coi. Con trai mà cứ khóc với chả lóc. Như lúc đầu tao gặp mày ý. Có trái bóng nhẹ bay vào đầu thôi cũng khóc- hắn nâng mặt nó lên
– Không thích. Buông ra- nó nhắm mắt lại. Chả thích nhìn hắn tẹo nào cả
– Sao khóc- hắn hỏi lại lần nữa
– Thích
– Thích. Chưa thấy ai như mày. Hay bị tao cướp nụ hôn đầu nên khóc.
– ….- nó im lặng


Blog, Updated at: 25 tháng 3

0 nhận xét: