Thằng đểu, mày biến khỏi mắt tao

Post by

Tình chỉ đẹp khi còn gian dzỡ…Tình mất vui khi đã trọn câu thề…
Câu chuyện xoay quanh chuyện tình tay ba của một chàng trai già dặn trong tình cảm với một nữ sinh ngoan hiền và một chàng trai luôn luôn yêu đơn phương cô gái ấy…cuộc tình này sẽ ra sao khi nàng bị đánh ghen và bị lấy mất cái thứ đáng giá nhất đời mình…(>_<) ai sẽ là người yêu nàng nhất sẽ chấp nhận hy sinh vì nàng còn ai sẽ là một con thú đội lớp người
………………………………………………

CHAP 1

– Có học sinh chuyển trường kìa bây, là girl.
– Nghe tiếng xinh xắn và cũng là đàn chị của trường củ đấy, làm mưa làm bão dữ lắm
Tiếng học sinh bàn tán ầm ầm khi nghe tin có một học sinh nữ chuyển trường tới, ai cũng mong muốn, cũng nôn nao coi ai chuyển trường vào mà gây sóng thế? Tụi nó vô học, ngồi học mấy hổm rài rồi mà có im đâu? Không biết học sinh mới sẽ lọt vào lớp nào? Không biết học hành ra sao? Và đặc biệt có xinh xắn để cướp mất anh chàng “hotboy” trong tim tụi nó không?
“Tùng” cái trống nó báo giờ vào lớp nhưng sao học sinh mới chưa vào nhỉ? Không lẻ tin đồn đó là sai? Ai cũng nốn náo mà bàn tán xôn xao..bỗng “ét”. Một chiếc xe tay gas dừng lại ngay phòng ban giám hiệu của trường THPT…một người đàn bà bước xuống xe cùng với một cô bé mặt đồ học sinh, mái tóc buộc thấp dài dài, đen óng, dáng vóc mãnh mai, thon thả, làn da trắng muốt, đôi môi thì đỏ hồng trông cô ta cũng ưa nhìn…Nhưng điểm đáng chú ý là gương mặt lạnh tanh, đôi mắt không hồn và ít cười và cảm thấy rất trầm lắng…
Bước tới phòng ban giám hiệu người đàn bà đó chào bắt tay hiệu trưởng một cách quen thuộc, nói chuyện một lúc mới biết bà ta là mẹ của cô gái đó và lí lịch của cô gái ấy là: tên: Hồ Ngọc Khả Doanh, học lớp 10a13 trường củ..học giỏi và rất ngoan hiền. Nghe bà mẹ kia kể là cô ta bị chúng bạn học cùng trường đánh vì cái tội mới làm được lớp trường xuất sắc…do quá tài giỏi bị người khác ganh tị. Nói tới đây thôi mặt của cô nữ sinh kia buồn rượi rượi, đôi mắt bi oan và trầm lắng, có vẻ như sau chuyện này còn cái gì đó bí ẩn sau lưng mà ai đó không muốn nhắc tới và không muốn người ta biết…
Bàn giao xong mọi chuyện, hiệu trưởng đã sắp lớp cho nó vào cái lớp 10a8 – cái lớp nằm trong những lớp bá đạo của trường (chắc là ông hiệu trưởng chưa tin tưởng vào tài năng của nó mới đưa nó vào cái lớp đó, từ đây chắc nó phải dùng hết sức chống chọi vào cái lớp đó)
Thầy hiệu trưởng vừa dắt nó đi xuống lớp thì biết bao nhiều ánh nhìn cứ tập trung vào nó. Mấy đứa con trai lóng nga, lóng ngóng nhìn nó. Ánh nhìn của tụi nó, gương mặt,…đều nổi lên chữ “dại gái”. Nhưng thật sự là nó quá đẹp, xinh x8án và vô cùng đáng yêu mà
…………..Lớp 10a8……….
Tới lớp nó, thầy hiệu trưởng sắp xếp cho nó chỗ gần cuối ngồi với một bạn gái tên Nga, trông cũng dữ dằng, ra dáng đàn chị lắm. Các chàng trai thì bỡ ngỡ khi thấy cái vẻ đẹp mỉ miều của nó…
Thầy hiệu trường đi xa dần cái lớp nó bỗng loạn lên, bao nhiêu ánh nhìn vào nó. Mấy đứa con gái thì ghen tỵ nhìn nó, con trai thì ngẩng người. “bỗng” thằng đại ca trong lớp đó tên Khánh nói:
– Trời! con ai đẹp vậy?…..

Làm mấy đứa bật cười nhưng nó lại im lặng, gục đầu xuống. Dường như nó không thích con trai thì phải, dường như nó đã chán ngầm khi nghe mấy cái lời nói đó rồi. Nó gục xuống, trầm lặng thông thả. Cô giảng bài, nó nghe, nó hiểu nhưng nó cần 1phút im lặng, cần 1phút để chấp nhận sự thật này…Từ khi nó chuyển trường vào đây nó đã phải chấp nhận phải quên đi bạn bè nó, quên đi thầy cô ở đó và quên cả người từng yêu nó nhất và quên ngay cái thăng chó đó – người hại nó phải chuyển trường.

 CHAP 2 

Tiếng trống trường kết thúc buổi học xé tan không khí im lặng và những buổi học đầu năm mệt mỏi này..ánh nắng cũng chang hoà khắp nơi xen vào những tán lá bàn chói loá, hoa lá phong phanh khô khan và sôi nổi có cái hoa Khả Doanh này không thể nào vui tươi được..nó lê bước ra khỏi cỗng trường trong những ánh mắt xa lạ của mấy đứa học cùng trường, tụi con trai nhìn nó với ánh mắt thèm muốn, ai cũng muốn làm quen nó…Hôm nay mấy anh chàng lớp 11 cũng cố tính đi sớm để cho biết mặt con bé mới chuyển trường… tụi nó nốn náo nhìn con bé.

Một bữa học kết thúc nhanh chóng, trong buổi học này nó cứ thấy trống vắng, nó chả nỡ một nụ cười, chả ra khỏi lớp đi ăn uống, chẳng còn lanh lẹ như lúc trước và mọi hoạt động, cử chỉ của nó đều bị người khác quan tâm, xoi mói, nhận xét khiến cái đầu óc nó căng thẳng hơn nhiều..nó được mẹ nó rướt về..từ nay nó phải lạnh lùng rồi..từ nay nó phải tự kỉ rồi và từ nay nó cứ tiếp tục lặng im và sống tốt…Tối nó về nhà..nó nhớ lại, nó nghĩ lại cái nguyên nhân chuyển trường và mấy câu nói bao biện của mẹ nó thì nó quá xót xa

Ngày ấy đâu phải là nó đánh nhau với mấy đứa cùng trường là lí do nó là học sinh giỏi, lớp trưởng xuất sắc rồi nó bị người ta ganh tỵ đâu mà là vì…một chuyện khiến nó phải cắn răng nuốt nước mắt chãy ngược vào tim
………………………..
Nó có gương mặt cũng ưa nhìn, dáng vóc thì chuẩn, học sinh giỏi nói chuyện lại nhã nhặn ngoài ra lúc trươc nó hoạt bát lắm chứ đâu như bây giờ…
Lúc trước ở trường củ nó từng quen một anh đẹp trai, giàu có và vô cùng galăng, lớn hơn nó 1 tuổi. Nó cũng biết hắn đã quen một cô gái bằng tuổi hắn và hai người đã quen rất lâu và cô ta lại rất yêu hắn. Hắn với nó nhắn tin, nói chuyện vui vẻ, hắn đến như cơn mưa tưới mát lên cho đời nó một màu xanh mới vậy. Lúc nó quen hắn được một ngày dường như nó rất yêu hắn, yêu hắn tới mức không gặp hắn là nó nhớ tới phát cuồng phát dại.

Đôi lúc nó cầm điện thoại đọc đi đọc lại mấy cái tin nhắn của hắn mà nó cười một mình. Rồi ngày thứ 2, thứ 3 cũng trôi qua nhẹ nhàng như vậy. Hắn với nó hạnh phúc lắm, nó như đang say trong cơn tình ái ngọt ngào..chưa bao giờ nó cảm thấy mình yêu một người nhanh như vậy. Nó không biết mình là ai nữa, trái tim nó luôn luôn hướng về anh ta một cách cuồng nhiệt.
Nhưng rồi ngày thứ 4 và cũng là ngày cuối cùng mang lại hạnh phúc cho nó. Sáng sớm anh nhắn tin cho nó hỏi thăm sức khoẻ nó, kêu nó ăn uống, nghỉ ngơi cẩn thận, chú ý sức khoẻ, nó lúc đó được hắn quan tâm thì hạnh phúc lắm nhưng nó đâu biết chút xíu nữa thôi là khảnh khắc đau xót sẽ xuất hiện. Nó chuẩn bị đi học, nó chạy xe, nó vẫn nhắn tin với anh nhưng đột nhiên nó nhận ra anh hơi lạnh nhạt và thay đổi hơn thường ngày. Vừa vô tới lớp thì thấy một đám học sinh – nhóm đàn anh, đàn chị của trường tập trung tại lớp nó. Nó vừa bước vào lớp có chị gái lên tiếng:
– Khả Doanh cưng vào để cặp đi nhé… (giọng chị gái ấy chạnh lòng, thương cảm cho nó)
– Dạ! (giọng nó yểu xiều như đoán ra mọi việc)
Cất cặp xong, nó bước ra chỗ đám đông để đối mặt với mọi chuyện, bao nhiêu ánh mắt đâm thẳng vào nó, mặt nó tội nghiệp, hụt hẫng đến bước tận cùng. Phía sau một đàn chị có một chị gái bước tới xỉ thẳng vào mặt nó với cái vẻ mặt chảnh toát. (Chị ta cũng không xinh xắn gì hơn nó, cũng chả có gì khác biệt với mấy đứa bình thường sao chị ta lại được người ta kê là tiểu thư thế nhỉ? Bàn tay chị ta chai sần, gu tay to, xấu xí). Nó nhận ra chị ta, không phải chị ta là bạn gái củ của người nó rất yêu sao? Chị ta muốn lm gì nó đây, không lẻ muốn đánh ghen? Chị ta bước thằng tới nó, phán một câu khiến nó chưng hửng:
– Chị là bạn gái của Mon chị hk muốn cưng đụng tới bạn trai chị, không muốn cưng quyến rũ Mon. Nếu như cưng muốn làm tới thì chị không để yên đâu ( cô ta nói chuyện cố ý nhấn mạnh từng chữ khiến nó đau điến trong lòng)
Nghe xong câu đó mọi người chăm chú nhìn vào nó để xem nó giải quyết như thế nào? Nó cầm nắm tình huống đó ra sao nhưng không ngờ..nó cứ im lặng từ đầu khi vào lớp tới giờ. Có lên một tiếng nào đâu sao ai cũng muốn dìm hàng, chèn ép nó hết vậy?

 CHAP 3 

 Lúc này trái tim nó nát rồi, tan tành rồi không lẻ hắn quen với nó chỉ vì muốn nó làm vật thay thế. Nó đang phân vân với nhiều suy nghĩ thì hắn vừa bước lên tới lớp nó, nó ngậm ngùi nhìn hắn, ánh mắt nó vô cùng đáng thương, hắn bước qua đám đông bướt tới chỗ nó nắm tay nó rồi buông ra. Lúc này sinh lực trong tim nó tràn trề, nó cười trong nước mắt.
Giấy phút ấy đâu có được kéo dài lâu đâu? Nó yêu hắn thật nhiều rồi lại nhận đắng cay đủ điều. Cuộc đời phũ phàng quá, hắn nhìn cô gái kia xong quay qua nhin nó..nó gục đầu xuống im lặng chờ đợikì tích. Cô gái kia kéo hắn lại nói chuyện riêng bỏ nó một mình nước mắt không kiềm chế thì sẽ rơi. Xong xui mọi chuyện hắn và cô gái kia bước tới, hắn cầm cái điện thoại vẻ mặt u ám lan dần, hắn nói nhỏ:
– Mình chia tay nhé em! *gục đầu*
Nó yên lặng, không trả lời. “Bốp” một cái tát rơi xuống ngay mặt hắn, đỏ, đỏ ửng lên da mặt trứng nõn nà của hắn liền chuyển sang tái đỏ, tái mét. Cô gái kia xông tới nó muốn nhàu vào tát lại nhưng hắn kéo cô ta đi cản cô ta gây hại tới nó. Nó phịch xuống, ngồi đó mà khoé mắt cay cay buồn rười rượi tụi bạn nó nhìn nó, mọi người nhìn nó và người yêu nó nhất đời này mà cho dù nó không yêu lại cũng nhìn nó.
Anh ta lại rất xót xa khi nhìn thấy một người làm nó đau khổ, anh muốn ra đánh cho con bé kai một phát, đánh cho hắn một trận và bênh nó ôm nó vào lòng nhưg suy xét lại anh ta có là gì trong tim nó đâu? Nên nghĩ rồi lại nên thôi không làm. Chưa bao giờ ai thấy nó thê thãm như vậy. Cuộc đời nó bây giờ đã khác rồi, nó không ngờ hắn lại đểu tới vậy, không ngờ hắn còn tàn ác tới vậy rạch nát trái tim nó.

Qua ngày hôm sau, nó cũng vào lớp, cũng chính cái băng nhóm đó cũng lên lớp nó. Vừa vào lớp một cái tát “bốp” chụp ngay vào mặt nó làm nó chới với. nó ôm mặt hết hồn bay vào chị gái kia..cô ta cứ mãi núp sau một đàn chị mà đâu dám làm gì Khả Doanh, nó càng tiến tới thì chị ta thục lùi và tránh vào lưng một đàn chị. (Bây giờ tôi mới hiểu cô gái kia vừa nhát vừa ngu chỉ biết mượn thế lực của người khác thôi) Biết bao nhiêu nười cản lại..đẩy nó ra xa thật xa, cô ta nhìn nó với ánh mặt đăc thắng và khinh bỉ. thế là… “Toảng” một giọt nước mắt rớt xuống bàn, chưa bao giờ nó nhục nhả và gục ngã tới vậy nó khóc nức nỡ khóc đến mức toàn thân tê cứng. Nhưng mà vẫn chưa hết chuyện, chưa xong xuôi đâu…

Thời gian ngồi trông lớp nó nhìn ra ngoài sân xem anh có học thể dục không? Nó còn quan tâm anh rất nhiều, nó khóc nó tổn thương khi thấy anh không có buồn vì nó chút nào vẫn cười tươi như hoa thế thôi có gì xãy ra đâu? Hết giờ học nó xách cập đi về ra tới cổng thôi bao nhiêu ánh mắt nhìn nó..từ chuyện đánh nhau tới giờ nó chưa bao giờ lên tiếng gì vậy mà ai cũng nói nó là con ác độc dám cướp người yêu của người khác…

Ở ngoài cỗng trường một băng nhóm đứng đó chờ sẵn vừa chạy xe ra nọ bị nắm xuống đánh tơi tả..nó dùng mấy thế võ chống cự nhưng băng nhóm quá nhiều lấy sức đâu chống chọi nhỉ? Nó bị đánh tới xanh xao, không biết ai đã giúp nó chống đỡ nữa? hình như là có ai đang giúp nó một cách âm thầm. Người đó kéo nó lên chiếc xe binh bô lớn, phóng nhanh ra khỏi cái đám hỗn độn đó và tụi kia bị một tốp khác đánh tơi bời.

Nó vừa ngồi trên xe vừa thắc mắc người đang chỡ nó là ai, người đang âm thầm cứu nó là ai sao nhìn cũng khá quen và lại vô cùng xa lạ mặt thì bịt kín, mắt kính lại đeo rất to, ao khoát thì không có gì quen thuộc. Anh ta lẵng lặng chỡ nó đi đến một nơi khá quen thuộc với nó. Dường như cái nơi này là nơi nó từng cùng một ai đó vui đùa, chạy đến la hét khi buồn bực và có rất nhiều kỉ niệm với cái nơi này. Nơi đó là một đồng cỏ xanh mướt bên cạnh một cái hồ xinh xắn, không khí lại cách xa đô thị nên vô cùng trô0ng lành và mát mẻ.

Nó tới đây thì thoải mái lắm, bao nhiêu đau khổ bị lãng quen ngay khắc đó. Nó cũng ước rằng nó có thể sống ở nơi này trong một căn nhà nho nhỏ cùng người nó yêu, nó trồng trọt, lo lắng nhà cửa còn chồng nó đi làm kiếm tiền. Nó cũng từng muốn đưa hắn tới nơi này nhưng hắn lại không có thời gian đi với nó. Nó đứng đó la hét âm ĩ, nó nói rất nhiều điều nhưng không cần biết sự hiện diện của một ai đó, thấy nó trẻ con vậy ai đó cũng nhoãn miệng cười bước tới nắm tay nó, cởi lớp nguỵ trang ra nhìn nó, nó nhìn hắng một cách quen thuộc, bằng một nụ cười vui vẻ lại vang vọng trong tim nó lúc này.
Nó biết anh ấy, không những biết còn rất thân thuộc nữa, anh ấy là ai? Không phải là người rất yêu nó sao? Không phải là cậu bạn học cùng khối với nó, chơi chung với nó từ nhỏ sao? Dù sao anh ấy cũng không bỏ nó cho dù thế nào đi nữa! Lúc này nó chẳng biết làm gì ngoài việc vùi đầu vào ngực anh ấy ôm chầm anh ấy khóc nức nỡ, nó đấm vào ngực anh ấy, hét toáng lên khiến anh ta gương mặt đỏ bừng tim thì lỗi nhịp:
-Ông cứu tôi làm gì? Cho tôi chết đi, sống mừ nhục nhã quá
Bị nó ôm cứng vậy anh ấy đâu biết làm gì nữa, anh ấy như bị đứng hình, mặt tái như thiên lôi chụp hình vậy mở miệng thì bậm bẹ, ngập ngừng nói:
– Ừa! tui cũng không biết sao tui lại cứu nữa.
– Ừa (nói lẩy) vậy tui đi về cho tui chết luôn nhá ông “Huy Rùa”?
– Thôi đi bà! *bỉu môi*
Nó im bặc, không trả lời, dường như nó đang suy nghĩ, không nói, không rằng cũng không thèm trả lời một tiếng. nố ngồi phịch xuống đất, xếp tay thành hình vuông rồi gục đầu xuống. Một lát sau Nó đứng lên một giọt nước mắt cũng không rơi, nó thấy xấu hổ với mẹ nó, nó thấy xót xa với cuộc đời và rất thấy khó hiểu với người cứu nó:
– Cảm ơn ông, tui không xứng đáng để ông cứu đâu

CHAP 4

Nó tiếp tục gục ặt đưa chân vẽ lên nền đất mấy đường cong queo và vô tính. Nó đứng dậy thấy cỗ nó rát rát, một đường rạch do cái lưỡi lam ma sát vào làn da mỏng manh này khiến nó đau lắm, chắc cái này phải để sẹo đây? sẹo nào cũng nhanh chóng mà lanh nhưng sẹo trong tim nó sao mà mau lành được? Và cái sẹo oan ức trong lòng nó cũng không bao giờ phai mờ .
Nó nhớ không lầm là lúc đó hắn cũng có can ra nhưng thật sự dòng người quá mạnh hắn không chống cự nổi..Nó đứng dạy buột tóc lại cũng có biết bao nhiêu người quan tâm nó, bàn tán về vụ việc này, ai cũng bảo nó hiền mà, dễ thương mà sao ác với mó vậy? nghe mà ai cũng chạnh lòng, tiếc thương cho cái phận má hồng. Thôi rồi, chiếc xe của nó tập sách còn ở đống hỗn tạp đó làm sao bây giờ nó tới đó chẳng khác nào chuốt hoạ vào thân nhưng không biết làm gì để lấy tập vì mất tất cả cái thư đó là mẹ nó sẽ sinh nghi và đánh nó cho àm xem.
Chưa kịp nghĩ xong thì có một người dường như nghỉ học rồi chạy xe nó lại mang theo chiếc cặp nhỏ bé xinh xủa nó lại giao cho Quốc Huy rồi quay đi. Dường như tên này lúc nãy có đỡ đòn cho nó. Không suy nghĩ nhiều nó quay lại tạm biệt Quốc Huy rồi quay đi bỏ anh ta ở lại một mình nơi này đang suy nghĩ “người ta không yêu mình sao mình cứ chờ, cứ đợi thế này nhỉ? Chắc là quá yêu nên sinh ra quá thích hy sinh vì Khả Doanh. Dù sao đi nữa anh vẫn yêu em Khả Doanh à. Nó chạy xe chưa tới nhà..điện thoại vang vọng, nó bắt máy ngay không cần biết tên họ, tuổi tác và là người nào. Giọng nói quen thuộc vang lên:
– Em có sao không? Sao biết bị đánh rồi không chạy về đường khác lại đi đường đó…
– Không! Cảm ơn mày thằng đểu. đó là tất cả những gì mày ban tặng cho tao (giọng nó lạnh lùng và trắc ẩn)

Chưa bao giờ nó lại lạnh lùng với người nó yêu như vậy. Nó cúp máy, nó yên lặng, lại 2 hàng nước mắt rơi lã chả. Thế là xong, nó về nhà, mẹ nó hay biết cả khi nhìn thấy nó áo quần sộc xệch và vừa về là nhanh chóng chạy vào phòng. Mẹ nó xông thẳng vào phòng kéo nó dậy và hỏi nó:
– Bị gì đấy? sao mặt mày trày trụa hết rồi.. *Bực tức, tra hỏi, nghiêm trọng*
– KHông ạ! Con chỉ bị té thôi, giỡn với tụi bạn ấy mà mẹ…*gục đầu, mặt láu*
– Con bé này! Mẹ là người sinh con ra a biết hết..con đang nói dối…Nói ngay, con làm gì?
Nó cứ gục mặt xuống, không nói không rằng, hàng mi ướt đẫm..tức tối bà ta đánh cho nó một cái trời dán, hất gương mặt nó lên xem từng vết thương…bà ta xót xa khi bây giờ bà hiểu con gái mình đang dấu mình vô cùng là chuyện, còn nhiều cái mình chưa biết về nó:
– Mày bị cái gì đấy? đánh nhau đúng không?
Con bé vẫn cứ im lặng mặc kệ bà ta hỏi, mặc kệ bà ta đánh và có hét la thế nào. Nó nghĩ bây giờ có nói thì sẽ có chuyện lớn nó không muốn người nó hận và yêu bị đau khổ và nó không muốn có quá nhiều chuyện xãy ra. Nhưng trứng làm sao có thể khôn hơn vịt được? mẹ nó vẫn là người sinh ra nó thôi vẫn hiểu đứa con gái duy nhất này…Bà lập tưc gọi cho bạn nó hỏi rành mạch mọi việc. bà mới biết nó mới đánh nhau bà mới hiểu rồi mới tra xét nó, hỏi ai đánh nó, đánh về vụ việc gì. Bất đắc dĩ con be phải trả lời hết sự thật.

CHAP 5 

Sáng mai, không cần hỏi ý nó bà chạy thẳng vào trường tố cáo với thầy hiệu thường cái vụ việc xãy ra. Thầy gọi nó, hắn và cả cái băng đãng đó nữa lên văn phòng điều tra. Thầy tra hỏi, nó im lìm thấy nó yên lặng vậy tụi kia cứ vu khống, cử đỗ tội cho nó bắt nó phải khai gian, khi dối. Tội cho cái bản thân của một nữ sinh học giỏi, tài năng xinh đẹp như nó yêu quá nhiều, thương quá nhiều và dại khờ trao cuộc đời của mình cho một con ác quỹ xấu xa. Xử vụ đó xong, mẹ nó không yên tâm để nó học lại cái trường đó bà phải chuyển nó đi thật xa, cắt đứt mọi quan hệ của nó về cái trường đó, cấm nó ăn chơi lêu lõng và quản lí chặc chẻ nó…Và thế là nó chuyển trường trong sự tiêc thương của đám bạn

Cái tên đểu ấy vẫn bám nó, vẫn hay nhắn tin hỏi thăm nó vẫn giữ lại yêu thương vơi nó dù nó có lạnh lùng với hắn thế nào. Hắn chưa thoả nguyện sao? Hắn muốn bám con bé để làm vật thế thân nữa à? Muốn nó làm vật dự bị sao? Đúng là hắn đểu thật hắn quả là ác quỹ của cuộc đời nó nhưng nó lại không quên được nó vẫn nhớ, vẫn yêu và vẫn chờ hắn thay tâm chuyển ý. Rồi một thời gian sau vì cô gái kia hắn đâu liên hệ vơi nó, hắn đâu có nói chuyện với nó và hắn cũng đổi số điện thoại. giờ chắc nó đã thật sự hiểu các sự đời bạc bẽo này rồi.

Chắc cũng chả vui gì mấy với cái cuộc sống tẻ nhạt, ảm đạm trong bóng tối có chút ánh sáng còn sót lại trên trái đát này.

Từ ngày nó đi tới nay, Quốc Huy chả có ngày nào vui tươi cả hắn nhìn người đánh người mình yêu bằng ánh mắt viên đạn nhưng làm gì bây giờ đánh cô ta cũng đã làm rồ, hành hạ, bêu xấu cô ta cũng xong luôn nhưng sao tiếng xấu của cô ta không vang voi mà nỗi oan ưc của nó lại tăng thêm, anh ta đánh hắn, đánh tói hắn phải bò càng, lê lếch nhưng nó cũng có quay về được. Nó chuyển nhà, chuyển trường và không còn liên lạc với ai ở truòng cũ cả.

Anh ta sa sút lắm, ngu mụi lắm, lúc nào cũng lâm bệnh nặng nề có lúc mê sãn còn kêu tên nó ầm ĩ. Gia đình anh ta cũng hiểu cái tình cmả của con ngựa hoang chưa được thuần phục này dành cho con bé tới thế nào mà nhưng làm sao khi con bé chả con một chút tin tức nào cả. Từ ngày nó đi, hắn học hành lại sa sút, quen với cô ta thì chia tay liên tục, hắn quậy phá hơn, bá đạo hơn và không ai kiềm chế nỗi hắn nữa rồi, hắn nghĩ học và cũng sưu tầm thông tin về nó.

Thời gian thay đổi nhưng nó cũng đã thay đồi chẳng qua là nó mạnh mẽ hơn và sắc đá hơn thôi. Có hàng nghìn hot boy điển trai xếp trong top của trường nó có thèm để mắt tới đâu? Lúc này nó khinh thường tụi đàn ông, nó miệt thị tụi đàn ông nhưng nó cũng sợ nếu nó không phong toả tình cảm nó sẽ làm mẹ nó buồn, nó sẻ phải đối mặt với mối tình như trước và nó sẽ bị đánh ghen tiếp tục..Nên nó tập sống cô độc, sống bình yên và không giao tiếp với người con trai nào hết.

Nó bất chấp hết hy vọng hắn sẽ hồi tâm chuyển ý quay về với nó nhưng một năm trôi qua rồi hắn có chút tin tức nào đâu? Hắn đã uất ngựa truy phong thật rồi sao? Có lúc hắn chat với nó trên Facebook hắn toàn chửi nó, kêu nó bằng thứ này thứ nó, nói là quen chỉ vì muốn lợi dụng nó thôi. Nó xót xa lắm, đau khổ lắm nhưng đành im lặng thôi làm sao bây giờ khi hắn tuyệt tình vậy chứ? Thôi đành câm lặng nhốt ngay trái tim mình…


Blog, Updated at: 23 tháng 3

0 nhận xét: