Tô canh nước rau muống luộc

Post by

Tình yêu cũng chỉ là cái cớ để người ta giữ nhau, còn cần nhiều điều khác nữa đã giúp hôn nhân của hai người không tan vỡ.

Vợ chồng Dương – Hạnh
Kỷ niệm bữa cơm đầu tiên của cặp vợ chồng trẻ stylist Nguyễn Hồng Hạnh và anh công an Hà Duy Dương là một khám phá bất ngờ: Hạnh bảo nước rau muống luộc thì phải vắt vài giọt chanh mới ngon, còn Dương cãi: nhà anh dầm cà chua và cho chút bột nêm. Thế là phân định ngay “thắng thua” trên nền nhà, bên mâm cơm đơn sơ và nồi nước rau muống luộc. Kết quả, mỗi người một tô canh, ai thích ăn gì thì tự làm mà ăn.
Trai trưởng và gái út
Vì sao ngày ấy Hạnh lấy Dương? Cả hai quá khác nhau, khác từ tính cách đến nghề nghiệp, gia đình, hoàn cảnh… Có phải vì tình yêu? Thật tình thì Hạnh cũng không biết vì sao mà lấy. Hồi đó quen anh Dương cứ nghĩ quen cho vui, một năm rồi… thôi. Tình yêu với cô gái trẻ ấy lúc đầu đơn giản lắm. Yêu người thứ nhất chỉ vì muốn làm ra vẻ người lớn; yêu người thứ hai vì khi đó học ở Nga, phong cảnh đẹp, lãng mạn quá, không yêu thì… phí. Còn gặp Dương thì Hạnh thích vì nói chuyện hợp, có thể nói từ giờ này sang giờ khác, vì cái dáng cao ráo, rắn rỏi rất “manly” của Dương.
Lúc mới yêu, Hạnh cũng “chảnh chọe”, đòi hỏi dữ lắm. Tưởng tượng của Hạnh về tình yêu, gia đình rất lãng mạn, theo khuôn mẫu đi làm về có hoa cắm trong nhà, quà tặng dưới gối. Dương thì lại là một anh công an, sinh ra trong một gia đình toàn công an với cách sống khác hẳn điều Hạnh hình dung. Có lần Valentine, Dương đi đâu về mang cho cô một bông hoa hồng, kiểu hoa người ta bán đầy bên lề đường. Hạnh từ chối thẳng: “Em không nhận quà như vậy. Đã tặng quà phải chọn lựa, phải trân trọng, phải gói cho đẹp, chứ không phải là mua cho có”.
Những khác nhau giữa họ chẳng phải chỉ có Hạnh nhận ra, mà cả người thân cũng lo lắng. Cho nên, ngày Dương đến xin phép gia đình được tìm hiểu Hạnh, bố cô đã hỏi anh: “Hạnh là con út trong nhà, cháu liệu có chiều được nó không?”. Dương hứa với bố Hạnh là anh làm được. Lời hứa ấy cũng trở thành cái cớ cho Hạnh “gây sự” những khi cô không vừa ý về Dương.
Hai năm rưỡi quen nhau, bỗng dưng Hạnh quyết định cưới, cứ như là mọi việc tự nhiên phải như vậy. Nghĩ về quyết định đó của mình, người đàn bà hai con trẻ xinh như thiếu nữ ấy khúc khích cười: “Mà chắc mình lấy chồng phần lớn vì muốn được tự do. Con gái út, bị cả nhà, từ ông bà, cha mẹ đến các chị quản dữ lắm, chỉ muốn được tự do thôi”.
Ba năm đầu của cuộc hôn nhân, với Hạnh kỷ niệm hình như chỉ toàn… ác mộng. Đó là ba năm vợ chồng cãi cọ liên tục, là hàng chục lần viết đơn ly hôn. Tất cả chỉ vì hình dung về một cuộc sống tự do của Hạnh hoàn toàn không phải là thực tế. Với hôn nhân, người ta không thoát ly được gia đình mà còn bị ràng buộc thêm vào một con người và một gia đình khác nữa, với đủ những nguyên tắc, những nền nếp hoàn toàn khác với mình.
Đỉnh điểm là một lần cãi nhau (vì nguyên nhân gì đó mà giờ Hạnh cũng chẳng còn nhớ nữa), Hạnh thu xếp quần áo (như nhiều lần khác), cúi xuống làm bộ hôn con chia tay. Không kiềm chế được, Dương đã thẳng tay tát cô vợ yêu một cái. Cái tát lúc 5g sáng khiến Hạnh bàng hoàng, cô bốc điện thoại gọi ngay cho mẹ. Bố mẹ cô hốt hoảng, hối hả chạy đến và một cú ngã trên cầu thang căn nhà đang xây dở đã khiến mẹ Hạnh chấn thương cột sống. Nghe bố báo tin, Hạnh nháo nhào chạy vào bệnh viện. Mọi tội trạng cô đổ hết lên đầu Dương. Tất cả dường như đã chấm dứt!
to-canh-nuoc-rau-muong-luoc_23022882
Hạnh và chồng con
Những thỏa thuận có lời và không lời
Sau ba năm khốn khổ ấy, họ có thêm 12 năm chung sống hạnh phúc. Cô gái bướng bỉnh ngày nào giờ đã là một người vợ đằm thắm hơn, xinh đẹp hơn. Hạnh làm stylist thời trang cho một tờ báo khá nổi tiếng. Cô nấu ăn rất ngon, làm bánh bán online. Dương vẫn là một chàng công an rắn rỏi, manly. Nhiều người nhìn vào hạnh phúc của họ, hỏi Hạnh: “Vì sao ngày ấy không ly hôn?”.
Hạnh cười: “Vì yêu!”. Hạnh thường bảo, mình cũng như nhiều cô gái khác, hàng chục lần ngồi viết đơn ly hôn, nhưng hình như chưa bao giờ thật sự nghĩ đến chuyện ly hôn. Nhưng nếu khi đó, chỉ cần chồng cũng tự ái mà ký vào, chắc mọi chuyện có thể đã hỏng thật. Buồn cười nhất là Dương cứ ghé mắt xem đơn của Hạnh và bảo: “Có cái đơn cũng không biết viết, hay để anh viết giùm cho”. Thế là lòng Hạnh lại dịu xuống. Ngẫm kỹ lại, tình yêu cũng chỉ là cái cớ để người ta giữ nhau, còn cần nhiều điều khác nữa đã giúp hôn nhân của hai người không tan vỡ.


Blog, Updated at: 28 tháng 3

0 nhận xét: